Bữa sáng phong phú, nhưng Văn Xuân và Văn Huyên ăn mà mùi vị gì. Ăn xong, hai đứa chạy biến phòng, Văn Gia Gia thấy tiếng lục lọi đồ đạc lách cách, chẳng chúng đang mân mê cái gì. Một lúc , hai chị em chạy sang nhà bên, cùng Tạ Dịch nấp ở cửa thì thầm to nhỏ như đang lên kế hoạch một đại sự.
Ngụy Đại nhà, Văn Gia Gia tự dọn tuyết. Tuyết tan thành nước, thấm ướt bùn đất những mảng tuyết trắng tinh khôi bắt đầu nhuốm màu bẩn thỉu. Nàng dọn dẹp nửa giờ đồng hồ đến vã cả mồ hôi.
Lúc , Văn Xuân và Văn Huyên vẻ thương lượng xong, chúng xin dì một cái giỏ nhỏ để đựng đống đồ chơi của .
— Dì ơi, tụi cháu định thăm Tiểu Béo. — Văn Xuân nghiêm túc — Đường đến bệnh viện tụi cháu đều cả .
— Gấp gáp thế cơ ? — Nàng mỉm hỏi.
Văn Xuân gật đầu cái rụp: — Vâng! Gấp lắm ạ!
Văn Gia Gia xoa đầu con bé, lấy từ tủ bát nửa cân thịt heo Ngụy Đại mua sáng nay, bọc kỹ bằng giấy dầu bỏ giỏ cho con bé:
— Đi thôi, dì cùng các con.
Thế nhưng, chuyến thăm bệnh của Văn Xuân và Văn Huyên suôn sẻ như dự tính, bởi bệnh viện cho phép quá nhiều trẻ con trong.
— Đồng chí buồn thật, mang theo một hai đứa thì thôi, kéo theo cả sáu bảy đứa thế ? Vạn nhất chúng nó chạy nhảy đ.â.m bệnh thì ? — Anh bảo vệ bệnh viện tận chức tận trách chặn đoàn của Văn Gia Gia .
Bên trong đa là bệnh nặng, nếu xảy va chạm thì bệnh viện chịu trách nhiệm, mà nếu trẻ con mệnh hệ gì thì rắc rối gấp đôi. Anh bảo vệ Văn Gia Gia với ánh mắt đầy cảnh giác, cứ như thể nàng là một phụ cực kỳ đáng tin cậy.
Văn Gia Gia cũng dở dở . Thực lòng nàng cũng chẳng mang theo cả bầy trẻ . Chẳng qua dọc đường , đám nhóc trong khu tin thăm Tiểu Béo là cứ thế ồn ào bám theo, nàng đuổi thế nào cũng . Giờ thì sáu bảy đứa trẻ thành một hàng, mắt xoe tròn nàng mong đợi.
Sợ xảy chuyện, nàng đành lấy cái giỏ từ tay Văn Xuân, nghiêm giọng bảo:
— Các con tuyệt đối , tất cả đây chờ. Đợi dì xem kể tình hình Tiểu Béo cho mà .
Văn Huyên bĩu môi: — tụi cháu tận mắt thấy bạn cơ.
Văn Xuân gật đầu lia lịa, con bé vẫn cứ lo Tiểu Béo sẽ... " đời nhà ma".
— Có lời ? Không lời thì đống đồ chơi dì mang giúp nhé! — Văn Gia Gia đanh mặt .
Đến lúc , đám nhỏ mới uể oải dạt sang bên cạnh. Tạ Dịch móc từ túi hai viên đá ngũ sắc lung linh đưa cho nàng: — Dì giúp cháu đưa cái cho Tiểu Béo nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-tuy-quan/chuong-180-chuyen-o-benh-vien-va-tai-nan-bat-ngo.html.]
Những đứa trẻ khác cũng đua lôi "lễ vật" : nào là đá, là đất, thậm chí là một cái que củi, một chiếc lông vũ chẳng của gà chim... Văn Gia Gia mà cạn lời. Cái tình bạn của lũ trẻ , nàng thực sự thẩm thấu nổi.
Văn Gia Gia mang theo một đống đồ lỉnh kỉnh viện. Nàng hỏi thăm một nữ hộ sĩ và chỉ đường tận tình:
— Cái thằng bé mập ngộ độc t.h.u.ố.c đỏ đúng ? Nó ở phòng 206 tầng hai nhé, thẳng lên cầu thang mặt.
Nàng tìm đến phòng 206, đẩy cửa thấy bên trong khá náo nhiệt.
— Gia Gia đấy , mau xuống ! — Mẹ Tiểu Béo vội kéo nàng xuống. Văn Gia Gia quan sát thấy sắc mặt chị khá , đoán chừng tình hình Tiểu Béo gì đáng ngại.
— đến thăm cháu đây. Dưới cổng bệnh viện còn một đám nhóc chặn cơ, đống đồ chơi lộn xộn đều là chúng nó nhờ mang cho bạn đấy.
Nàng đưa bọc thịt heo : — Lúc nãy qua nhà thấy ai nên mang thẳng tới đây, chị nhờ nhà bếp bệnh viện nấu cho cháu tẩm bổ nhé.
Mẹ Tiểu Béo từ chối lấy lệ vài câu nhận lấy. Tình nghĩa hàng xóm, qua .
— Tiểu Béo chị? — Nàng hỏi.
— Nó đang kiểm tra. Bác sĩ bảo hôm nay, ngày mai nếu vấn đề gì lớn là về. Giường bệnh đang căng lắm. Hôm qua thành phố còn chuyển mấy sang đây cấp cứu cơ, bảo bên cứu nổi. Cả đêm xôn xao, mãi đến 6 giờ sáng nay mới yên tĩnh một chút. — Mẹ Tiểu Béo kể .
Một thím cạnh (Văn Gia Gia trông quen mặt nhưng nhớ tên) tiếp lời:
— lúc nãy tới cũng , hình như cái lò ở nhà máy nào đó nổ, mấy thương nặng lắm. Bệnh viện quân khu trị bỏng là giỏi nhất nên họ mới đưa về đây. Sắp Tết đến nơi mà gặp chuyện xui xẻo thế .
Văn Gia Gia kinh ngạc: — Xưởng nào nổ thế ạ?
— Ai mà , nhà họ ngất ở cửa phòng phẫu thuật, chẳng dám hỏi nhiều.
— Nghe bảo là nhà máy hóa chất. — Một khác thêm — Hộ sĩ bảo cũng may nổ ở phân xưởng sản xuất, nếu thì c.h.ế.t tại chỗ hết , gì còn cơ hội đưa cấp cứu.
Văn Gia Gia ngẩn thở dài: — Thế đúng là trong cái rủi cái may.
Nàng chẳng qua mấy cái xưởng, trừ xưởng d.ư.ợ.c thì nàng rõ nhất là nhà máy hóa chất, thế mà nơi đó xảy chuyện. Xem sắp tới nội thành sẽ bận rộn lắm đây, khi việc kiểm tra an kéo dài đến tận cuối năm.
lúc đó, Tiểu Béo đưa về phòng. Thằng bé tự bộ , bước chân vẫn còn khá vững vàng nhưng trông ỉu xìu, hoạt bát như khi. Vừa thấy , nó hỏi ngay:
— Mẹ ơi, bao giờ con về nhà? Con còn chơi ném tuyết nữa. Đợi tuyết tan hết thì... chỉ con là chơi thôi!