Thập Niên 70: Nhật ký theo quân gả cho đại lão của mỹ nhân kiều diễm trong truyện niên đại. - Chương 337
Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:45:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xác định trúng tuyển, Tưởng Văn Phương dẫn hai đứa trẻ về nhà. Thấy bố chồng liếc xéo , chị cũng chẳng buồn tự tìm lấy sự vui.
Cuối cùng bà chồng vẫn nhịn , mở miệng : "Có là trúng ? , cứ yên ở nhà mà đẻ..."
"Mẹ, con trúng , hai ngày nữa là tới xưởng ." Tưởng Văn Phương sắc mặt bố chồng biến đổi, đột nhiên cảm thấy trong lòng chút sảng khoái.
Việc đào tạo và tuyển dụng của xưởng sốt cá thu hồi kết. Xưởng do Khâu Hồng Hà dẫn đầu, chị là cũ của xưởng hai, khiến yên tâm nhất, đặc biệt là việc dẫn dắt mới nghề. Một bộ phận công nhân cũ của xưởng hai và một phần công nhân mới công nhân kỹ thuật phổ thông, về cơ bản bộ khung hình thành xong.
Lâm Tương giao công thức sốt cá thu cho Khâu Hồng Hà, vì bài học nhãn tiền của xưởng một, cô vẫn dặn dò thêm vài câu: "Chị Hồng Hà, công thức chị vẫn nên quản lý cho khéo."
Khâu Hồng Hà tự nhiên hiểu ý: "Tiểu Lâm, em cứ yên tâm, nếu kẻ nào dám chuyện mí mắt chị, xem chị đ.á.n.h gãy chân nó !"
Cùng Khâu Hồng Hà và hai cũ khác của xưởng hai nghiên cứu kỹ công thức, xác định chính xác tỉ lệ phối trộn để sản xuất hàng loạt, Lâm Tương lúc mới coi như bàn giao triệt để.
Xưởng sốt cá thu chính thức vận hành.
Bởi vì hiện tại xưởng thực phẩm 119 một chỉ đồ hộp mắm tôm chống đỡ mặt mũi, nên xưởng tỏ khá cấp thiết đối với việc tung sản phẩm đồ hộp sốt cá thu thị trường sớm. Giám đốc Hoàng và Bí thư Đường đều tới xem vài , còn dẫn theo mấy trưởng xưởng, phó xưởng và tổ trưởng tổ kỹ thuật cùng tuần tra kiểm tra.
Triệu Kiến Quân cái khí thế , cứ cảm thấy một đám tới bới lông tìm vết.
Tuy nhiên Khâu Hồng Hà là tính cách trời sợ đất sợ. Trưởng xưởng đồ hộp cá hai là Tống Minh vì bản lấy công thức sốt cá thu để sản xuất nên trong lòng luôn canh cánh yên. Khi thị sát xưởng sốt cá thu, ông bới lông tìm vết vạch mấy nhỏ, liền Khâu Hồng Hà đốp chát ngay lập tức.
Tống Minh: "Vệ sinh thiết nên thường xuyên hơn chút , còn tốc độ đóng hộp cũng nhanh hơn chứ."
Khâu Hồng Hà khí thế hung hăng: "Sao nào, thế mà cũng tính là ? Nếu cũng sang xưởng đồ hộp cá của các ông xem thử, tin là tìm ."
Tống Minh im bặt ngay lập tức: "..."
Chưa từng thấy ai ngang ngược như .
Giám đốc Hoàng và Bí thư Đường đối với công nhân kỹ thuật thì gò bó, cũng gì nhiều. Thấy xưởng sốt cá thu ngăn nắp gọn gàng, dáng hình, dặn dò vài câu cũng .
Tưởng Văn Phương vẫn là đầu tiên chứng kiến cảnh tượng như .
Sau khi xưởng hai, chị tiến hành đào tạo công nhân mới, phân phối đến xưởng sốt cá thu mới nhất việc, trở thành một nữ công nhân tổ lên men bình thường. Chị mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng thống nhất, b.úi hai b.í.m tóc gáy, đội mũ vệ sinh màu trắng che chắn kín mít, trong gương cảm thấy như biến thành khác.
Khi Lâm Tương lên xưởng sốt cá thu, thấy Tưởng Văn Phương như suýt chút nữa nhận : "Chị dâu Tưởng, bộ dạng của chị kìa, thật là cừ khôi quá, chuyên nghiệp."
Tưởng Văn Phương ngượng ngùng kéo kéo bộ đồ công nhân , trong mắt hiện lên một tia tự hào: " cũng suýt nữa nhận chính !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-quan-ga-cho-dai-lao-cua-my-nhan-kieu-diem-trong-truyen-nien-dai/chuong-337.html.]
Đợi đến khi lô sốt cá thu đầu tiên sản xuất thành công, gửi tới Công ty Lương thực và Thực phẩm thành phố Kim Biên báo cáo, khi xác định lượng và thời gian cung ứng sản xuất hàng loạt cho thành phố, xưởng của xưởng hai càng việc khí thế ngất trời.
Một tuần , hai xe tải sản phẩm mới sốt cá thu của 119 cứ thế vận chuyển , lên kệ tại các quầy hàng lớn thành phố.
Không chỉ xưởng hai, mà ngay cả công nhân các phân xưởng lớn của xưởng một cũng ngóng cổ mong chờ, chỉ mong sốt cá thu bán chạy, giúp 119 vực dậy nửa bầu trời còn .
"Haiz, cuối cùng cũng đóng xe vận chuyển ." Lâm Tương khi tan về nhà, phịch xuống ghế sofa, chút lười biếng.
Từ khi mang thai, cô thực sự dần dần một triệu chứng: buồn ngủ, mệt mỏi, cả dễ trở nên lười nhác.
Hạ Hồng Viễn từ nhà ăn quân đội mua hai món ăn về, thấy vợ cuộn tròn sofa, cái đầu gật gù như gà mổ thóc, nhịn khẽ .
"Buồn ngủ thì ăn cơm xong giường ngủ nhé?" Đặt hai chiếc cặp l.ồ.ng men lên bàn, tiến gần vợ khẽ.
"Em heo , ăn xong ngủ, ngủ xong ăn." Lâm Tương đưa tay về phía đàn ông, bám lòng bàn tay lấy đà dậy, tới bàn ăn. Cô bắt đầu ăn món cá đù vàng hấp và bánh chả tôm của nhà ăn quân đội, cùng với màn thầu dì Phùng gửi sang hồi chiều.
Dạo , dì Phùng thường xuyên đồ ăn gửi sang để Lâm Tương thảnh thơi hơn và chú ý nghỉ ngơi.
Hạ Hồng Viễn vợ dường như thực sự tròn trịa hơn một chút so với hai tháng , nhưng do tâm lý , gắp miếng bụng cá mềm nhất bát cô, thấy Lâm Tương đột nhiên buông đũa, bật dậy.
Theo động tác của Lâm Tương, tim Hạ Hồng Viễn cũng như run lên một cái: "Sao thế em?"
"Em mang một lọ đồ hộp sốt cá thu về, hôm nay chính thức đóng xe, xưởng phát phúc lợi đấy, nếm thử ." Lâm Tương suýt chút nữa quên mất việc , "Đẹp !"
Một lọ đồ hộp nhỏ nhắn lùn lùn mập mập, lọ dán một vòng giấy bao bì, đó biểu tượng của Xưởng thực phẩm 119 và hình ảnh sốt cá thu đỏ tươi minh họa, vô cùng hấp dẫn. Nắp hộp cậy mở, bên trong lập tức lan tỏa hương vị mặn thơm.
"Nếm thử nhanh ." Lâm Tương thấy hôm nay bánh chả tôm, vội giục Hạ Hồng Viễn phết thêm chút sốt cá thu lên, "Xưởng em sản xuất đấy, ngon ?"
Hạ Hồng Viễn liếc vợ đang chằm chằm bên bàn ăn với vẻ mong đợi, c.ắ.n một miếng bánh thấm sốt cá thu. Vỏ bánh mỏng mềm, mang theo chút giòn thơm khi chiên qua dầu, thêm vài phần vị tươi và mặn của sốt cá thu, hương vị thực sự tuyệt.
mở miệng : "Em là ngon nhất."
Mắt Lâm Tương cong lên vì , định gì đó Hạ Hồng Viễn tiếp: " cái cũng khá , em đừng phí tâm mấy thứ đó nữa, lo mà dưỡng cho ."
"Biết mà, lôi thôi quá~"
Mẹ chồng Hạ Quế Phương dạo đang bận tham gia thu hoạch mùa thu, khi con dâu m.a.n.g t.h.a.i thì thể yên nữa. Nghe tin sức khỏe cô hiện tại vẫn , bà dự định bận xong việc ở quê sẽ sang ngay, dù chuyến cũng ở mười ngày nửa tháng, còn nhiều thứ cần chuẩn . Bà ở thành phố Tây Phong càng thêm bận rộn, cái gì cũng mang theo.
Trong thời gian đó bà còn đặc biệt bỏ tiền đ.á.n.h điện tín cho con dâu, hỏi cô thèm ăn gì .