Chu Nguyệt Trúc bỏ một hào mua hai chiếc vé tàu, dẫn Lâm Tương lên tàu.
Con tàu dập dềnh mặt biển, Lâm Tương nghiêng làn nước biển dường như trong tầm tay, khóe môi khẽ nhếch lên, cảnh tượng hơn thành phố Tây Phong nhiều, cô thích thành phố công nghiệp, vẫn thích nơi núi biển hơn.
"Chị dâu, đây là đầu tiên chị thuyền ?" Chu Nguyệt Trúc chu đáo đưa qua một viên kẹo xí , "Ăn cái dễ say sóng."
"Cảm ơn em." Lâm Tương thực say sóng, nhưng cô bé mới gặp đầu nhiệt tình bụng, nên cũng nỡ từ chối, " mà, chị vẫn gặp mặt họ của em nữa, lẽ..."
Chu Nguyệt Trúc quản nhiều như , khẳng định chắc nịch: "Hai hôn thư đính ước từ bé, danh chính ngôn thuận, em xem dám hủy hôn !"
Chu Nguyệt Trúc một lòng xem dáng vẻ họ lạnh lùng cứng nhắc tìm vợ như thế nào, hận thể để hai gặp mặt ngay lập tức.
Chỉ là chị dâu rốt cuộc trông như thế nào, nếu đây là do thím hai trang điểm cho Lâm Tương, cô cũng hết hồn.
Từ bến bờ Bắc thuyền đảo Lãng Hoa mất hơn bốn mươi phút, Lâm Tương đầy rẫy sự tò mò, thời gian vì thế mà khó vượt qua.
Trên tàu đa là các chị vợ quân nhân, ngoài một chuyến dễ dàng gì, mua sắm ít đồ dùng sinh hoạt, xách bao lớn bao nhỏ lên đảo.
Tàu cập bờ, từng nhóm lượt xuống, Lâm Tương vững bến tàu, ngước mắt lên, căn cứ hải quân sư đoàn 119 đồn trú liền hiện trong tầm mắt, cổng lớn gạch trắng sừng sững, cao nhất khảm một ngôi đỏ, rực rỡ lóa mắt.
"Chị dâu, em chị tới nên một bàn thức ăn đấy." Chu Nguyệt Trúc một lòng nhận chị dâu , cửa lên tiếng giới thiệu, "Mẹ xem thím hai bôi mặt cho chị dâu kìa, một cô gái xinh mà biến thành thế !"
Bố của Chu Nguyệt Trúc là Lữ đoàn trưởng lữ đoàn 4 sư đoàn 119 Chu Sinh Hoài, là Phùng Lệ gả chồng theo quân, lúc đang bận rộn trong bếp.
Lâm Tương thấy một phụ nữ trung niên vóc dáng gầy gò, khuôn mặt trẻ trung bước .
Phùng Lệ lau tay tạp dề, thấy "dung nhan" của Lâm Tương, mặc dù chuẩn tâm lý từ nhưng vẫn thấy kinh ngạc, mỉm hiền hậu: "Tay nghề của thím hai con thật , hôm nào cũng bảo thím bôi mặt giúp nhé. Lâm Tương ? Mau , đường mấy ngày ròng rã chắc chắn là mệt , Nguyệt Trúc, rót cho Tiểu Lâm ly nước ."
"Vâng ạ!"
"Chào dì Phùng ạ." Mẹ con Phùng Lệ tỏa sự thiện ý nồng nhiệt, quan tâm đến Lâm Tương, cũng khiến Lâm Tương yên tâm ít.
Thức ăn trong bếp cơ bản chuẩn xong xuôi, Lâm Tương giúp nhưng ngăn , Phùng Lệ vội : "Con mệt mấy ngày cứ nghỉ ngơi cho , Nguyệt Trúc, con xem bố con và họ con tới ?"
Hôm nay nhận tin Lâm Tương sẽ tới ăn cơm ở nhà, Chu Sinh Hoài sai thông báo cho Hạ Hồng Viễn.
——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-quan-ga-cho-dai-lao-cua-my-nhan-kieu-diem-trong-truyen-nien-dai/chuong-32.html.]
Sau khi hỗ trợ bắt bọn buôn tàu hỏa, Hạ Hồng Viễn cùng Trương Hoa Phong trao đổi ngắn gọn thông tin với công an, đó nhờ xe Jeep của một chiến sĩ mua sắm nhu yếu phẩm trở về bộ đội.
Con đường bộ duy nhất đảo Lãng Hoa là đoạn đường chiến lược quân sự, thường qua, vì thế những khác đều thuyền qua , thời gian đương nhiên dài hơn một chút.
Bận rộn xong xuôi trở về trung đoàn, Hạ Hồng Viễn vô tình chạm túi quần, cảm nhận cục giấy nổi lên, chợt nhớ tới còn đối tượng đính ước từ bé gì đó... Ước chừng ở nhà chú ba .
Đau đầu, thật là đau đầu.
"Lão Hạ, thôi, tắm ." Trương Hoa Phong rủ Hạ Hồng Viễn cùng nhà tắm công cộng tắm rửa một cái, đó lên nhà ăn ăn cơm.
Đây chính là cuộc sống của những gã độc , tẻ nhạt vô vị.
Trương Hoa Phong sang Khương Vệ Quân ở bên đang chải chuốt dáng hình để gặp đối tượng ăn cơm, ghen tị đến mức nghiến răng!
Cũng may, đầu vẫn còn gã độc hoàng kim Hạ Hồng Viễn cùng , cũng là t.h.ả.m nhất!
Anh em , một đời một kiếp!
Chỉ là, Trương Hoa Phong kịp vui mừng vài giây, vệ sĩ của Chu Sinh Hoài - lữ đoàn trưởng lữ đoàn 4 vội vã chạy tới, trầm giọng : "Hạ đoàn trưởng, đối tượng của tới nhà Chu lữ , Chu lữ bảo qua đây thông báo qua đó ăn cơm."
Hạ Hồng Viễn: ...
Trương Hoa Phong: ???
Nói xong là cùng độc mà?
Anh em lấy đối tượng thế !
Trương Hoa Phong chấn kinh về phía Hạ Hồng Viễn, lắp bắp : "Đối... đối tượng? Hạ Hồng Viễn, nó lấy đối tượng thế hả!"
Hạ Hồng Viễn đầu nhàn nhạt một cái, dường như đang im lặng rằng: cũng đây.
Đối tượng gì đó ở nhà chú ba, còn do chính tay già của đưa lên tàu hỏa, Hạ Hồng Viễn đau đầu thôi, chỉ như sắp chiến trường , trầm giọng : "Đi thôi."
...
Màn hóa trang mặt Lâm Tương vẫn kịp rửa sạch, nước quả mọng đun từ từ mới hết , may mà cô thích nghi mấy ngày, lúc chút áp lực nào giúp bưng thức ăn lên bàn.
Tiện thể Chu Nguyệt Trúc lải nhải về họ cứng nhắc của cô .