Thập Niên 70: Nhật ký theo quân gả cho đại lão của mỹ nhân kiều diễm trong truyện niên đại. - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-27 07:48:25
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ai mà ngờ , cái thằng bướng bỉnh Hạ Hồng Viễn đến cả mặt mũi của Lữ đoàn trưởng Dương cũng nể, thật là dọa c.h.ế.t mà!
"Này, em, ông đúng là một đấy." Trương Hoa Phong giơ ngón tay cái với : "Đến Lữ đoàn trưởng Dương mà ông cũng dám bảo —— đây quân lệnh nên thể , gan to quá trời luôn!"
Hạ Hồng Viễn cho là đúng, nhếch môi như : "Ông quân lệnh ? Thế thì qua đó nhanh , lúc vẫn còn kịp đưa đồng chí nữ về đấy."
"Đừng đừng đừng!" Trương Hoa Phong xua tay lia lịa: "Mạnh Tinh là nhắm trúng ông , dám càn!"
Chỉ là Hạ Hồng Viễn sải bước bóng đêm, coi bữa tiệc "Hồng Môn Yến" gì, Trương Hoa Phong tặc lưỡi cảm thán, đỉnh thật, hổ là hạng nhất trong đợt thi đấu quân, đúng là bản lĩnh!
Thay là khác, chắc một câu phản đối cũng dám .
Mà đúng, khác gì ai nỡ từ chối đóa hoa của bệnh viện quân khu như Mạnh Tinh cơ chứ? Chỉ Hạ Hồng Viễn là mắt mù bệnh thôi!
Một cô gái xinh như thế mà cũng lọt mắt xanh, lẽ nó cưới tiên nữ chắc?!
Chương 8 Em gả!
Lâm Tương cân nhắc kỹ lưỡng về cuộc hôn nhân từ bé .
Con trai bà Hạ - Hạ Hồng Viễn là quân nhân vững vàng, đáng tin cậy nhất thời đại , tiền đồ rộng mở, tuổi trẻ tài cao đặc cách thăng chức Trung đoàn trưởng, đóng quân đảo. Hòn đảo cách xa thành phố Tây Phong, thể tránh những tính toán của gia đình bố đẻ và kế nguyên , cũng như tên dâm tặc Tôn Diệu Tổ lúc nào cũng rình rập .
Chưa kể, hòn đảo hướng biển lớn, trời xanh biển biếc, hải sản phong phú, cá tôm cua sò điệp... món gì cũng .
Cúi đầu tấm ảnh đàn ông một nữa, đôi lông mày kiếm mắt sáng, tuấn cứng cỏi, còn trai hơn cả nam minh tinh hậu thế, Lâm Tương thật sự rung động .
Người đàn ông mọc đúng gu thẩm mỹ của cô!
Bà Hạ khi gặp Lâm Tương chỉ nghĩ là thành phố hỏi một câu, nhà họ Lâm đồng ý thì kết hôn, đồng ý thì hủy bỏ hôn ước một cách êm . khi gặp Lâm Tương, một cô bé xinh linh lợi như thế thật hiếm thấy, bà thích, trong lòng âm thầm nảy sinh mấy phần tư tâm, nếu con bé thực sự thể gả cho con trai út của , trở thành con dâu thì thật là mấy.
Bà nghĩ , Lâm Tương một câu đồng ý, khuôn mặt già nua lập tức rạng rỡ đến mức hiện rõ những nếp nhăn: "Cháu thật sự nhận cuộc hôn nhân ?"
Dù tư tâm nhưng bà vẫn thêm vài câu: "Chỉ là Hồng Viễn ở xa quá, hòn đảo nào đó, để hai đứa kết hôn để cháu theo quân đảo, chính cũng thấy ngại quá cơ."
Người là một cô gái thành phố t.ử tế, thật sự theo quân chịu khổ thì vất vả bao.
Lâm Tương bà Hạ cũng giống như nhiều khác đều 'định kiến' với hòn đảo, chủ yếu là do hiểu rõ, cứ tưởng đó là hoang đảo. Dù thì những năm 70 việc khai thác hải sản nhiều, cũng chẳng mặn mà gì với cảnh biển, nhưng Lâm Tương chứ, cô đến từ hậu thế, vốn dĩ yêu thích cảnh biển nhất, bèn an ủi bà Hạ: "Bà ơi, cháu đảo cũng khá ạ, nhiều hải sản để ăn, như cá tôm cua các thứ, kém gì chỗ chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-quan-ga-cho-dai-lao-cua-my-nhan-kieu-diem-trong-truyen-nien-dai/chuong-14.html.]
Nghe xem cô bé những lời ngại khổ ngại mệt, đúng là một mầm non vợ quân nhân mà. Bà Hạ lập tức cảm động, nắm lấy tay Lâm Tương : "Cháu giác ngộ tư tưởng cao quá! là một đứa trẻ ngoan! Vậy chuyện hôn ước cháu đồng ý là , là thằng Hồng Viễn nhà trèo cao ! đến nhà cháu dạm ngõ, bàn bạc chuyện sính lễ và..."
"Bà ơi, bà ngàn vạn đừng đến nhà cháu ạ." Lâm Tương vội vàng ngăn bà Hạ , chuyện nếu để Lâm Quang Minh và Khâu Ái Anh thì chắc chắn sẽ thành. Hai họ chỉ gả cô cho Tôn Diệu Tổ để nhận lợi ích từ nhà giám đốc.
Lâm Tương kể cho chồng tương lai chuyện bố đẻ và kế ép nhường công việc cho Lâm Kiến Tân, cũng như ép gả cho con trai giám đốc tính tình hung bạo. Bà Hạ xong liền nổi trận lôi đình, giận dữ cau mày.
Ban đầu bà còn tưởng Lâm Tương là con gái rượu của Lâm gia, theo con trai đảo chịu khổ nên lòng nỡ. Ai ngờ, đẻ Lâm Tương qua đời xong, ông bố lấy vợ mới, Lâm Tương trở thành một đứa trẻ đáng thương.
Vừa ép con gái nhường việc, tính toán gả cô cho con trai giám đốc tính tình bạo lực, đó chuyện con chứ!
"Con bé , cháu đừng lo, bây giờ là xã hội mới , ai thể chà đạp cháu như !"
Lâm Tương bà Hạ, nghĩ đến Lâm Quang Minh và Khâu Ái Anh, đúng là bà cụ mới gặp đầu còn bụng hơn cả gã bố tồi và bà kế . Cô bàn bạc kế hoạch tiếp theo với chồng tương lai, dù bà Hạ từ quê lên cũng chỉ xin giấy giới thiệu hai ngày, ngày mai nhất định về quê .
Trưa hôm , trong khu tập thể nhộn nhịp, Lâm Tương cuối cùng hạ quyết tâm.
Cô sẽ lo chuyện bán công việc, mấy ngày xử lý nốt những chuyện còn . Bà Hạ về nhà liên lạc với Hạ Hồng Viễn để bàn bạc chuyện hôn sự của hai .
====
Giờ nghỉ trưa kết thúc, Lâm Tương nhà máy cán thép tìm chị Lý ở xưởng.
Hồi nãy bắt con trai giám đốc Tôn Diệu Tổ, chị Lý đến giờ vẫn còn hừng hực khí thế, mắng nhiếc tên dâm tặc to gan lớn mật .
Phải rằng lúc phụ nữ chủ một nửa bầu trời, mắng con trai giám đốc cũng chẳng sợ hãi gì. Trong nhà máy đều là bát cơm sắt, coi trọng tự do dân chủ, dù giám đốc sai thì những công nhân thâm niên cũng dám chỉ . Chuyện so với việc kiếp trâu ngựa sự bóc lột của tư bản ở hậu thế thì bản lĩnh hơn nhiều. Chịu bao nhiêu uất ức cũng nhịn, nghĩ đến khoản vay mua xe mua nhà , ai mà dám khép nép mặt sếp chứ?
Lâm Tương ghé tai một lát, Tôn Diệu Tổ bố giám đốc 'đại nghĩa diệt ' xử lý theo quy định, phạt nửa năm lương, cộng thêm đình chỉ công tác và phê bình nội bộ.
Hình phạt như trông thì vẻ nặng, nhưng Lâm Tương luôn cảm thấy đáng tiếc, nếu thể giải quyết triệt để thì .
Bởi vì cốt truyện trong sách nhắc tới Tôn Diệu Tổ là một tai họa lớn, khi kết hôn với nguyên thì bạo hành gia đình, đồng thời vẫn lăng nhăng bên ngoài, còn lợi dụng quyền thế của bố giám đốc để đe dọa dụ dỗ phụ nữ, đúng là một tên cặn bã.
Những đoạn cốt truyện Lâm Tương ít, chỉ nhớ mang máng nguyên bạo hành đến c.h.ế.t, nhà họ Tôn vẫn tiếp tục vẻ vang cho đến cuối những năm 90, khi làn sóng tinh giản biên chế quét qua cả nước. Những nhà máy quốc doanh lớn từng coi là bát cơm sắt liên tục thua lỗ, bờ vực phá sản, công nhân mất việc hàng loạt, thậm chí ít nhà máy quốc doanh bán rẻ. Mà nhà máy cán thép từng là ngành công nghiệp trụ cột của thành phố Tây Phong cũng dần suy tàn, nhà họ Tôn từ đó cũng sụp đổ.