Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:19:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại đến cửa hàng bách hóa, mua một con gà sống, một con cá sống, một cân thịt và mấy khúc sườn.

Lúc , thịt chỉ thể là thịt nạc.

May mà là thịt nạc vai, Văn Gia Gia định mang về thịt xá xíu.

Cuối cùng mua ít rau xanh, kéo một túi đồ lớn đợi xe về nhà.

Văn Gia Gia thở hổn hển, chỉ chạy cửa hàng bách hóa mua ngay chiếc xe đạp.

Tiếc là tiền mang đủ, phiếu cũng đủ.

Cuối cùng, xe cũng từ từ đến.

Vì điểm lên xe của cô gần bến đầu, nên xe còn chỗ trống.

Chỉ đến bến tiếp theo, xe đông nghịt, Văn Gia Gia để ý xem, bến là bến chợ rau.

Chẳng trách. Đợi ngày nào xe đạp, cô cũng đến đây xem thử.

Khi ngoại ô, ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời.

Ráng chiều đỏ rực như dải lụa sặc sỡ, trải dài bầu trời, đến nao lòng.

Mỗi khi chiều tà, lòng nặng trĩu nỗi nhớ nhà.

Văn Gia Gia khỏi nghĩ đến nhà, cô khỏi nhà từ sáng, khi chuẩn bữa trưa, Ngụy Đại trưa mang cơm về , nếu … Văn Xuân và Văn Huyên đói quá .

Hôm nay xe chạy nhanh hơn, gần năm giờ xe đến, Văn Gia Gia vội vàng xuống xe, xuống xe mới phát hiện vị thím cô quen buổi sáng cũng ở xe.

Lúc khá là nhếch nhác, lưng địu đứa con đang ngủ say, hai tay còn xách đồ, n.g.ự.c còn treo một cái túi vải, Văn Gia Gia khỏi chậm bước.

“Thím, cần giúp ?” Cô hỏi.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

“Em Văn , em cứ gọi chị là chị Hồng là , Hồng trong cầu vồng.” Bà ngẩng đầu , “ cần em giúp , mấy thứ nặng, nhẹ nhàng thôi.”

Nói , còn nhấc nhấc đồ hai tay.

Thấy , Văn Gia Gia cũng nài nỉ.

Chị Hồng như hứng, hỏi cô: “Chị em mang theo hai đứa con gái nhà đẻ đến theo chồng nhập ngũ ?”

Văn Gia Gia kinh ngạc, chà, chuyện lan truyền ? sáng nay chị Hồng còn , bây giờ ?

Cô gật đầu: “Nhà em chỉ còn em và hai đứa con gái của hai chị em. Bố em là con một em, nhà em thì , nên hai đứa trẻ chỉ em nuôi .”

Chị Hồng thở dài, tuy tại nhà chỉ còn ba cô gái , nhưng nghĩ cũng chắc chắn trải qua tai họa đau thương.

“Em cũng khổ thật.” Bà .

Văn Gia Gia thầm nghĩ, cuối cùng cũng khổ.

Phương Minh Yến con bé , khi với nó, nó ngày nào cũng la lối rằng cuộc sống của sướng bao.

Sướng cái quỷ, lúc thì sướng . Mới xuyên đến, áp lực tinh thần cực lớn, mỗi sáng gối đều là tóc.

bây giờ cũng qua .” Cô , “Ai! Dù em cũng nuôi cháu gái ruột của , nuôi lớn nó với , hai đứa nhà chị, đều là bên nhà chồng.”

Văn Gia Gia đáp lời thế nào, kết bạn thì nhớ đừng chuyện quá sâu khi , cô nay thích xen chuyện nhà khác.

Hai một mạch về đơn vị.

Đi một đường, chị Hồng một đường.

Văn Gia Gia là một lắng , cô tuy , nhưng thể đưa phản ứng, chị Hồng cảm thấy cô gái tồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-91.html.]

Sắp đến khu gia thuộc, đứa trẻ lưng chị Hồng cũng tỉnh, bà vội vàng rung rung dỗ con: “À ơi ơi, Nha Nha về nhà về nhà …”

Rung rung, lọ t.h.u.ố.c trong túi rơi .

Văn Gia Gia giúp nhặt lên, là t.h.u.ố.c đỏ.

Thời thường dùng t.h.u.ố.c đỏ, t.h.u.ố.c tím, đợi đến khi Văn Gia Gia đời, hai loại t.h.u.ố.c gần như còn thấy nữa.

Tại ư? Vì nó chứa thủy ngân, sử dụng nó chỉ nguy cơ ngộ độc thủy ngân, mà còn dễ để sắc tố.

“Chị Hồng, hôm nay chị bệnh viện ?” Văn Gia Gia đưa t.h.u.ố.c đỏ cho bà.

Chị Hồng nhét t.h.u.ố.c túi: “Không, bệnh viện gì, bệnh viện đơn vị lắm. Chị xưởng d.ư.ợ.c, tiểu Văn , cần t.h.u.ố.c gì, cứ gọi chị, chị ở xưởng d.ư.ợ.c.”

Văn Gia Gia: “…”

Xưởng d.ư.ợ.c thời bán đủ loại t.h.u.ố.c ?

Về đến nhà, Ngụy Đại ở nhà .

Văn Gia Gia trong lòng chuyện dễ khác , ít nhất Ngụy Đại liếc mắt một cái là nhận ngay, hỏi cô: “Có chuyện gì xảy ?”

“Không gì.” Vẫn nghĩ thông, Văn Gia Gia suy nghĩ thêm mới .

Chuyện tạm gác , Văn Gia Gia hớn hở đưa cổ tay mặt : “Xem , ?”

Cô đặc biệt chọn chiếc đồng hồ nhỏ nhắn tinh xảo, giống đồng hồ nữ. Tuy đắt, nhưng càng Văn Gia Gia càng thích. Nếu đổi sang loại to thô, e rằng cô đeo cho mới lạ sẽ đeo nữa, từ đó để đầu giường đồng hồ cố định.

Ngụy Đại nghiêm túc hai cái: “Rất .”

Anh khen chân thành, Văn Gia Gia tin .

Văn Gia Gia vui đến mức cứ lắc lư tay, ngay cả đồ trong túi cũng là Ngụy Đại lấy .

“À đúng , Văn Xuân và Văn Huyên ?” Văn Gia Gia nhớ đến hai chị em hỏi, lên bàn, còn bánh, “Hôm nay trưa chúng nó ăn cơm ?”

“Ở nhà họ Tạ bên cạnh. Trưa nay ăn cơm, mang cơm về cho chúng nó ăn.”

Văn Gia Gia yên tâm .

Ngụy Đại hỏi cô: “Ngày mai mời khách ăn cơm ?”

Sau khi dọn nhà mời bạn bè thiết ăn một bữa, ở đây họ hàng, nhưng bạn bè thì ít.

“Tốt nhất là ngày mai, nếu là ngày , thịt và xương ướp muối mới .” Văn Gia Gia nhăn mũi, thích ăn thịt tươi ướp muối.

Đương nhiên, thịt xông khói thì tính.

Thời tiết vẫn còn lạnh, Ngụy Đại để thịt và xương trong tủ bếp cũng sợ hỏng.

Lại đổ gạo mì hũ lương thực trong bếp.

Đây là cái hũ lớn Ngụy Đại hôm nay mua từ nhà dân, bên trong ít nhất thể chứa 200 cân gạo, đậy nắp gỗ lên, thể chống chuột chống ẩm .

Văn Gia Gia hỏi : “Ngày mai bao nhiêu đến, em còn sắp xếp.”

Ngụy Đại trầm tư một lát: “12 .”

Văn Gia Gia ngạc nhiên, Ngụy Đại kết bạn cũng khá nhiều. Cô lo lắng: “Thức ăn đủ ?”

Ngụy Đại an ủi: “Không , ngày mai tìm cách mua thêm.”

Anh đặt hai chai rượu tủ trong phòng khách, : “Gần đây là thời gian huấn luyện, thời gian đều uống rượu, em lúc ăn trưa thì thể uống một ly nhỏ.”

 

 

Loading...