Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:19:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cô bé cũng tỉnh, Văn Gia Gia lúc mơ màng thấy tiếng non nớt của hai đứa.

“Tỷ tỷ, chị một miếng, em hai miếng, còn hai miếng để cho tiểu di …”

“Không ! Chị một miếng rưỡi, em cũng một miếng rưỡi, như mới công bằng.”

Văn Gia Gia tiếng ồn đ.á.n.h thức, mở mắt , đập mắt là tấm rèm cửa ánh nắng chiếu xuyên qua.

Rèm cửa cản sáng lắm, Văn Gia Gia thể đoán lúc là mặt trời lên cao.

“Ồn ào gì thế?”

Văn Gia Gia vươn vai, khoác một chiếc áo phòng khách.

Văn Xuân ghế, lắc lư chân: “Tiểu di! Tụi con đang chia bánh, dì mau ăn .”

Văn Gia Gia ghé sát xem, chà! Bánh thịt kìa.

“Ai ?” Văn Gia Gia hỏi hai đứa, “Hôm qua nhà mua thịt mà.”

Văn Xuân hì hì: “Là cô Thẩm cho đó.”

Văn Gia Gia hiểu , là hàng xóm bên cạnh cho.

hiểu, cái bánh cho cũng quá quý giá , dù cũng là bột mì và thịt, còn dùng dầu rán.

Văn Gia Gia đoán rằng điều kiện gia đình của cô Thẩm đây lẽ , lẽ bây giờ sống cũng , ít nhất về mặt vật chất hơn khác, nếu thể hào phóng như .

“Được , ăn .” Cô đến bếp, “Vậy các con ăn sáng ?”

Không đợi hai cô bé trả lời, Văn Gia Gia thấy trong nồi ở bếp chỉ còn phần ăn sáng cho một .

Một bát trứng hấp, một bát cháo trắng.

Bên cạnh còn một đĩa nhỏ củ cải muối, Ngụy Đại lấy ở .

Văn Gia Gia bưng bàn ăn, ánh nắng tràn ngập sân cửa, sắp lan trong sân.

Hướng của ngôi nhà thật sự , phòng khách sáng sủa, thỉnh thoảng gió thổi , từ cửa sổ hai bên phòng khách bay ngoài, chỉ để thở của mùa xuân.

Văn Gia Gia hít hít mũi, hình như ngửi thấy mùi cỏ xanh, lẽ xa đang khai hoang đất cỏ.

Miếng đầu tiên, ăn trứng hấp .

Trứng hấp thơm, thêm nước tương và một chút mỡ lợn, hấp một lỗ khí nào, mềm cứng , Văn Gia Gia tự hấp cũng chỉ như .

Củ cải muối cũng tồi, giống củ cải muối Phù Lăng.

Ăn một miếng, thực chính là củ cải muối Phù Lăng, thể thấy củ cải muối chắc chắn là lấy từ tay Tứ Xuyên-Trùng Khánh.

Văn Gia Gia ăn xong bữa sáng, ăn nửa cái bánh.

Văn Xuân và Văn Huyên ăn hết phần của , còn đang hau háu cái bánh còn của cô.

Văn Gia Gia nghiêm mặt, dùng đĩa đậy bánh : “Không ăn nữa, còn nhớ hôm ăn thịt nhiều đến đau bụng ? Đi khám bệnh uống t.h.u.ố.c đắng, cũng là các con. Sau đó tiểu di gì, quên ?”

Văn Xuân và Văn Huyên xìu xuống, kéo dài giọng, đồng thanh : “Không ăn uống vô độ, ăn uống chừng mực.”

Xem kìa, nhớ kỹ .

Văn Gia Gia cảm thấy sáng nay chúng ăn đủ nhiều , bụng rõ ràng căng lên, nếu mang theo sơn tra khô, cô chắc chắn sẽ pha một cốc cho chúng tiêu thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-89.html.]

Nắng đang , cô đuổi hai chị em khỏi nhà, bảo chúng mau chơi nhiều, tiêu hóa hết đống đồ trong bụng .

“Các con đừng chạy lung tung, tiểu di ngoài một chuyến. Còn bữa trưa… nếu dượng về, các con ăn bánh bàn nhé.” Dù sáng ăn đủ no, trưa ăn ít một chút cũng .

“Biết ạ!”

Nói xong chạy ngoài, chạy sang nhà bên cạnh tìm bạn mới quen chơi.

Văn Gia Gia rửa bát, để hai bát nước lọc bàn, đeo túi nhỏ ngoài đơn vị. Khu gia thuộc một lối thẳng ngoài đơn vị, chỉ cần gần 20 phút.

Cô hôm qua , cửa đơn vị mỗi sáng 10 giờ đều xe buýt qua.

Còn về cũng xe, chiều bốn giờ xe sẽ từ thành phố xuất phát, Văn Gia Gia nhớ , Ngụy Đại , đến bến xe cửa nhà hàng quốc doanh ở phố Thịnh Lâm.

Văn Gia Gia đến bến xe, ít đang đợi ở đây.

Có dân làng gần đó, cũng gia đình trong đơn vị.

Cô là lạ, đến thu hút sự chú ý.

“Cô là vợ của Ngụy Đại ?” Có hỏi, lưng dùng địu địu một đứa trẻ, đứa trẻ trông mới hơn một tuổi.

Văn Gia Gia gật đầu: “Chào chị, là Văn Gia.”

“Ồ, còn lễ phép ghê.” Vị thím , “ ở nhà Vương Phú Hải tầng ba tòa một, cô về hỏi chồng cô là .”

Không đợi Văn Gia Gia , bà hỏi: “Cô mới đến hai ngày nay , định thành phố ?”

“Vâng, thành phố mua ít đồ.”

Văn Gia Gia vẫn cảm thấy nhà thiếu nhiều đồ dùng hàng ngày, ví dụ như phích nước, là ủng mưa.

Mùa mưa sắp đến , chỉ ô mà ủng thì .

quen, cũng nhiều.

Văn Gia Gia đến đúng lúc, mấy phút , xe buýt lắc lư dừng , một đám chen chúc lên.

Đây coi như là bến thứ hai, xe nhiều, thậm chí còn chỗ trống.

Văn Gia Gia ít nhất mấy tháng nông cuối cùng cũng uổng công, cô thể linh hoạt, dựa việc mang giỏ tre, mang gùi, trực tiếp chen lên phía đám đông, đợi cửa mở, cô liền nắm lấy tay vịn lên xe.

Lại đúng lúc, Văn Gia Gia lên xe thì xe chỉ còn hai chỗ cuối cùng, cô mắt nhanh m.ô.n.g lẹ, trực tiếp chiếm một chỗ.

Chỗ còn cách cô khá xa, cô cũng thể giúp vị thím mang con chiếm .

Còn bảo cô nhường chỗ… thể nào, đường thể nôn hết đồ trong bụng, quen, Văn Gia Gia đương nhiên chỉ lo cho .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Xe từ từ khởi động, xe cả gà vịt, mùi hôi từng đợt bay đến quanh mũi.

Văn Gia Gia chỉ thể mừng là say xe, cơ thể của nguyên chủ cũng say xe, nếu cô lên xe là nôn.

Mười mấy phút , sắp đến đoạn đường cực kỳ lắc lư.

Vị thím rõ ràng quen với đoạn đường , chen một mạch đến bên cạnh Văn Gia Gia : “Em gái, em giúp chị bế con một lát ?”

Điều thì , chỉ cần bắt cô dậy là . Văn Gia Gia tuy ích kỷ, nhưng cũng ích kỷ đến mức đó.

Cô nhận lấy đứa trẻ đặt lên đùi, lúc mới để ý, đây là một bé gái.

 

 

Loading...