Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:18:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Gia Gia khi nhảy lên xe, với : "Các thím lên xe ạ."

Đại Cường là cô đ.á.n.h, quyền đ.á.n.h xe Nhị Cường cứ thế Trần Hùng mặt dày mày dạn mài mất.

Văn Gia Gia xuất phát một bước, chở tám về hướng công xã Hoành Cát.

Đường núi xóc nảy, may mà cô đ.á.n.h xe kỹ thuật, khiến m.ô.n.g chịu tội lớn bao nhiêu.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Trời dần sáng .

Mặt trời mọc phá mây mà , để lộ một khe hở, ánh nắng cứ thế rải lên mảnh đất .

Ánh nắng buổi sáng sớm nhiệt liệt nhưng bỏng , khuôn mặt Văn Gia Gia tắm trong ánh nắng ban mai, cảm nhận sự bồng bột của buổi sáng, tâm trạng cả , sự u uất lúc dậy sớm cũng tan biến hết.

"Mọi bám chắc nhé, cháu sắp tăng tốc ."

Văn Gia Gia vung roi, hô một tiếng "Giá"!

"Được !"

Sau đó từng đợt xóc nảy mãnh liệt ập tới.

Văn Gia Gia nhanh là nhanh thật, Trần Hùng phía ăn cả một bụng bụi.

"Vãi, nam t.ử hán đại trượng phu, đ.á.n.h xe còn bằng cô ?" Trần Hùng trừng mắt, nổi điên lên, cũng vội vàng tăng tốc.

Thế là đến hai tiếng, bảy rưỡi hai xe đến công xã Hoành Cát.

Văn Gia Gia xuống xe, cảnh tượng ồn ào náo nhiệt mắt cho kinh ngạc.

Người đông quá, đặc biệt nhiều.

Chỉ thấy quảng trường khổng lồ đều là đầu chi chít, theo đang , thoáng qua giống như biển tóc đen đang chuyển động.

Văn Gia Gia dám đảm bảo, mắc chứng sợ lỗ rậm rạp khi thấy cảnh chắc chắn vắt chân lên cổ mà chạy.

Phương Minh Yến ôm cánh tay Văn Gia Gia: "Đi thôi. Cậu đừng đông, thực phân chia khu vực . Như đồ ăn thì ở góc bên trái, đồ mặc ở góc bên trái, công cụ ở góc bên , những đồ linh tinh khác ở góc bên ."

Vừa , chỉ cho Văn Gia Gia.

Văn Gia Gia hiểu ngay, bốn góc phần tư mà.

Cô quyết định góc phần tư thứ hai , ừm, cũng chính là khu vực bán đồ ăn.

Đám chen chúc, cho dù , phía cũng sẽ cuốn theo bạn về phía .

Văn Gia Gia nắm c.h.ặ.t t.a.y Phương Minh Yến, hai chen đến tóc tai rối bời mới đến đích.

"Ha ha, đủ náo nhiệt chứ." Phương Minh Yến là thích đám đông, nơi càng đông càng hưng phấn.

Văn Gia Gia gật đầu, con ngươi đảo tròn, cũng thấy mới mẻ.

Hai bánh bao lò mê hoặc, chỉ thấy sạp bánh bao cách đó xa nóng cuồn cuộn, nắp xửng hấp mở , làn sương trắng đó càng xông thẳng lên trời.

Hai ăn ý hít sâu một , thơm quá .

"Ăn ?" Phương Minh Yến chằm chằm hỏi.

Văn Gia Gia c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: "Ăn!"

Trong túi cô đang 30 đồng tiền đấy!

Hai tay nắm tay, chen đến nhe răng trợn mắt, cuối cùng cũng chen đến sạp bánh bao.

Nhìn thấy bánh bao trắng trẻo mập mạp, mắt Văn Gia Gia sáng lấp lánh, "Chú ơi, bánh bao là nhân thịt nhân rau thế ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-58.html.]

Chú bán bánh bao: "Nhân măng rau dưa, nhân thịt đậu phụ nấm, còn nhân thịt măng." Chính là thuần thịt.

Cũng bình thường, thịt khó mua mà, trong mỗi cái bánh bao chỉ tí tẹo thịt cho vị.

Văn Gia Gia vô cùng hào phóng, móc tiền : "Mỗi loại nhân cho cháu hai cái."

Lại thấy bên cạnh bánh rán, liền : "Bánh rán cho cháu sáu cái nữa."

Bánh rán từ đậu nành và gạo, xay thành bột nước đó thêm hành băm, nêm gia vị, cuối cùng dùng thìa nhỏ cho chảo dầu từ từ rán.

Rán đến khi bột nước đậu gạo tách khỏi thìa, từ trắng chuyển sang vàng, từ dẹt chuyển sang phồng lên mới .

Văn Gia Gia thích món , kiếp cô thích dùng bánh rán ăn kèm với cháo canh (bột hồ bên nồi). Lúc nhớ , quyết định sáng mai ăn cháo canh.

Hai mua bánh bao, đều nỡ ăn ngay bây giờ.

Chỉ là bánh bao treo n.g.ự.c quá hấp dẫn, Văn Gia Gia thực sự nhịn nữa, kéo Phương Minh Yến đến chỗ rìa, xổm đất từ từ ăn.

"Lát nữa mua gì?" Phương Minh Yến hỏi lúng b.úng, nhai a nhai, , "Tớ mua hai miếng vải may quần áo."

Văn Gia Gia kinh ngạc: "Cậu may quần áo ?"

Phương Minh Yến kỳ lạ: "Cái gì mà , con gái thôn đa phần đều ."

Văn Gia Gia: "... Tớ lắm."

Cô vội vàng nở nụ , bóp bóp tay cho Phương Minh Yến, nịnh nọt : "Cô giáo Yến Yến, dạy tớ với."

Phương Minh Yến ưỡn n.g.ự.c, ho nhẹ hai tiếng: "Cậu đều gọi tớ là cô giáo , tớ nhận học trò của ."

Văn Gia Gia lập tức rút một cái bánh rán, nhét miệng cô : "Lễ bái sư đấy, ăn thì trả ." Cô ngốc vụng về thế nào cũng trả !

Văn Gia Gia coi như nghĩ thông, ở thời đại , một kỹ năng nên vẫn thôi.

Đặc biệt là tay nghề may vá.

Nếu thì ngày ngày đợi xem hệ thống hợp thành thể cho cô cái gì, hợp thành , cô chỉ thể trơ mắt cách nào.

Phương Minh Yến bánh rán thơm đến mức nên lời, chỉ gật đầu lia lịa.

Khao cái bụng một trận, hai tiếp tục dạo.

Ánh nắng mùa đông nóng nữa cũng chẳng nóng đến , đặc biệt là lúc khí thế ngất trời, Văn Gia Gia chú ý thời gian.

các sạp hàng, đợi đến khi n.g.ự.c lưng đều chất đầy đồ, đến giờ ngọ.

"Tớ bảo , tay xách nách mang mua cái gì thế?"

Phương Minh Yến quanh Văn Gia Gia hai vòng ngạc nhiên hỏi, còn khoa trương hơn về nhà ngoại mười chuyến mang đồ.

Văn Gia Gia mệt đến mức liệt xe lừa, xua tay: "Chỉ là một ít đồ dùng hàng ngày thôi."

Một ít?

Thôi , một xe các thím mua cộng khi còn nhiều bằng mua.

Văn Gia Gia thở hồng hộc, cô thực sự cảm thấy chỉ mua một ít, dù 30 đồng còn tiêu hết.

Ai ngờ 30 đồng tiền tiêu dôi thế, những thứ mua đều mua , thế mà vẫn còn thừa 5 đồng tám hào trong túi.

Nếu là tiền của nhà họ Văn, cô chắc chắn sẽ tiêu như , dù kiếm tiền dễ, cô nhà họ Văn, thể đương nhiên tiêu tiền nhà họ Văn vung tay quá trán.

 

 

Loading...