Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 345: Ngoại truyện về Văn Xuân
Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:40:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tháng chín, Văn Xuân trở thành một sinh viên đại học. Giữa những năm 80 là thời kỳ xã hội phát triển thần tốc, Thành phố Hải thể là đổi từng ngày.
Văn Xuân trường với tâm thế "hai tai chuyện ngoài cửa", cuối cùng cô cũng hiểu vì ngày xưa tiểu di học, cứ đến tuần thi cử là trông như hút cạn tinh khí, bởi vì chương trình học thực sự nặng. Sĩ lớp đông, Văn Xuân lười biếng một chút cũng xong.
Vì nhà xa nên Văn Xuân cũng như tiểu di năm xưa, chọn ở ký túc xá. Cô cũng từng trải nghiệm cuộc sống tập thể lắm chứ, nhưng khi hỏi các chị khóa , những bất tiện mà họ kể khiến cô chùn bước ngay lập tức.
Tuy nhiên, ở đại học cô gặp cũ. Ai nhỉ? Người hàng xóm ở đại viện quân khu —— Tạ Dịch.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Cô những năm qua tiểu di vẫn giữ liên lạc với Thẩm lão sư, Thẩm lão sư còn đến xưởng của dì việc, hiện đang sống ở tỉnh lỵ. cô và Tạ Dịch thì mất liên lạc, chính xác mà là mất liên lạc với nhóm bạn ở đại viện suốt mấy năm trời.
Tạ Dịch học y, cũng bận tối tăm mặt mũi. Nếu Văn Gia Gia đột nhiên nhắc tới cũng ở Phục Đán, Văn Xuân chắc chắn chẳng hề . Tuy hai mấy năm gặp, nhưng dù cũng là hàng xóm lớn lên bên , nên nhanh thiết trở .
"Tiểu Béo ở trường cảnh sát tỉnh, Phỉ Phỉ cũng ở tỉnh lỵ, học ngành Khoa học động vật ở Đại học Nông nghiệp... Em trai vẫn đang học cấp ba ở tỉnh. Sao mãi mà chẳng về tỉnh chơi thế, hỏi dì Văn mấy đấy."
Văn Xuân hỏi thăm tình hình những bạn cũ, Tạ Dịch kể từng cho cô .
"Cấp ba mà, nghỉ hè cũng học thêm. Bình thường tiểu di và dượng đến thăm chúng , nên đương nhiên là về ." Văn Xuân khựng một chút, hỏi: "Anh còn nhớ dì Lữ , mà năm đó con tráo đổi ."
Tạ Dịch gật đầu: "Nhớ chứ." "Con của dì thi cử thế nào?"
Văn Xuân thực dì Lữ lẽ chút quan hệ với nhà , vì tiểu di từng kể với cô. Dì Lữ khả năng cao là họ hàng bên bà ngoại, nhưng bà ngoại mất , họ hàng cũng còn thiết. Tiểu di thăm dò họ hàng bên đó, kết quả là ngoài dì Lữ thì những khác đều khá rắc rối, nên dì nhận .
Tạ Dịch nghĩ một lúc: "Cô , lắm, để hỏi mấy khác xem."
Mấy ngày Tạ Dịch đến tìm cô, : "Thật khéo, cô giờ cũng là cảnh sát, cùng trường với Tiểu Béo đấy."
Văn Xuân cũng thấy mừng cho chị em hiếm khi tiếp xúc . Con cái ở đại viện quân đội đa đều theo con đường quân đội hoặc cảnh sát, thực sự .
Dần dần, hai qua nhiều hơn, thỉnh thoảng Tạ Dịch còn cùng Văn Xuân về nhà ăn cơm. Chung Tuệ Thắng hiện vẫn sống trong căn tiểu dương lâu, bà mới sửa sang căn nhà riêng của thời gian , nhưng nỡ cho thuê nên cứ để đó. Dù giá nhà tăng lên từng ngày, tăng đến mức bà mà giật thể tin nổi. Sau cần Văn Gia Gia thêm nữa, bà tự tranh thủ lúc tiền trong tay để mua nhà, mua ngay loại nhà thương mại mới xây xong. Mua một lúc hai căn, mỗi đứa con một căn, coi như tích góp gia sản cho con cái để bà thể thong thả sống cuộc đời của .
Chung Tuệ Thắng giờ đây mỗi ngày chỉ việc may vá, chăm sóc phòng hoa. Văn Gia Gia thuê một giúp việc chuyên việc nhà, bà cần nấu cơm nữa. Lúc đầu thấy Văn Xuân dẫn một con trai về, bà cũng giật , nghĩ thầm con bé yêu đương . Sau đó là Tạ Dịch mới thở phào. Tạ Dịch mà, bạn thanh mai trúc mã lớn lên bên , ngày xưa chơi như , giờ thiết chút cũng bình thường.
bà ngờ chính cái thằng bé "thật thà" mà từng đ.á.n.h giá "dụ dỗ" thành công Xuân nhi. Đến khi Chung Tuệ Thắng nhận quan hệ giữa hai đứa bình thường thì tình cảm của họ định .
Thực tế, Văn Xuân và Tạ Dịch đều kiểu quá sôi nổi, tình cảm của hai mang hướng "mưa dầm thấm lâu". Nói thế nào nhỉ? Chính là nhảy qua giai đoạn nồng nhiệt, từ thời kỳ mập mờ tự động tiến giai đoạn định một năm yêu đương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-345-ngoai-truyen-ve-van-xuan.html.]
Chung Tuệ Thắng trong lòng nghẹn , chỉ cảm thấy Tạ Dịch thằng ranh uổng công khen nó "thật thà", thực chất là đứa cực kỳ tâm cơ, nếu giấu bà lâu như thế. chuyện tình cảm, nhất là tình yêu, ngoài khó mà can thiệp.
Khi Văn Gia Gia chuyện, đối mặt với vẻ mặt chột của Văn Xuân, dì cũng chỉ thể thở dài : "Thực cũng , Tạ Dịch cũng là đứa nhà nó lớn lên, thói hư tật gì, còn ưa ... Mà chứ, cũng may nó giống chú Tạ của con mà giống dì Thẩm, nếu dì cũng thấy hài lòng đấy."
Dì nửa câu nhỏ, tâm trạng căng thẳng của Văn Xuân lập tức giải tỏa phần nào. Cô nép Văn Gia Gia, hì hì hai tiếng: "Con còn sợ tiểu di đồng ý cơ."
"Con gì lạ , dì gì mà đồng ý?"
Văn Xuân chớp mắt: "Năm ngoái dì còn bảo con hãy tập trung việc học, đừng yêu đương."
Văn Gia Gia dựng lông mày lên: "Đó chẳng là lời thừa , con tính xem tuổi con , năm ngoái con thành niên ?"
Chưa thành niên thì đừng hòng mơ đến chuyện yêu đương!
"..."
Được , nhiều lúc Văn Xuân quên mất là một sinh viên đến năm hai mới đủ tuổi thành niên.
________________________________________
Cuộc sống đại học của Văn Xuân tẻ nhạt, cô thích tham gia câu lạc bộ, và vì ở ký túc xá nên cũng chẳng bạn cùng phòng thiết. Tạ Dịch thì chương trình học nặng kinh khủng, bình thường còn bận hơn cả cô, hai chỉ thể tụ tập ăn bữa cơm mỗi ngày. Đến lúc chuẩn thi cao học, ngay cả thời gian ăn cơm hàng ngày cũng . Cũng may tình cảm hai sâu đậm, chứ đổi là đôi lứa mới yêu thì chắc chẳng chịu nổi nhiệt .
cô là chịu cô đơn, giảng viên hướng dẫn của cô cô sinh là để nghề . Thầy thế : "Thực ngoài linh tinh cả thôi, ngành của chúng cực kỳ định. Hơn nữa việc ít, ngoài trừ lương thấp thì chẳng nhược điểm gì."
Ừm... nhưng lương thấp chính là "tội " lớn nhất. Nếu điều kiện gia đình Văn Xuân , thầy cũng chẳng dám kéo một cô gái đang tuổi xuân phơi phới học thạc sĩ, gửi đến bảo tàng rèn luyện .
Văn Xuân xong chỉ thở dài, đúng là thật. Nghe tiểu di hiện giờ làn sóng tinh giản biên chế bắt đầu nhen nhóm, nhiều xưởng quốc doanh trong mấy năm tới sẽ biến động lớn. Những xưởng trụ vững sẽ bước một cuộc chiến cạnh tranh khác, còn trụ thì chỉ nước đóng cửa.
lương thì đúng là thấp thật. Sau khi Văn Xuân nghiệp thạc sĩ, tháng lương đầu tiên chỉ 200 đồng. Dù thêm phụ cấp, nhưng mức vẫn là khá thấp!
Văn Huyên thấy cũng thấy nản, bảo: "Thà đường bày sạp bán hàng còn hơn, bán hàng kiếm nhiều hơn thế nhiều. Chị cứ sớm về muộn, lúc còn bận hơn cả tiểu di."
Chẳng trách bây giờ việc phân phối công tác còn đắt hàng nữa, thời đại mà đổi nhanh thế . Đứng giữa dòng thác đổi của thời đại, những lớp sóng dồn dập khiến hai chị em khỏi thấy choáng váng và đôi chút mịt mờ.
khi Văn Xuân đơn vị công tác, đeo găng tay và khẩu trang, khoảnh khắc tiếp xúc với cổ vật, lòng cô tĩnh lặng trở . Bên ngoài dù xôn xao náo nhiệt, nhưng kho kho dự trữ giống như một mảnh đất thuần khiết. Cô thích môi trường , thích cảm giác chạm lịch sử.
Đăm đắm bức họa Liên Đường Nhũ Áp Đồ mắt, nhịp thở của Văn Xuân vô thức nhẹ , ánh mắt lấp lánh rạng ngời. Cô tìm thấy sự nghiệp trọn đời của , cô giống như tiểu di, dồn phần lớn tâm huyết sự nghiệp.