Trương Tú Lệ nắm tay bà : “Ôi chị ơi, thật sự chuyện nhờ chị. Chuyện cưới xin của thằng út nhà , nhờ chị giúp.”
Điền Tuấn Hà thắc mắc: “Trước Tết chị còn thằng ba nhà chị vội kết hôn mà.”
Trương Tú Lệ thở dài: “Bây giờ vội , sợ nó cứ thế mãi sẽ cô gái nào để ý đến nó.”
Chuyện đơn giản, Điền Tuấn Hà đồng ý.
Mẹ bà mai mối lâu năm, mắt của bà cũng rèn luyện, Trần Hùng giới thiệu một mối cũng .
Như mấy loại thích sòng bài, ngày nào cũng mua rượu, còn mấy gã thích khoác lác động tay động chân, bà mới nhận.
Trương Tú Lệ , : “ chị dạo đang mai mối cho con trai nhà lão Ngụy ở hương Hà Câu ?”
Điền Tuấn Hà xua tay: “Không ! Mấy công xã chúng bao nhiêu cô gái , đến mức nhà chị và nhà họ Ngụy cùng tranh một cô .”
Trương Tú Lệ hạ giọng : “ ý đó, hỏi nhà lão Ngụy tìm phù hợp ?”
“Chị phù hợp để giới thiệu ?” Điền Tuấn Hà , “Vẫn tìm , con trai nhà lão Ngụy một điều kiện, là tìm văn hóa, ít nhất cũng học hết cấp hai, cái khó.”
Trương Tú Lệ mắt sáng lên, vỗ vỗ tay bà, chỉ ngoài cửa : “Chị đúng là đèn nhà ai nhà nấy rạng , đội chúng một phù hợp đấy.”
“Ai thế?”
“Con bé ba nhà họ Văn chứ ai!”
Ối! Điền Tuấn Hà tỉnh táo hẳn lên, nhích m.ô.n.g thẳng dậy: “ , nghĩ đến con bé ba nhà họ Văn nhỉ.”
Hai quả thực hợp .
Nói thật, Ngụy Đại . Là trung đội trưởng, lương cấp 23, mỗi tháng 52 đồng, dù là ở thành phố cũng ít ai lương hơn 50 đồng.
Phẩm chất cũng , lúc nhỏ thấy tính tình nó ngay thẳng, qua mấy năm rèn luyện trong quân đội, chắc cũng lệch lạc .
Dù nhà cha hồ đồ, nhưng bên Văn Gia Gia cũng mang theo hai đứa cháu ngoại mà.
Cha Ngụy Đại hồ đồ thì hồ đồ, nhưng . Với cái miệng lanh lợi của Văn Gia Gia, trị nhà họ Ngụy thành vấn đề.
Vấn đề duy nhất là theo chồng nhập ngũ.
Ngụy Đại tạm thời thể đưa , Văn Gia Gia tạm thời cũng thể bỏ hai đứa cháu. Vấn đề lớn nhất ở khác, ở chỗ Văn Gia Gia là vấn đề.
Điền Tuấn Hà : “Chị đúng là se duyên đúng đôi , lát nữa chập tối sẽ đến nhà họ Văn hỏi ý con bé ba.”
Văn Gia Gia ý gì?
Tạm thời ý gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-23.html.]
Văn Gia Gia xong ý định của Điền Tuấn Hà, quả thực thể tin nổi. Cô thời đại ít chuyện yêu đương tự do, chỉ là ngờ mới xuyên bao lâu đến mai, chẳng lẽ cô còn là hàng hot?
Không thể nào.
Chẳng cô còn mang theo hai đứa cháu ngoại .
Văn Gia Gia nghĩ một lát : “Thím Điền, Xuân Nhi và Huyên Huyên nhà cháu còn nhỏ, nếu cháu kết hôn, chắc chắn mang theo hai đứa. Sau chúng còn học, học đến cháu nuôi đến đó.” Cô tin, điều kiện mà còn chấp nhận.
Ai ngờ Điền Tuấn Hà ha hả, nắm lấy tay cô : “Thím nào mà . Nếu đối phương nhân phẩm , bắt cháu bỏ Xuân Nhi và Huyên Huyên, thím cũng thể giới thiệu cho cháu . Xuân Nhi và Huyên Huyên năm đó còn là do thím đỡ đẻ, hai đứa trẻ thím cũng thương lắm.”
Văn Gia Gia: …Thế cũng ? Quả thực khó tin.
Cô cố gắng tiếp: “Cuộc sống cũng thể quá khổ. Tính cháu nóng nảy, nếu gia đình coi Xuân Nhi và Huyên Huyên gì cũng . Hơn nữa cháu sống chung với cả đại gia đình, nếu cha tính tình , còn đông chị em, cũng .”
Điền Tuấn Hà đến chảy cả nước mắt: “Trùng hợp quá, cha nổi tiếng hiền lành. Bốn chị em, trai chị gái ở kết hôn . Anh trai tự xây nhà, em gái cũng lấy chồng, hai ông bà già bình thường trông cháu nội cháu ngoại, đại gia đình .”
Văn Gia Gia thể tin nổi: “Thím, đối tượng thím tìm cho cháu là ly hôn mang theo hai con đấy chứ.”
Nếu thì cũng là thiếu tay thiếu chân.
“Làm thể!” Điền Tuấn Hà lập tức giải thích, “Thím mà hại cháu . Người đó còn chút quan hệ với cháu, hôm cháu ngất chính là bế cháu đến trạm y tế công xã, cũng coi như chút ơn nhỏ với cháu.”
Không đợi Văn Gia Gia hỏi tiếp, Điền Tuấn Hà : “Thằng bé đó là quân nhân, hơn cháu 4 tuổi, lương một tháng 52 đồng, qua hai năm chừng còn thể đưa cháu lên đơn vị sống. Nếu thật sự bộ đội, thì chuyện khác .”
Văn Gia Gia kinh ngạc: “52 đồng, thế mà cũng thiếu đối tượng ? Điều kiện như để ý đến cháu? Anh coi như chút ơn nhỏ như hạt vừng với cháu, đó cũng là ơn, cháu thể lấy oán báo ơn .”
Hơn cô bốn tuổi, là 23.
Trung đội trưởng 23 tuổi, vẻ gì. lương cấp 23, là trung đội trưởng, coi là xuất sắc .
Văn Gia Gia cảm thấy sâu sắc bên trong cái bẫy lớn!
Cô từ chối : “Cháu thấy vẫn , cha cháu mới mất, cháu thích hợp bàn chuyện cưới xin.”
Điền Tuấn Hà “ôi” một tiếng : “Bây giờ chúng câu nệ những chuyện đó. Gặp mặt , hai đứa gặp , lúc đó chuyện. Có ai bắt hai đứa định ngay bây giờ , nếu thật sự hợp thì đường ai nấy . Bây giờ xã hội phong kiến, chuyện ép hôn .”
Văn Gia Gia uể oải: “Thím Điền thôi ạ, cháu bây giờ thật sự suy nghĩ đó.”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Điền Tuấn Hà còn thêm gì đó, nhưng thấy sắc mặt Văn Gia Gia , liền lủi thủi rời .
Vừa Văn Gia Gia cố tình sa sầm mặt, trạng thái của cô lúc thật sự .
Cô luôn cảm thấy trong khó chịu, trong lòng như một ngọn lửa tà, tay ngứa ngáy, c.h.ử.i , dễ nổi nóng.
Nhìn con gà trống cứng đầu sống c.h.ế.t chịu chuồng, cô suýt nữa nhịn mà vác d.a.o g.i.ế.c gà.