Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:19:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trẻ con núi trông núi nọ, luôn cảm thấy đồ của lớn mới là nhất. Ví dụ như giường , các bé cứ cảm thấy giường của dì út mềm nhất to nhất thoải mái nhất.

Văn Xuân và Văn Huyên tắm xong lăn lộn giường, còn hi hi ha ha, dùng chân đạp .

Văn Gia Gia mang bô nhỏ của các bé qua, đặt ở vị trí cửa, "Buổi tối vệ sinh thì đến đây ?"

"Biết ạ!" Hai chị em đồng thanh trả lời.

Văn Gia Gia thở dài, "Các con tuyệt đối đừng tè lên giường dì, nếu một tháng đều thịt ăn ."

Nuôi trẻ con thật chuyện nhẹ nhàng, giống như trẻ con độ tuổi của Văn Xuân và Văn Huyên buổi tối luôn vệ sinh.

Nếu là ở mấy chục năm , lúc các bé còn mặc bỉm đấy. Văn Gia Gia nhớ kỹ, cháu gái cô năm tuổi buổi tối vẫn đang mặc bỉm.

Văn Xuân và Văn Huyên bỉm thì ? Văn Gia Gia chỉ thể mỗi ngày nửa đêm gọi các bé dậy vệ sinh.

Lúc ở nhà ba dì cháu ngủ cùng , Văn Gia Gia mỗi khi đến nửa đêm mơ mơ màng màng tỉnh dậy sẽ đẩy Văn Xuân tỉnh, Văn Xuân xong đẩy Văn Huyên tỉnh.

Mà đến đây, đôi khi là Văn Gia Gia nửa đêm dậy gọi hai cô bé vệ sinh, đôi khi là Ngụy Đại.

Việc , e là đợi đến khi các bé năm tuổi, trung khu bài niệu của đại não phát triển thiện mới thể dừng.

Văn Gia Gia nghĩ ngợi tuổi tác hai cô bé, chỉ cảm thấy một hai năm tới vẫn chịu đựng.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Ánh nến chập chờn.

Văn Gia Gia đóng c.h.ặ.t cửa sổ, vẫn để một khe nhỏ. Vừa để mưa hắt , thể thông gió.

Mùi cơn mưa hợp xu hướng khứu giác của Văn Gia Gia, kiếp cô còn chuyên mua nước hoa tông mùi mưa, chỉ cảm thấy nước hoa đắt đến , vẫn mùi dễ ngửi như lúc .

Là mùi đất, cũng là mùi cỏ xanh.

Văn Gia Gia bên cửa sổ, ghé đầu khe hở, hít sâu một , thoải mái!

"Dì út, đến ngủ thôi!"

"Kể chuyện kể chuyện."

Hai chị em bắt đầu giục , như Thiên Ma Tinh , mỗi tối kể chuyện cho .

"Đến đây, đều ngoan nào."

Cô bưng ngọn nến bàn học đến bên giường, bóng dáng chập chờn tường trắng.

Nến đặt ở tủ đầu giường phía bên , cởi áo lên giường xong "phù" một tiếng, thổi tắt nến, ôm lấy Văn Xuân Văn Huyên, kể cho các bé câu chuyện Tư Mã Quang đập vại...

Gần đây mùa mưa, một đêm mưa, nước hồ bên cạnh đơn vị dâng lên ít, thu hút sự chú ý của hậu cần.

Núi Bắc thực là vùng trũng thấp, nhưng Văn Gia Gia , cho nên đêm qua cô ngủ cũng coi như ngon.

là, lúc cô ngủ ngon, mấy hộ gia đình hàng xóm sầu não thôi.

Sợ núi Bắc tích nước, sợ núi Bắc sạt lở.

Có thơ rằng: Không sơn tân vũ hậu (Sau cơn mưa mới núi vắng).

Sau cơn mưa vạn vật tươi mới, từ đám mây trắng cao cao tại thượng, đến bụi cỏ thấp bé mặt đất đều gột rửa một . Ngay cả cổng sân nhà họ Văn cũng gột rửa bụi trần trong mưa.

Văn Gia Gia dậy sớm nấu cơm, hai cô bé bảy rưỡi đưa đến lớp Dục Hồng.

Bữa sáng đơn giản, mì sợi tối qua kéo còn thừa ít, Văn Gia Gia lấy từ trong tủ bát , trực tiếp nấu mì ăn.

Thời tiết dần nóng , Văn Gia Gia cũng ăn mì trộn.

Thời gian cô mới mua nửa cân bơ lạc, hôm nay mì trộn bơ lạc ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-103.html.]

Bữa sáng đến mười phút xong.

Trong mười phút chỉ ba phần mì trộn, còn nấu một bát canh trứng rong biển.

Văn Gia Gia xổm xuống mở tủ, lấy một cái vại bên trong . Lại mở vại, dùng thìa khô thò múc, múc hai thìa ớt băm.

"Thơm thật!" Cô ngửi ngửi, cảm thán . Đây thế mà là ớt băm tự đấy.

Ớt băm gì? Dùng trộn mì.

Theo lý mà , thực thích hợp trộn b.ún hơn. Kiếp Văn Gia Gia luôn thích Nam Xương, chính là vì món b.ún đó, b.ún trộn thêm ớt củ cải thực sự là ngon, cũng kiếp bao giờ mới ăn.

Múc xong bịt kín vại, đó dậy phòng gọi hai đứa trẻ ăn cơm.

"Dì út, bọn con dậy , đang đ.á.n.h răng ạ!" Văn Xuân gọi vọng từ trong phòng.

Chỉ thấy các bé chổng m.ô.n.g, xổm ở gốc cây táo, đầy miệng bọt trắng.

"..."

"Cứ nhất định cạnh cây đ.á.n.h răng ?" Văn Gia Gia quả thực cạn lời, cái bể giặt to đùng thế đ.á.n.h ?

Văn Xuân : "Như thể đ.á.n.h răng tưới nước cho cây ạ."

Bé còn năng hùng hồn: "Cái gọi là trân trọng tài nguyên nước!"

Văn Gia Gia đầy đầu vạch đen, cái gì lung tung lộn xộn thế. Đêm qua mưa to như , cần con tưới? Hơn nữa, tưới nước cho cây thì dùng bao nhiêu nước?

Cô cũng tranh luận, trẻ con ở độ tuổi bắt đầu bướng bỉnh , dù đây đều là chuyện nhỏ.

"Được , ăn cơm." Không ăn mì sẽ trương mất.

Mì của Văn Gia Gia tất nhiên là phần lớn, múc nửa thìa ớt băm mì, dùng đũa trộn đều, đó nếm thử vị, hài lòng gật đầu.

Văn Huyên thấy vội vàng : "Dì út con cũng ." Bé đẩy bát đến bên cạnh ớt băm.

"Cay lắm."

"Cay cũng ."

Thế là Văn Gia Gia gẩy cho bé một đầu đũa, "Con thử , chấp nhận thì gẩy thêm cho con."

Khả năng ăn cay của Văn Huyên cũng tệ, thử xong lập tức tỏ vẻ vẫn .

Văn Gia Gia còn cách nào, chỉ đành gẩy thêm chút cho bé.

Văn Huyên , Văn Xuân tất nhiên cũng .

Văn Gia Gia cạn lời , cái cũng giống .

Ăn xong còn đến bảy giờ, Văn Gia Gia ung dung thong thả thu dọn bát đũa.

Mà Văn Xuân cuối cùng cũng nhớ gà con của bé, vội vàng chạy mở cửa chuồng gà.

Gà con đang loạn , khi mở cửa đều thể thấy tiếng chúng vỗ cánh phành phạch.

"Ngoan nào, đừng vội, tao mở cửa cho chúng mày đây." Văn Xuân mở.

Mấy con gà như nước xả lũ, mở cửa, liền vội vã chạy .

Văn Xuân nhanh ch.óng đóng cửa hàng rào vườn rau , chạy phòng lấy thức ăn cho gà.

Lương thực Văn Gia Gia gửi ở quê đến từ lâu, chỉ đổ đầy chum gạo, còn mấy bao để ở phòng chứa đồ.

 

 

Loading...