Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-02-19 04:19:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa càng lúc càng lớn, lớn đến mức rơi cũng cảm thấy đau.

Tiếng la hét ở khu nhà lầu bên cũng thể thấy, quần áo ở khu gia thuộc đều phơi ở sân trống lầu.

Trong lúc , những ở nhà đều chạy xuống lầu, cũng quan tâm là quần áo của nhà ai, gặp là giật, giật một đống ôm lên lầu, đặt tấm ván ở góc cầu thang.

Đợi đến khi những ở nhà về, chọn quần áo của nhà cũng mất mười mấy phút.

Tóc Văn Gia Gia ướt, dứt khoát gội đầu tắm rửa.

Cô nhờ Ngụy Đại xây một hàng mái tranh dọc theo góc tường, dọc theo phòng tắm thẳng đến nhà, dù trời mưa tắm cũng vấn đề gì.

Trời lúc đen như đêm, chị Bao ở nhà một thấy hoảng, mặc áo tơi đến nhà họ Ngụy.

“Thời tiết đáng sợ quá, cô mưa đá ?” Bà lo lắng hỏi, “Không thể mưa , cải dầu sắp thu hoạch , rau trong vườn cũng mới mọc, nếu thật sự mưa, công sức uổng phí.”

Văn Gia Gia nhíu mày

Văn Gia Gia đôi khi thực sự cảm thấy chút thể chất miệng quạ đen, ăn cơm tối xong mưa đá to bằng quả trứng gà cứ thế rơi lộp bộp.

Cô giật nảy ! Trong lòng may mắn thôi, may mà đón Văn Xuân và Văn Huyên về sớm.

Theo lý mà , Văn Xuân và Văn Huyên nên về lúc sáu giờ, mà lúc mới năm rưỡi.

"Dì út, trời rơi đá kìa!"

Văn Huyên chấn động, vịn cửa phòng khách ngẩng đầu chằm chằm bầu trời, chỉ thấy cục đá to bằng nắm tay bé rơi xuống đất, cái vỡ, cái vỡ thành mấy mảnh.

Văn Gia Gia dạy bé: "Cái gọi là mưa đá."

Văn Huyên ánh mắt mong chờ hỏi: "Mưa đá? Có ăn ạ?"

Văn Gia Gia: "... Không , mưa đá bẩn lắm, ăn đau bụng đấy."

Văn Huyên tham ăn, là tham ăn nhất nhà, nếu kỹ cho bé, bé chắc chắn sẽ nhặt cục mưa đá bỏ miệng thử xem.

Thứ ăn thì thứ !

Văn Huyên tuổi còn nhỏ, một bộ giá trị quan giản dị của riêng . Thế là bé cũng xem mưa đá nữa, bàn cơm ăn cá chình chiên của bé.

Địa phương gần biển, hệ thống sông ngòi phát triển, bất kể là đồ sông đồ biển đều rẻ hơn ở quê.

Quê tuy cũng là tỉnh ven biển, nhưng công xã Tiến Bộ ở vùng núi, cách biển khá xa, một dòng sông cũng chẳng tác dụng lớn bao nhiêu. Bình thường bắt ít cá sông tôm sông gì đó còn , bắt cá chình sông thì đừng hòng nghĩ tới.

Bạn thể mua rong biển khô tôm khô ở huyện thành, nhưng khó mua đồ biển tươi sống.

Mà ở đây thì thể, cá chình chính là Văn Gia Gia mua về lúc thành phố.

Chỉ là mua là cá chình sông.

Cá chình sông rẻ hơn cá chình biển, bất kể mang nấu mang chiên đều tệ.

Văn Gia Gia quen thích chiên xong om rượu cái để ăn, cách ở khu gia thuộc là đầu tiên.

Làm thế nào?

Cá chình sông sạch rửa sạch xong bỏ xương chính, thái thịt thành khúc dài gần 10 centimet.

Sau đó dùng xì dầu rượu vàng đường trắng nước hương liệu ngâm rượu cái ướp, tẩm bột ướt xuống chảo dầu chiên.

Đến bước , thực thể ăn . Hơn nữa còn để lâu, thời tiết để hai ngày cũng vấn đề gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-theo-chong-nhap-ngu/chuong-102.html.]

Nếu tiếp tục gia công cũng . Lửa trong nồi bật to , bỏ cá chình chiên , thêm nước thịt hầm, ngũ vị hương và đường trắng gừng tỏi băm cùng nấu, cuối cùng rưới lên chút dầu mè là thể bắc đĩa.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Hôm nay tâm trí Văn Gia Gia đều đặt lên mưa đá, cũng liền bỏ qua bước hồi nồi .

Lúc , Văn Gia Gia sốt ruột chằm chằm vườn rau trong sân.

"Một cây, hai cây, ba cây..."

Cô trồng mấy cây cải trắng dọc theo mép luống hành, năm cây mưa đá đập trúng, trong đó hai cây đập nát bét.

Văn Gia Gia đau lòng chịu , quỷ mới cô trồng rau tốn bao nhiêu công sức.

Muốn trồng rau xanh um tùm trong tình huống dùng phân chuồng, Văn Gia Gia bỏ công sức lớn. Không chỉ lên núi tìm đất màu mỡ phủ lên vườn rau, còn dăm bữa nửa tháng bắt sâu, nếu thể mọc như .

Văn Huyên nhớ thương mưa đá ăn , Văn Xuân lo lắng mấy con gà của bé.

Nói cũng lạ, bốn con gà con trong nhà bình thường đều là Xuân nhi nuôi nhiều, nhưng thế mà nuôi c.h.ế.t, ngược tinh thần mỗi con gà đều .

Văn Gia Gia cảm thấy đây là phúc lợi cho mới.

Giống như đứa trẻ độ tuổi như Văn Xuân, bất kể là câu cá bốc thăm trúng thưởng, dường như đều đỏ tay hơn lớn.

Văn Xuân trông mong chuồng gà ở góc sân, bé hỏi Văn Gia Gia: "Dì út, thể mang gà phòng ạ?"

Văn Gia Gia c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt : "Không ."

Chuyện đừng hòng nghĩ tới!

lớn , thể ị cục phân gà to đùng , thể còn cho chúng nhà.

Vì gà ngày càng lớn, cô còn đặc biệt thêm cái ngưỡng cửa cho cửa nhà, còn là ngưỡng cửa cao đấy.

Văn Xuân ỉu xìu, "Vâng ạ."

Văn Gia Gia xoa xoa đầu bé: "Yên tâm , gà dễ c.h.ế.t thế ."

Chuồng gà dùng gỗ dựng, bên còn lợp hai lớp ván gỗ, mưa đá to bằng quả trứng gà căn bản đập vỡ .

Tuy nhiên kỹ năng miệng quạ đen của Văn Gia Gia phát động, đợi ngày hôm gió ngừng mưa tạnh, mây đen tan thời tiết khôi phục nắng ráo, ba dì cháu nhà họ Văn mới phát hiện gà c.h.ế.t một con.

Không mưa đá đập c.h.ế.t, mà là dọa c.h.ế.t.

Tất nhiên, bây giờ mấy vẫn chuyện.

Đêm khuya .

Ngoài nhà tối đen như mực, những ngôi ngày thường ngẩng đầu là thấy hôm nay nửa điểm dấu vết cũng , ngay cả mặt trăng cũng tầng tầng lớp lớp mây đen che khuất.

Mưa lất phất, lúc rơi lúc tạnh.

May mà tiếng sấm dày đặc hết, chỉ thỉnh thoảng thấy vài tiếng sấm rền vang lên.

Điện vẫn , theo lời Chị Bao , mỗi mưa to đều mất điện một đêm. Cho dù mưa tạnh, điện cũng sẽ .

Thế là Văn Gia Gia tối nay đại phát từ bi, cho hai chị em đến ngủ cùng cô.

Văn Xuân và Văn Huyên đều vui điên .

Điên là ngủ cùng Văn Gia Gia, mà là các bé sớm nhắm cái giường lớn của Văn Gia Gia.

 

 

Loading...