Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 502: Sợ hãi

Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:42:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An An mắt sáng lấp lánh kể về những câu chuyện nhỏ mà Lâm Hạ kể, đó mới tại chú ý đến bà cụ , năng lý lẽ.

 

Nghe đến mức Lưu Niệm cả ngẩn , lúc mới tại lúc đó An An những lời .

 

“Cho nên cháu , nếu già yếu tàn tật tìm kiếm sự giúp đỡ, việc đầu tiên là tâm phòng .” An An cuối cùng tổng kết .

 

Viên cảnh sát từ lúc đầu tò mò và hiểu, đến giữa những câu chuyện Lâm Hạ kể, trong lòng vẫn luôn cảm thán, hiện giờ đến cuối chỉ cảm thấy của cô bé , thật sự là lo xa quá !

 

“Vốn dĩ cháu cũng chắc lắm bà kẻ l.ừ.a đ.ả.o , đón lấy bọc của bà cháu cảm thấy đúng , bọc trông vẻ to nặng, nhưng lúc cháu cầm trong tay chẳng nặng chút nào, tại đè cong cả lưng chứ.” An An về sự phân tích của .

 

Lưu Niệm mà trợn mắt há mồm, lúc đó cô chẳng chú ý đến điều gì cả.

 

“Hơn nữa tàu hỏa chuyển bánh chúng cháu cũng thể tìm chỗ mà! cứ luôn thúc giục chúng cháu nhanh chân qua đó.”

 

Viên cảnh sát An An với ánh mắt tán thưởng, khẳng định: “Ý thức phát hiện nguy hiểm của cháu thật ! Người lớn ở nhà chắc thường xuyên dạy cháu như chứ?”

 

An An gật đầu, từ nhỏ dạy cô như , nhưng cô vẫn luôn cảm thấy xung quanh sẽ nhiều nguy hiểm đến thế, bao gồm cả cũng .

 

Vốn dĩ cô chỉ coi như kể chuyện thôi, quan sát cũng là thấy vui, ngờ mèo mù vớ chuột c.h.ế.t, thực sự cô gặp .

 

Đột nhiên, viên cảnh sát thu vẻ biểu dương, mặt mang vẻ nghiêm nghị hai cô gái nhỏ mặt: “Cháu ở giữa tìm nhân viên tàu giúp đỡ là đúng, nhưng đừng liều lĩnh như nữa ?”

 

“Lần là do cháu cảnh giác, khi sự việc xảy tâm phòng , nhưng đừng lấy thử nguy hiểm, nếu đợi đến khi chuyện xảy thì cho cháu hối hận cũng kịp.”

 

“Cháu những cô gái và trẻ em bắt cóc đó đối xử thế nào ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-502-so-hai.html.]

 

Lưu Niệm vẫn khái niệm về việc lừa , tò mò hỏi: “Thế nào ạ?”

 

Lời vốn nên để họ , nhưng những đứa trẻ thanh xuân phơi phới mặt, còn là sinh viên đại học, là nhân tài của đất nước, nếu lừa thì thật đáng tiếc bao.

 

“Những đứa trẻ lừa đó, thì bán cho khác con, thì đ.á.n.h gãy tay đ.á.n.h gãy chân ăn xin.” Viên cảnh sát vẻ mặt nghiêm túc , mặt đầy vẻ nghiêm nghị.

 

Lời , An An và Lưu Niệm hít một lạnh, chuyện cần tận mắt , chỉ kể thôi thấy khó chịu .

 

“Con gái đều bán núi sâu, vợ cho những đàn ông lấy vợ, những nơi đó nghèo, cả nhà đều thể lấy vợ, cho nên dựa việc mua về.”

 

An An chỉ kể về những thủ đoạn l.ừ.a đ.ả.o, nhưng từng về hậu quả của việc lừa, hiện giờ những hậu quả phơi bày trực tiếp mặt cô, khỏi lạnh cả sống lưng.

 

Lưu Niệm cũng , mắt trợn tròn xoe, cả chút dám tin sẽ chuyện như , nhưng mặt chính là cảnh sát, chú thể bịa chuyện lừa họ chứ?

 

“Chú ơi cháu ạ!” An An hồn , cảm ơn chú cảnh sát mặt.

 

Lưu Niệm sợ hãi đến mức sắc mặt chút nhợt nhạt, nghĩ đến đây khỏi về phía An An: “Hôm nay cảm ơn bạn.” Nếu bạn cảnh giác ngăn chặn chuyện , thì hậu quả e là dám tưởng tượng nổi.

 

An An xua tay: “Sau chúng nhất định chú ý nhiều hơn!”

 

Đợi lấy xong khẩu cung, hai cũng quen hơn, thể , hai cùng về toa xe.

 

Hai hẹn chuyện đừng ngoài, đừng ở trong toa xe.

 

 

Loading...