Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 470: Thiếu nhân lực
Cập nhật lúc: 2026-02-07 15:38:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người nào cơ?” Lâm Hạ tò mò, Lục Duật Tu suốt ngày ở trong quân đội, mà còn quen những cô nhắc đến ?
“Có một đồng đội giải ngũ, đây là một tay sừng sỏ trong quân đội, nếu vì thương thì cũng đến mức giải ngũ, vốn dĩ sắp xếp cho là chuyển ngành, nhưng từ chối .”
“Tại từ chối?”
“Nhường cho những đồng đội khác điều kiện kém hơn.” Chỉ tiêu chuyển ngành của quân đội cũng hạn, đương nhiên ai khi giải ngũ cũng thể chuyển ngành, cái đó còn xem năng lực cá nhân nữa.
Người giải ngũ thông thường khi chuyển ngành cũng là đến một đơn vị nhân viên bảo an, công việc như đối với họ mà , thực tế chẳng chút hàm lượng kỹ thuật nào cả, tuy hàm lượng kỹ thuật nhưng đó cũng là một công việc định.
Đối với những mất tiền phụ cấp quân đội như họ mà , một công việc định là thu nhập định, như mới thể nuôi gia đình, nếu thì chỉ thể về quê cày ruộng thôi.
Người đó vợ con, áp lực lớn như , bèn nhường cơ hội cho những đồng đội khác cần thu nhập định hơn.
“Anh ở ?”
Lâm Hạ xong mắt sáng rỡ, Lục Duật Tu cũng sẽ giới thiệu nhân phẩm đến đây, càng đừng đến việc qua chuyện càng thấy phẩm hạnh của đó.
Cô hiện tại đang cực kỳ thiếu nhân lực, theo lời Lục Duật Tu , năng lực của chắc chắn khá, ngoại trừ nhân viên nghiên cứu phát triển , những khác cho dù là nhân viên chuyên nghiệp cũng , năng lực ở đó, chỉ cần chịu học chịu nhất định sẽ thành công.
“Chắc là đang ở quê cày ruộng.” Lục Duật Tu nghĩ một lát : “Nếu dùng thì thư cho nhé?”
“Được ạ!” Lâm Hạ đồng ý ngay, “Hì hì! Nếu như , em ngại giới thiệu thêm cho em vài nữa .”
Lục Duật Tu liếc Lâm Hạ, thấy mặt cô lập tức biến mất vẻ phiền não lúc nãy, trong lòng thấy buồn .
nghĩ đến đồng đội năm xưa năng lực mạnh mẽ như trong quân đội mà đang ở quê cày ruộng, giờ đây thể bước ngoài, trong lòng Lục Duật Tu thở phào nhẹ nhõm một dài.
Chuyện phiền lòng bớt một chút, Lâm Hạ liền vui vẻ, chuyện cứ từng bước từng bước một mà , cô tin rằng nhất định thể giải quyết tất cả!
Tối hôm đó, bọn trẻ thấy Lâm Hạ về thì ngạc nhiên, sự ngạc nhiên là niềm vui sướng.
Cho dù Lâm Hạ chỉ thể ở nhà hai ngày cũng thấy buồn lắm.
Ở nhà hai ngày Lâm Hạ về Quảng Thành, đưa địa chỉ cửa hàng cho Lục Duật Tu, bảo lúc thư cho đồng đội thì bảo đó đến cửa hàng tìm cô.
Sau đó Lâm Hạ bắt đầu bận rộn chuẩn chạy việc đăng ký, các loại hồ sơ thủ tục mà đau đầu, cộng thêm hiệu suất việc của nhân viên lúc thực sự chẳng cho , Lâm Hạ chạy việc đến phát hỏa.
Thì thấy Dương Hồng Mai với cô đến cửa hàng mỹ phẩm tìm cô.
Đã hẹn là bảo đó đến ngày hôm , Lâm Hạ hôm liền đến cửa hàng mỹ phẩm.
Vừa mở cửa hàng lâu, Lâm Hạ liền thấy một đàn ông tìm đến nhà, vẻ mặt trông cẩu thả chải chuốt, Lâm Hạ suýt chút nữa tưởng là tìm nhầm .
Mãi cho đến khi đối phương xưng tên Vương Đức Sơn trùng với cái tên Lục Duật Tu đó, Lâm Hạ mới dám xác nhận là : “Tối qua ở thế?”
Quần áo trông chút lộn xộn, quan trọng nhất là mặt trông đầy vẻ mệt mỏi.
Lâm Hạ suy nghĩ xem ở nhà khách , nếu như cô còn thuê cho đối phương một căn phòng, là một đàn ông trẻ tuổi chắc chắn thích hợp ở cùng bọn họ.
Người đàn ông trả lời mà chỉ hỏi: “Cô là thế nào của Lục Duật Tu? thực sự thể giúp việc ?”
Anh chỉ nhận thư của Lục Duật Tu, trong thư chuyện cần giúp đỡ, thế là vội vàng thu xếp xong việc đồng áng ở nhà lên tàu hỏa đến Quảng Thành ngay.
Hôm qua khi đến cửa hàng thấy , ở nhà khách chỉ cần giấy giới thiệu mà còn mất mấy đồng bạc, bèn tìm một góc xó xỉnh xổm suốt một đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-470-thieu-nhan-luc.html.]
hôm qua khi thấy cửa hàng, trong lòng cứ trăn trở mãi, một cửa hàng như thế , là khách hàng nữ, thì chuyện gì cần giúp đỡ chứ?
Lâm Hạ thấy lời trong lòng nhận thức sơ bộ về , đối phương mặc dù trông vẻ nhếch nhác và nghèo nàn, nhưng cốt cách mang theo sự kiên nghị và cương trực của quân nhân: “Chào , là ông chủ của cửa hàng .”
“Chúng tìm một nơi để chuyện .” Lâm Hạ đoán ăn sáng, nhưng nghĩ đến tính cách như chắc chắn sẽ dễ dàng chấp nhận, bèn : “ còn là vợ của Lục Duật Tu nữa.”
Vương Đức Sơn thấy lời kinh ngạc trợn tròn mắt, ngây vài giây đó hét lên: “Chào chị dâu! ... ...”
Lúc thấy ông chủ thì còn đỡ, giờ thấy chút tự nhiên.
“Đi thôi, chúng đổi chỗ khác để bàn chuyện.” Lâm Hạ đoán chắc chắn ăn sáng, bèn dẫn về phía quán ăn nhỏ.
Vương Đức Sơn còn tưởng là đổi chỗ để chuyện, nhưng vài bước đến cửa quán ăn lập tức dừng bước: “Chị dâu, ăn sáng .”
Lâm Hạ liền thấy thần sắc đầy vẻ nghiêm túc, tính cách như lòng tự trọng mạnh, nghĩ một lát : “Nếu gọi một tiếng chị dâu, mời ăn một bữa cơm thì cho .”
Vương Đức Sơn mặt lập tức chút do dự.
“Yên tâm , cũng ăn mà.” Lâm Hạ mỉm : “Trong quán chỗ , chúng cũng dễ bàn bạc chuyện .”
Vương Đức Sơn , do dự vài giây mới theo cùng.
Lâm Hạ gọi hai bát mì, Vương Đức Sơn cả chút tự nhiên.
Nhân lúc mì bưng lên, Lâm Hạ nghĩ một lát hỏi: “Anh từ quê lên ?”
“Vâng, ở quê lúc vẫn tan băng, nhiều việc.” Mùa đông ở phương Bắc dài, lúc đất đai vẫn tan băng nên mới thời gian ngoài.
Trong lòng cũng dự tính sẵn , nếu ở đây hợp với , sẽ tiếp tục về quê cày ruộng.
“ hỏi là công việc gì ?” Vương Đức Sơn chút do dự, vất vả sợ nhưng sợ là vì thương hại nên mới tìm cho công việc .
Lâm Hạ gật đầu: “Hiện tại sắp mở một nhà máy, đang lúc thiếu , đúng lúc Lục Duật Tu chuyện nên mới giới thiệu .”
“ chẳng gì cả, chuyện ...” Phải những năm tháng đây ở quân đội, giờ cả chỉ còn sức lực thôi, việc quá tinh xảo cũng .
Mì bưng lên, Lâm Hạ dừng một lát, đợi ông chủ lúc mới hỏi: “Có thể học ?”
“ thể!” Vương Đức Sơn thấy câu , sự phục từ trong xương tủy dâng lên.
“Vậy thì thành vấn đề.” Lâm Hạ mỉm , hài lòng với phản ứng của : “Anh ăn , đợi ăn xong sẽ dẫn đến nhà máy xem thử, thuận tiện giảng cho cần những công việc gì.”
Hai ăn cơm xong, nhưng Vương Đức Sơn khăng khăng đòi trả tiền, Lâm Hạ đẩy đưa , nghĩ một lát cũng từ chối.
Hai đường đến nhà máy, Lâm Hạ thấy hai tay , hành lý, tò mò hỏi: “Đồ đạc của ?”
“Chỉ mang theo bộ quần áo thôi.” Vương Đức Sơn chút ngại ngùng gãi đầu.
Lâm Hạ chút kinh ngạc: “Vậy để ?”
“ giấu .” Cái góc xó xỉnh xổm đêm qua hẻo lánh, một cái bọc hành lý giấu góc kẹt khác cũng phát hiện .
“Được, chiều nay dẫn đến chỗ ở.” Lâm Hạ nghĩ bụng còn tìm chị Tiêu, sắp xếp cho một chỗ ở.