"Nếu con thì thể nuôi sống bản và Đậu Đậu, tuy rằng một dắt con khó khăn, nhưng cũng thể sống qua ngày." Lâm mẫu khổ khẩu bà tâm, cha cả đời đều là vì con cái, bây giờ chỉ đứa con gái lớn là khiến bà lo lắng nhất.
Nghe thấy lời Lâm mẫu, Lâm Tuyết cúi đầu im lặng một hồi lâu.
Lâm mẫu: "Em gái con cũng nghĩ như đấy."
Từ lúc ly hôn đến giờ cô vẫn luôn mê mang, đối với việc sống tiếp như thế nào cô vẫn luôn từng nghĩ sâu xa qua, thấy Lâm mẫu mới phản ứng .
"Tiểu Hạ thật sự ?" Tình cảm của Lâm Tuyết đối với cô em út phức tạp, cô từ nhỏ dắt theo đứa em gái lớn lên, đối với tính cách của em gái cô luôn ngưỡng mộ.
Trước đây lúc Lâm Hạ hiểu chuyện, cô còn vì thế mà lo toan lo lắng, đó đột ngột quyết định kết hôn, còn một theo chồng đến hải đảo xa xôi như , càng là tương lai .
hai năm thấy Lâm Hạ trở về, cô chỉ thấy đứa em gái chút xa lạ, cả dường như khác hẳn , trở nên dịu dàng khí thế hơn, cũng thể thấy con bé hạnh phúc.
Lâm mẫu thấy cô phản ứng, vội vàng gật đầu, " , em gái con ly hôn chẳng gì to tát cả, cũng đừng vội vàng tìm khác cho con."
Đây cũng chính là nguyên nhân khi bà thấy những xong, cứ thế mà gả con gái nữa, từ lúc nào lời Lâm Hạ trở nên trọng lượng, khiến bà cảm thấy theo Lâm Hạ sẽ sai.
Lâm Tuyết thấy câu tim khẽ lay động, vẫn còn chút do dự hỏi: "Công việc , các chị dâu ý kiến gì ạ?"
Lâm Tuyết ở nhà những ngày qua, là cảm giác gì, nhưng cô là con gái gả , vốn dĩ nên cứ thế mà đột ngột về nhà đẻ, còn ở đây suốt.
"Đây là công việc của , cho con gái thì vấn đề gì, chị dâu cả của con công việc , chị dâu nhị của con còn đang mang thai, công việc cũng cần gấp, đồ ăn trong nhà cũng đủ mà." Lâm mẫu trừng mắt, bà hiểu tính nết của hai cô con dâu, ai sẽ ý kiến bà đều rõ.
" còn Đậu Đậu?" Lâm Tuyết nghĩ đến nếu cô thì Đậu Đậu ai chăm sóc.
Lâm mẫu thấy chuyển biến, xua tay : "Mẹ chẳng là về hưu ? Vừa trong nhà mấy đứa nhỏ, thêm một Đậu Đậu thì là gì?"
Trong nhà ba đứa nhỏ, đây đều là Ngô Phương Phương chăm sóc, đó lúc m.a.n.g t.h.a.i nữa chút lực bất tòng tâm , bây giờ bà về hưu chăm sóc cháu nội cháu ngoại thích hợp.
"Cứ quyết định như , mai thời gian con cùng xưởng thủ tục." Lâm mẫu nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, chốt hạ một câu.
Trái tim vốn đang chút mê mang vô định của Lâm Tuyết bỗng nhiên bình lặng , dường như tìm thấy phương hướng để tiến bước, dù thế nào nữa, thể kiếm tiền, như cô cũng tính là ở nhà ăn .
......
Lục Duật Tu sớm giải quyết xong chuyện của chị vợ, như vợ sẽ cứ lẩm bẩm đòi về nhà, tranh thủ lúc rảnh rỗi gọi một cuộc điện thoại cho em , thẳng vấn đề: "Chuyện Lâm Tuyết mà đó, thể giúp giải quyết thế nào , chuyện phiền ."
Phương Kiến Nghĩa bộ bất mãn: "Vậy định cảm ơn tớ thế nào đây?" Cậu tranh thủ cơ hội bắt bí em một vố chứ, tuy thể thực hiện ngay lập tức, nhưng thể nợ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-342-phuong-huong-moi.html.]
Lục Duật Tu nghĩ đến vợ hôm qua còn lẩm bẩm gửi đồ cho , nghĩ ngợi : "Ăn cơm thì nợ , bên sẽ gửi cho ít đồ , đến lúc đó nhớ nhận nhé."
"Thế thì ! Chuyện cứ giao cho tớ!" Phương Kiến Nghĩa xong mắt sáng rực, vội vàng đồng ý.
Lục Duật Tu cúp máy xoa cằm, cảm thấy thể gửi nhiều hàu khô hải sản khô, em mệt mỏi thể cần bồi bổ nhiều hơn.
......
"Lâm Kiến Quân điện thoại của !"
Lâm Kiến Quân đang bận sửa linh kiện máy kéo, thấy tiếng gọi điện thoại của phòng thông tin, ngẩn một lát mới nhớ thể là điện thoại của Lâm Hạ, vội vàng chạy lau vết dầu mỡ tay.
"Alo, Tiểu Hạ chuyện gì thế?" Lâm Kiến Quân hổn hển, đợi chuông điện thoại vang lên là lập tức máy ngay, tiền điện thoại tính theo thời gian, lãng phí một giây đều là tiền cả!
"Lâm Tuyết vẫn chứ ?" Lâm Hạ cũng hàn huyên nhiều, liền hỏi thăm tình hình của Lâm Tuyết, tin đồn thời kém gì bạo lực mạng đời , nghiêm trọng lên là sẽ dồn chỗ c.h.ế.t đấy.
Lâm Kiến Quân ngẩn , ngơ ngác trả lời: "Rất mà! Có chuyện gì em?"
"Có ai gì lung tung ?"
Lâm Kiến Quân chú ý đến phương diện , sớm về muộn nên thấy những lời đàm tiếu, nhưng qua lời nhắc nhở của Lâm Hạ, cũng nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy , sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
"Anh chú ý tình hình của chị Lâm Tuyết, nếu gì cần giúp đỡ thì thể tìm Phương Kiến Nghĩa, chỉ cần nhớ kỹ bịa đặt ác ý là phạm pháp, phạm pháp thì thể bắt đấy." Lâm Hạ sợ bốc đồng giải quyết, nên báo cho phương pháp xử lý sự việc.
Đầu óc Lâm Kiến Quân cũng linh hoạt, Lâm Hạ liền hiểu ngay, đây chỉ là chú ý đến thôi, vỗ n.g.ự.c : "Em yên tâm, chuyện thế nào ."
Cúp máy, Lâm Kiến Quân trong lòng cũng nghĩ xong , xưởng việc, tìm lãnh đạo xin nghỉ phép xong liền tiếp tục bận rộn.
Trước đây sớm về muộn gặp đám trong ngõ, bây giờ xin nghỉ lát nữa về sớm một chút để "ôm cây đợi thỏ", bắt quả tang tại trận.
Chưa đến giờ tan , Lâm Kiến Quân về nhà sớm, đến đầu ngõ quả nhiên thấy một đám ông già bà lão ở đó, thấy về nhà thì liếc mấy cái.
Cũng chính là khi thấy , kích phát hứng thú bát quái về nhà họ Lâm của họ, mấy bắt đầu xì xào bàn tán.
"Mọi mau kìa, đây còn đến giờ tan , Lâm lão nhị hầm hầm về nhà, chắc chắn là về nhà đ.á.n.h !"
"Sao bà ?"