Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 185: Không muốn đi học

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:42:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi tan học, học sinh khỏi cổng trường vẫn xếp thành hàng, khỏi cổng trường thì đó chính là chim bồ câu sổ l.ồ.ng, mạnh ai nấy bay.

 

Trên đường về một đám trẻ con, đứa đẩy đứa , đứa đ.á.n.h đứa nghịch ngợm, cũng may lúc đường xe, nhưng Lâm Hạ vẫn chút sợ, dắt An An cẩn thận bên lề đường.

 

"Mẹ ơi con thể học ạ?" Bé con ủ rũ vui cuối cùng cũng mở miệng chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bất an, ánh mắt còn mang theo sự sợ hãi.

 

"Có thể với tại con? Là ở trường vui ?" Buổi sáng vẫn còn mà, chắc chắn là ở trường xảy chuyện gì đó, Lâm Hạ trông chờ bé lúc học kiến thức, nhưng học chắc chắn là .

 

"Con , cũng đừng !" Bé con sốt ruột nhảy dựng lên hai cái.

 

Lâm Hạ trong lòng hẫng một cái, kháng cự như , lẽ là cô giáo phạt chứ? Vất vả cúi xuống quan sát bé con từ xuống , tóc chút lỏng lẻo, tóc trẻ con mịn màng, cứ chạy nhảy một lát là dễ lỏng, Lâm Hạ cũng để tâm.

 

Cầm bàn tay nhỏ nhắn lên cũng dấu vết gì, tiện kiểm tra, Lâm Hạ khẽ hỏi: "Có đ.á.n.h con ?"

 

Bé con lắc lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn thường ngày luôn đầy vẻ hoảng sợ bất an, tựa như dáng vẻ lúc mới gặp đầu, khiến Lâm Hạ đau lòng vô cùng.

 

Lâm Hạ chắc chắn là ở trường xảy chuyện gì đó, nhưng công cụ liên lạc nhanh ch.óng, chỉ thể tiên trấn an cảm xúc của bé, đó mới tìm hiểu tình hình.

 

"Dì Quế Lan cơm xong , chúng về nhà ăn cơm ?" Xoa xoa đầu bé con, Lâm Hạ ôn tồn hỏi.

 

Ánh mắt An An bất an về phía Lâm Hạ, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, thấy vẫn đang , mới yên tâm gật đầu.

 

Lâm Hạ luôn mỉm , cho đến khi bé con thấy biểu cảm của , mới khẽ nhíu mày, mắt vẫn là đưa con về nhà ăn cơm .

 

Về đến nhà, Lâm Hạ hỏi thêm gì nhiều, dắt bé con ăn cơm nghỉ ngơi, trường học buổi chiều hai giờ mới bắt đầu học, thời gian còn nhiều.

 

Đợi đến khi An An ngủ say, Lâm Hạ dậy ngoài đến nhà bên cạnh, Dương Hồng Mai đang ở nhà dọn dẹp việc nhà, thấy Lâm Hạ đến còn chút kỳ lạ.

 

"Chị dâu, Tiểu Quân ngủ ạ?" Tiểu Quân học cùng lớp với An An, nhưng cũng ở lớp bên cạnh, Lâm Hạ tìm hỏi, đành hỏi thử .

 

"Chắc là ngủ , chuyện gì ?"

 

Lâm Hạ qua tình hình một lượt, Dương Hồng Mai lập tức hiểu , nhanh nhẹn buông việc trong tay xuống: "Vậy em đợi chút, chị gọi nó ngay đây."

 

Dương Hồng Mai lên lầu, cũng sợ phiền con trai ngủ, hai cái thằng nhóc nghịch ngợm đó, thể nào ngoan ngoãn ngủ .

 

Đến cửa phòng liền thấy tiếng đùa nghịch rầm rĩ bên trong, Dương Hồng Mai trực tiếp đẩy cửa phòng , liền thấy hai đứa ngổ ngang, một cử động cũng .

 

"Tiểu Quân con đây một lát." Dương Hồng Mai ôn tồn , một chút cũng tức giận, chị quen .

 

Mí mắt hai đứa trẻ rung rinh liên hồi, nhưng vẫn chịu mở mắt .

 

Dương Hồng Mai thấy buồn , lớn: "Đừng giả vờ nữa, mau đây, dì Lâm việc hỏi con kìa."

 

Lời thốt , hai đứa trẻ đều giả vờ nữa, Đại Quân trở dậy hỏi: "Dì Lâm ạ?"

 

"Chắc là hỏi chuyện của em An An, mau xuống ." Dương Hồng Mai xuống lầu , bảo Tiểu Quân nhanh lên.

 

Tiểu Quân là dì Lâm hỏi, lập tức xuống lầu ngay, Đại Quân cũng xuống theo.

 

Lâm Hạ thấy Tiểu Quân liền : "Tiểu Quân, dì hỏi con, hôm nay con thấy em An An ? Có ai bắt nạt em ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nhat-ky-sung-ngot-o-hai-dao-cua-nu-phu-phao-hoi/chuong-185-khong-muon-di-hoc.html.]

Tiểu Quân vò đầu bứt tai, thực sự nghĩ xảy chuyện gì.

 

Lâm Hạ xong cũng thất vọng, cô vốn dĩ chỉ là đến hỏi thử thôi, suy nghĩ một chút hỏi: "Con em là do cô giáo nào dạy ?"

 

"Chị thì cô giáo đó, lớp của An An chắc là do cô Triệu dạy, thì cũng là trong khu tập thể đấy." Dương Hồng Mai nhớ .

 

Cô Triệu đó vốn dĩ là dạy tiểu học, cô nghiệp hết cấp hai, nhưng dạy tiểu học là quá thừa , chỉ là trẻ nhỏ nhiều lên, nên mới thêm một lớp mẫu giáo.

 

"Vậy tính tình cô thế nào ạ?" Sáng nay Lâm Hạ chỉ tiếp xúc ngắn ngủi, lúc đó là tính cách gì.

 

"Cái nghề dạy trẻ con tính tình cho , nhưng đối với phụ thì chắc là vẫn chứ." Dương Hồng Mai suy nghĩ , dạy bao nhiêu đứa trẻ như , đứa nào cũng nghịch ngợm hết mức, cũng thể nào một tính tình .

 

Lâm Hạ nhíu mày, qua sự nhắc nhở của Dương Hồng Mai, cô đột nhiên nhớ dáng vẻ học lúc nhỏ của , theo ông bà nội học ở trong thôn, thầy cô quản giáo học sinh nghịch ngợm nếu đ.á.n.h thì là mắng, phụ cũng cảm thấy vấn đề gì.

 

theo Lâm Hạ thấy thì vấn đề lớn , cho đến khi các trường tư thục mọc lên, các giáo viên đ.á.n.h mắng học sinh mới ít thấy, hy vọng là giáo viên vấn đề, xem đến trường tìm hiểu một chút .

 

Về nhà, Lâm Hạ liền dựa việc sách để nghỉ ngơi, đồng hồ báo thức nên cũng dám nghỉ ngơi, chỉ sợ một giấc ngủ quên mất, lỡ mất giờ học của bé con, trong lòng thầm tính toán nên mua cái đồng hồ báo thức về , cũng trong hợp tác xã cung tiêu .

 

Để bé con ngủ một tiếng liền gọi dậy, rửa mặt uống chút nước, ăn miếng hoa quả, mới tỉnh táo.

 

"Bé con thể với tại đến trường ?" Ăn xong hoa quả, Lâm Hạ ôm lấy bé con giọng điệu dịu dàng hỏi.

 

Vừa nhắc đến chuyện học, khuôn mặt An An liền chút kháng cự.

 

Lâm Hạ cũng vội vàng giục giã, ôm lấy bé nhẹ nhàng vuốt tóc bé, ngủ dậy vẫn buộc lên.

 

"Mẹ ơi con là đứa trẻ ngoan ạ?" Giọng sữa mang theo sự dò hỏi.

 

Chương 136

 

"Con đương nhiên là đứa trẻ ngoan ! Là đứa trẻ ngoan nhất mà từng thấy!" Lâm Hạ do dự trả lời.

 

Nói thật cô cũng từng nuôi đứa trẻ nào khác, nhưng bé con bao giờ Lâm Hạ cảm thấy phiền phức, rõ ràng kiếp cảm giác gì với trẻ con, đặc biệt là mấy đứa trẻ hư hỏng thì càng ghét.

 

"Vậy ơi sinh em gái còn thích con ? Cô giáo kế, kế sẽ thích con ." An An nước mắt kìm nén trong hốc mắt, trong tiếng mang theo một tia lo lắng.

 

Lâm Hạ trong lòng chấn động, lời chắc chắn bé con tự nghĩ , tuyệt đối là cái gì đó, hơn nữa bé con tuy tuổi còn nhỏ, nhưng bé do Lâm Hạ sinh , Lâm Hạ cũng từng lừa dối bé.

 

"Đương nhiên là thích chứ, con là bảo bối lớn của ba , em gái chỉ thể tính là bảo bối nhỏ thôi, đương nhiên là thích con nhất ." Lâm Hạ ôm lấy An An hôn mạnh lên mặt bé, giọng khe khẽ hỏi, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. "Mẹ hỏi con, lời là ai với con ?"

 

Bé con khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, đưa tay sờ sờ trán, hôn bé , còn thích bé nhất! Trong lòng mừng rỡ thôi.

 

"Trần Tiểu Cương giật tóc con, con với cô giáo, cô giáo là do con ngoan, còn đợi đến khi em gái sinh sẽ thích con nữa." Bé con Lâm Hạ an ủi, đưa tay sờ sờ chỗ Lâm Hạ hôn lúc nãy.

 

Lại tức giận chỉ chỉ trán: "Cô giáo còn dùng tay chọc trán con nữa."

 

"Có đ.á.n.h con ?" Lâm Hạ trán bé con, đó dấu vết gì, chỉ là chọc chọc thì sẽ để dấu vết gì cả.

 

Thấy bé con lắc lắc đầu, mới thở phào nhẹ nhõm, nếu đ.á.n.h trẻ con, cô sẽ để yên cho giáo viên đó .

 

Chỉ là trong lòng cô hiểu, cô và giáo viên đó thù oán, đối phương tại lời đó, còn nhắm một đứa trẻ.

 

 

Loading...