[Thập niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp và Đàn Con Đáng Yêu - Chương 189
Cập nhật lúc: 2026-04-19 11:49:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong tất cả các loại nội tạng, thứ duy nhất cô sợ ăn chính là các loại gan.
Hàn Thành bản uống thấy khá ngon, nhưng bộ dạng đó của Tô Tiếu Tiếu, dám ép cô uống nhiều, vạn nhất nôn thì càng phiền phức:
“Được , uống nổi thì thôi, lát nữa hầm cho em bát canh bồ câu trưa uống."
Tô Tiếu Tiếu :
“Cái em , vẫn là để em hầm ."
Hàn Thành tay nghề của bằng Tô Tiếu Tiếu, nên c.h.ặ.t bồ câu rửa sạch, đổ nước nồi đặt lên bếp than.
Tô Tiếu Tiếu chỉ cần cho nguyên liệu nhóm lửa lên là .
Tô Tiếu Tiếu thực sự lo bản cứ Hàn Thành chăm sóc thế sẽ biến thành một phế vật nhỏ đến cuộc sống cũng thể tự lo liệu .
Thôn Tô gia gọi điện cho Hàn Thành, Lý Ngọc Phượng xác nhận xác nhận Tô Tiếu Tiếu mang song t.h.a.i , nhận câu trả lời khẳng định đúng là ngạc nhiên vui mừng.
Bà giọng điệu của Hàn Thành là thể sự bất an của .
Lý Ngọc Phượng chứ?
Phụ nữ sinh con vốn là một vòng qua cửa t.ử, một mang một đứa vất vả, huống hồ Tô Tiếu Tiếu mang song thai, bà cũng lo lắng đến ch-ết , nhưng bà với Hàn Thành rằng phụ nữ ai cũng thế cả thôi, sinh song t.h.a.i cũng ít, công xã nhà họ cũng mấy đều bình an vô sự cả, bảo đừng lo lắng, vài ngày nữa bà sẽ qua.
Cái gọi là “nhà già như báu vật", trong nhà lớn trấn giữ luôn cảm giác thiếu một cây kim thần định hải.
Hàn Thành xong lời Lý Ngọc Phượng đó cảm thấy an tâm ít, tối hôm đó thể ngủ ngon hơn một chút .
Kể từ khi tiết học của Tô Tiếu Tiếu điều chỉnh sang buổi chiều, buổi tối mất ngủ thì ban ngày thể ngủ bù.
Dưỡng mấy ngày trạng thái của cô hơn ít, Hàn Thành thấy sắc mặt cô lên từng ngày mới dần dần yên tâm hơn một chút, cũng bắt đầu dần dần thả lỏng .
Tiểu Đậu Bao m.a.n.g t.h.a.i em vất vả, bây giờ quen với việc sáng sớm đeo cặp sách gà con của , mang theo bảng đen nhỏ theo các học, phiền ngủ nữa.
Đến buổi chiều theo trai và học một chuyến, đợi tan học thì cùng về nhà.
Hôm nay là tiết học cuối cùng của Tô Tiếu Tiếu ở lớp Một (1).
Hàn Thành giải thích với hai đứa lớn trong nhà , nhưng Tiểu Phạn Đoàn và Tiểu Trụ T.ử vốn quen với việc thể gặp Tô Tiếu Tiếu trong lớp học mỗi ngày đều nỡ, đến các bạn học khác, phần lớn bạn học tin đều đỏ hoe mắt.
Cách của Tô Tiếu Tiếu là nghỉ phép để chuẩn sinh bé con, bạn học đều tưởng cô sinh xong bé con sẽ dạy chúng, tâm trạng mới lên một chút.
Tô Tiếu Tiếu tuy mới dạy một học kỳ ngắn ngủi, nhưng tình cảm với nhóm trẻ đáng yêu sâu đậm.
Lúc thực sự chia tay, chính cô cũng đỏ hoe mắt.
“Các con, trong cuộc sống và học tập gặp khó khăn vấn đề gì cũng thể nhờ Phạn Đoàn và Trụ T.ử nhà cô tìm cô Tô, cô sẽ hết sức để giúp đỡ .
Cuối cùng chúc các con trong những ngày tháng tương lai vui vẻ, ngày càng tiến bộ, trở thành đóng góp cho quốc gia và xã hội."
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, theo đó tiếng chuông tan học cũng vang lên đồng thời.
Lớp trưởng hô một câu “Đứng lên, chào cô Tô" đồng nghĩa với việc sự nghiệp lớp của Tô Tiếu Tiếu cũng sẽ tạm dừng.
Cô nghĩ cô sẽ mãi mãi nhớ khuôn mặt của từng đứa trẻ đáng yêu ở đây, cũng tin rằng trong tương lai xa sẽ thêm một loạt những rường cột của quốc gia.
Tô Tiếu Tiếu mỉm vẫy tay với Tiểu Đậu Bao:
“Tiểu Đậu Bao, chúng về nhà thôi."
Tiểu Đậu Bao hiểu nỗi buồn của các chị , dù nó cũng gặp mỗi ngày, thấy tiếng gọi của , nó đeo cặp sách nhỏ của , đặt bảng đen nhỏ lòng Tiểu Phạn Đoàn, cong mắt “bịch bịch bịch bịch" chạy về phía .
Tô Tiếu Tiếu nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Đậu Bao, đầu vẫy vẫy tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nguoi-me-ke-xinh-dep-va-dan-con-dang-yeu/chuong-189.html.]
“Tạm biệt các con."
“Tạm biệt cô Tô!"
Bọn trẻ đều đỏ hoe mắt, bóng lưng Tô Tiếu Tiếu đột nhiên ghen tị với Phạn Đoàn và Trụ Tử.
Đại Thụ :
“Các sướng thật, còn gặp cô Tô mỗi ngày."
Phạn Đoàn:
“Đổi đến dạy lớp , mỗi ngày cũng gặp thôi."
Đại Thụ rũ đầu, bĩu môi gì nữa.
“Tiểu Đậu Bao thích học ?"
Tô Tiếu Tiếu hỏi đứa trẻ xinh đang những bước đắn.
Tiểu Đậu Bao gật đầu:
“Thích, thích dạy, các cô khác thích~~~"
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu đứa trẻ:
“Thế thì , Tiểu Đậu Bao thử thích cách dạy của mỗi giáo viên, chỗ nào hiểu thì thể về hỏi bố ."
Tô Tiếu Tiếu nắm tay Tiểu Đậu Bao trò chuyện thong dong bộ về nhà.
Khi gần đến cửa nhà thì thấy một bóng lưng quen thuộc đang kéo túi lớn túi nhỏ, cô còn kịp phản ứng, Tiểu Đậu Bao buông tay cô , như một mũi tên rời cung lao về phía , chạy hét lớn:
“Bà ngoại, bà ngoại, bà ngoại~~~~"
Tô Tiếu Tiếu lộ vẻ ngạc nhiên, đến nhanh thế ?
Trong chớp mắt, Tiểu Đậu Bao “bịch bịch bịch" chạy tới ôm lấy đùi bà ngoại:
“Bà ngoại, bà đến ạ, Đại Bảo Tiểu Bảo ạ~~~"
Lý Ngọc Phượng mày mở mặt , đặt đồ tay xuống bế xốc nhóc con lên, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó:
“Anh Đại Bảo Tiểu Bảo đang học, bà ngoại lén đến một ."
Nhà con gái vốn đông con, bọn trẻ dù ngoan cũng ồn ào, đến lúc đó thêm hai đứa nữa thì trong nhà chắc nổ tung mất.
Tô Tiếu Tiếu nở nụ lúm đồng tiền tới giang tay ôm lấy Lý Ngọc Phượng và Tiểu Đậu Bao:
“Mẹ..."
Lý Ngọc Phượng vỗ vỗ cánh tay con gái:
“Buông , để kỹ xem nào."
Tô Tiếu Tiếu buông bà , Lý Ngọc Phượng đặt Tiểu Đậu Bao xuống, nắm lấy Tô Tiếu Tiếu qua , nhỏ xíu mà bụng to đùng, chút đáng sợ, nhưng bà bình thản :
“Cái vẫn mà, lúc chị dâu bò mang song t.h.a.i tháng giống cô còn to hơn cô cả vòng, đều giường, cuối cùng đều tròn con vuông, thấy cô , ngày nào nhiều nhiều phơi nắng, dễ đẻ lắm."
Tô Tiếu Tiếu nghi ngờ :
“Sao con công xã chị dâu bò mang song t.h.a.i ạ?"
Lý Ngọc Phượng buông cô , cầm đồ đất lên, Tiểu Đậu Bao xổm xuống giúp bà ngoại cầm đồ, Lý Ngọc Phượng đưa cho nó một cái nhẹ nhất.