“Lý Ngọc Phượng im lặng, bởi vì bà cũng chắc chắn, nếu bên Tô Tiếu Tiếu chuyện gì thì, bọn họ khả năng lâu cũng tới một .”
Hàn Thành :
“Đợi đến Tết lúc dượng nghỉ thì dẫn cô Cơm Nắm Trụ T.ử và Đậu Bao cùng thôn Tô gia đón Tiểu Bảo tới, nhưng Tiểu Bảo hứa với dượng, ngoan, còn học tập cho , ?"
Tiểu Bảo ngoan, nhóc nháo, chỉ gật đầu, im lặng rũ đôi mắt xuống, nước mắt như những hạt châu đứt dây, từng giọt từng giọt rơi bát cơm.
Tô Tiếu Tiếu cũng buồn, cô thích nhà của , cũng nỡ để Lý Ngọc Phượng và Tiểu Bảo , thấy Tiểu Bảo , cô cũng nhịn mà đỏ mắt.
còn cách nào khác, Lý Ngọc Phượng và Tiểu Bảo cầm giấy giới thiệu đại đội cấp để thăm , bọn họ dù ở lâu dài cũng cách nào ở quá lâu.
Chưa kể, Tiểu Bảo về, nhị ca nhị tẩu cũng sẽ đồng ý.
Mấy đứa nhỏ cũng đều im lặng, Cơm Nắm và Trụ T.ử cũng đều đỏ mắt, Tiểu Đậu Bao mơ mơ màng màng chạy qua ôm Tiểu Bảo:
“Đồ đồ, ~~~"
Tiểu Bảo lau nước mắt, bế Tiểu Đậu Bao lắc đầu:
“Anh lúc Tết là thể gặp Tiểu Đậu Bao , , gió to quá, mắt bay cát."...
Cơm Nắm tặng hộp b.út thích nhất cho Tiểu Bảo, Trụ T.ử cũng tặng cho Tiểu Bảo một viên đ-á nhỏ trân trọng lâu.
Sau bữa sáng, Lý Ngọc Phượng bế Tiểu Đậu Bao, Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành lấy hết hành lý, mấy đứa nhỏ phía , cả nhà im lặng đưa Tiểu Bảo và bà ngoại lên tàu hỏa.
Tiểu Bảo bám bên cửa sổ, cứ vẫy tay với bọn họ, miệng gọi cái gì đó, Lý Ngọc Phượng ngoài cửa sổ một cái, trốn sang một bên lén lút lau nước mắt.
Cơm Nắm và Trụ T.ử đuổi theo tàu hỏa chạy một đường:
“Tiểu Bảo, bọn tớ sẽ nhớ , nhớ thư cho bọn tớ, nhớ bọn tớ đấy!"
Tô Tiếu Tiếu ôm Hàn Thành thành tiếng, Tiểu Đậu Bao trong lòng Hàn Thành xót xa vô cùng, sờ đầu Tô Tiếu Tiếu:
“Mẹ, ~~~" chính cũng theo.
Hàn Thành xoa xoa đầu tóc vợ:
“Được , nữa, đem tất cả kỳ nghỉ dồn , lúc Tết cố gắng nghỉ thêm vài ngày, chúng về thôn Tô gia ở lâu một chút."
Tô Tiếu Tiếu sụt sịt mũi lắc đầu:
“Em , chỉ là nhất thời kìm thôi."
Trải qua , Tô Tiếu Tiếu càng hạ quyết tâm, cô thể cứ muối mặt như thế nữa, ít nhất cố gắng để nhà cuộc sống hơn, dù , năng lực đón bọn họ đến bên cạnh, dù ở cùng , ở cùng một thành phố, cùng một khu nhà cũng đều là ....
Ly biệt là đau thương, cũng là để cho đoàn tụ hơn.
Trẻ con ch.óng quên, đồ ăn ngon đồ chơi vui, đau thương cũng sẽ kéo dài bao lâu.
Tiễn Lý Ngọc Phượng và Tiểu Bảo , Hàn Thành , Tô Tiếu Tiếu dẫn bọn trẻ tiện đường chợ mua rau, hôm nay đến lượt mua món Trụ T.ử ăn, Trụ T.ử và Cơm Nắm khác , trong mắt Tô Tiếu Tiếu dù món gì cũng đều là ngon.
Trụ T.ử may mắn, Tiểu Bảo là cháu ruột của dì Tô, ở , nhưng lúc nên về nhà vẫn về nhà, mà vì còn nhà nữa trở thành một thành viên của nhà họ Hàn, ơn:
“Dì Tô gì cũng ngon, dì mà mua ạ."
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu Trụ Tử:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nguoi-me-ke-xinh-dep-va-dan-con-dang-yeu/chuong-110.html.]
“Dì thấy Trụ T.ử thích ăn cá đúng ?
Vậy hôm nay chúng mua con cá."
So với những thứ khác, Trụ T.ử quả thực thích ăn cá hơn, cách đây lâu rụng mất hai cái răng cửa, ăn đồ mềm một chút thuận tiện hơn, nhưng ngờ dì Tô chú ý đến vấn đề , ngượng ngùng :
“Vâng ạ."
“Mẹ ơi, thế tối nay chúng ăn gì ạ?"
Cơm Nắm hỏi.
“Tối nay ăn trứng xào cà chua , chúng mua cá xong liền chỗ cây cầu phía mua thêm mấy quả trứng."
Tô Tiếu Tiếu bàn bạc với bọn trẻ.
Bọn trẻ tự nhiên ý kiến, dù mỗi tuần gọi món ăn một , Cơm Nắm vẫn hài lòng.
Hôm nay mua con cá chim trắng khá lớn, cá là cần phiếu, phiếu thịt trong nhà còn nhiều, ngày tháng trong tháng cần phiếu thịt tối đa một tuần ăn một hai thôi, chợ đen mua thêm ít trứng tích trữ.
Bọn trẻ đầu tiên đến chợ phía Đông, đến cả Trụ T.ử cũng ở đây còn một nơi thế .
Tiểu Cơm Nắm nắm tay , đôi mắt đảo tròn tròn:
“Mẹ ơi, nơi giống chỗ mua dầu quá."
Nếu thì Cơm Nắm thông minh, đều là chợ đen, thể giống?
“Nơi để cho quá nhiều đấy, cũng là bí mật của nhà chúng , ngoài, ?"
Dù tới đây mua đồ đều là bí mật mà ngầm hiểu, nhưng là một chuyện, công khai tuyên truyền là một chuyện khác, cũng chỉ kẻ cái miệng rộng như Trần Ái Dân mới sợ tới chợ đen mua đồ.
Cơm Nắm và Trụ T.ử gật đầu, biểu thị .
Cả nhà vận may cũng tệ, ở cửa bán trứng, lượng nhiều, cũng là chừng mười quả tám quả, là trứng vỏ mấy chấm đen, vẻ tươi lắm.
Thú vị là, dì hình như mang theo cả gà mái đẻ trứng theo, gà mái nhỏ trong l.ồ.ng nhúc nhích, mấy linh hoạt.
“Dì ơi, trứng của dì bao nhiêu tiền một quả?"
Tô Tiếu Tiếu hỏi.
Người bán trứng là một dì hơn năm mươi tuổi, dì Tô Tiếu Tiếu và mấy đứa nhỏ, giơ một bàn tay lên:
“Năm xu một quả , phẩm tướng lắm, nếu phẩm tướng bán sáu bảy xu một quả đấy."
Dì thành thật, trứng tươi hơn kích thước lớn hơn một chút đúng là cần sáu bảy xu một quả, Tô Tiếu Tiếu giá thị trường.
“Số bán hết cho cháu ."
Tô Tiếu Tiếu .
Dì ngờ Tô Tiếu Tiếu dễ chuyện như , mấy quả trứng đều là bán còn dư, đến giờ mắt thấy là dọn hàng , dì còn tưởng là bán nữa chứ.
“Tổng cộng mười quả, năm hào, đúng , con gà mái các ?
Muốn thì, ba đồng lấy , nặng hai ba cân đấy, nếu nó lâu đẻ trứng dì cũng nỡ bán ."