Tô Tình gật đầu: "Em , chuyện với con trai con gái của ."
Vệ Thế Quốc liền với bụng của cô, bảo chúng ở trong bụng ngoan, đừng quậy các con, các con một m.a.n.g t.h.a.i hai đứa dễ dàng, đợi một thời gian nữa, đến lúc đó bố sẽ đồ ăn ngon cho các con tẩm bổ, để các con lớn lên trắng trẻo mập mạp!
Trên mặt Tô Tình đều là nụ , đợi chuyện với các con xong mới lên, cô ghé sát hôn một cái.
Vệ Thế Quốc đương nhiên cũng khách sáo, hai vợ chồng liền thư giãn giường sưởi hơn mười phút, nhưng cảm giác cũng chỉ là một lát thôi.
"Em ngủ đây." Hôn xong, Tô Tình liền ngáp một cái, cả và tâm trí đều thả lỏng .
Vệ Thế Quốc : "Ngủ ."
Tô Tình b.úng một cái vật lớn của , đó mới ngủ. Vệ Thế Quốc bất đắc dĩ, nhưng cũng dám động vợ , cứ thế dựa cô mà ngủ.
Cuộc sống trong thôn cứ thế trôi qua, mệt thì đúng là mệt, nhưng khi lương thực phơi khô và thu kho thành công, niềm hạnh phúc tràn ngập gương mặt đặc biệt lay động lòng .
Ngay cả Tô Tình, một tinh thần tập thể cho lắm, cũng ảnh hưởng, cảm thấy chút mãn nguyện.
Hơn nữa cũng thật sự may mắn, vì ngay tối hôm thu lương thực phơi khô kho thì trời đổ trận mưa thu đầu tiên.
Tiết trời vốn đang oi bức cũng vì trận mưa thu mà hạ nhiệt.
Tô Tình liền bảo Vệ Thế Quốc lấy cái chăn bông cũ của , cái chăn bông đó bảo tìm vẫn lấy về, chỉ đành dùng cái cũ.
khi thấy cái chăn bông cũ của Vệ Thế Quốc, Tô Tình: "..." Đây đúng là chăn bông của một gã độc mà, cũng thể gọi là chăn ăn mày, thể tưởng tượng cảnh tượng đó ?
Bẩn thì bẩn, bản cũng là ưa sạch sẽ, nhưng nó thật sự quá rách nát, hơn nữa còn cứng .
Trước đó Tô Tình thời gian dọn dẹp những thứ , ai mà ngờ cái chăn rách đến thế?
"Trước đây mùa đông sống thế nào ?" Tô Tình nhịn liếc hỏi.
"Vợ ơi, đợi tạnh mưa sẽ lấy cái chăn bông mới của chúng về, đặt hai cái, đều là chăn lớn mười cân!" Vệ Thế Quốc .
Tô Tình nuốt nước bọt: "Mười cân? Đắp lên thở nổi ?" Thế chẳng sẽ đè c.h.ế.t ?
"Mùa đông ở chỗ chúng lạnh, giường sưởi cũng chỉ ấm đến nửa đêm, nửa đêm dùng cái chăn ." Vệ Thế Quốc .
Tô Tình tự trải nghiệm mùa đông ở nông thôn nên gì, cứ để sắp xếp là .
"Vậy tối nay ôm em ngủ, nếu em sẽ cảm lạnh mất." Tô Tình liền .
Vệ Thế Quốc trịnh trọng gật đầu: "Vợ ơi, em yên tâm, tối nay nhất định sẽ ấm chăn cho em!"
"Cái nết ." Tô Tình hừ một tiếng, nhưng vì tiền lệ của cái chăn , cô thật sự yên tâm, bèn lục hết quần áo mùa đông đây của .
Sau đó cô thật sự hết cách, bởi vì đúng là thẳng nam còn gì để , những bộ quần áo là rách nát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-la-thanh-nien-tri-thuc/chuong-63.html.]
"Mỗi năm đều chia bông mới, bông đó hết ?" Tô Tình bực bội .
"Chị cả và em ba của thiếu thốn hơn ." Vệ Thế Quốc .
"Vậy thì thiếu ? Chỗ bông cũ bao nhiêu năm ? Nếu em gả cho , năm nay định tiếp tục mặc những thứ ?" Tô Tình trừng mắt , chẳng tự thương lấy bản gì cả!
Vệ Thế Quốc tuy vợ dạy dỗ nhưng trong lòng ấm áp, cứ vợ ngây ngô.
"Đồ ngốc, con trai con gái chúng thể giống ." Tô Tình hừ hừ , chê bai sắp xếp quần áo mùa đông cho .
Chuyện của cô thì cần lo lắng, mấy hôm bố cô gửi bưu kiện cho cô , đều là quần áo và giày tất để cô mặc qua mùa đông.
Đương nhiên , còn sữa bột, kẹo sữa, đường đỏ, cùng với tiền và tem phiếu thịt.
Từ những thứ cũng thể thấy , nhà họ Tô thật sự thương con gái.
Cho nên Tô Tình sợ lạnh, chỉ của Vệ Thế Quốc là thật sự chẳng gì để mặc cả.
Lúc trời tối nên đương nhiên gì để , xem qua một chút chuẩn ngủ, Vệ Thế Quốc liền sáp ấm giường cho cô.
"Cả cứng ngắc." Tô Tình véo véo cánh tay , miệng thì chê bai.
Vệ Thế Quốc , rõ vợ chỉ chê bai ngoài miệng, trong lòng thích hình rắn chắc của đến mức nào , lúc ở trần bổ củi hoặc tắm rửa ở nhà, cô thích mang ít đậu qua nhặt, lúc còn đến ngẩn .
Cho nên Vệ Thế Quốc ở bên ngoài bao giờ ở trần về nhà thích ở trần, việc cũng thích lượn lờ mặt cô, khiến cho vợ nhịn mà cứ chằm chằm .
"Vợ ơi, em sờ thử chỗ xem." Anh đặt tay cô lên n.g.ự.c .
Tô Tình còn ngây ngô như nữa, hai hôn hít giường bao nhiêu ? Hơn nữa cũng ít mệt đến mỏi cả tay... bây giờ còn ngại ngùng cái gì nữa? Không khách sáo mà tay.
Sau khi tay thì tự nhiên hài lòng, đàn ông nên như , thô ráp thì thô ráp một chút, nhưng mà... thật là .
Vệ Thế Quốc cô sờ tới sờ lui khổ sở, quả nhiên bao lâu chịu nổi nữa, cho nên liền cùng cô mây mưa một trận.
Lúc còn cô dùng tay giúp , nhưng Tô Tình với giọng lí nhí như muỗi kêu: "Ba tháng đầu qua ."
Mắt Vệ Thế Quốc sáng rực lên như hai ngọn đèn.
Tô Tình hổ chịu , vội vàng lấy chăn che , nhưng chịu nổi Vệ Thế Quốc, tên bao lâu ăn thịt.
Cho nên dỗ lừa, tối nay ăn .
Anh vô cùng dịu dàng, hơn nữa chú trọng cảm nhận của cô, cho nên một trận ân ái, Tô Tình thật sự thoải mái giống như mới ngâm suối nước nóng .
Vệ Thế Quốc tự nhiên cũng cần , dậy thu dọn một chút, liền như trân như bảo mà ôm vợ , cùng vợ chìm giấc mộng ngọt ngào.
Trận mưa thu liên tục rơi bốn năm ngày, hôm nay trời mới hửng nắng, trời hửng nắng trong đội liền nhanh ch.óng cho vận chuyển lương thực nộp lương thực công.