Thẩm đại tẩu Trần Quế Hoa thể đỏ mắt ?
Bởi vì suốt ngày ở giường sưởi, củi lửa đương nhiên tốn, của họ dùng đủ, ngay cả một tiếng chào hỏi cũng trực tiếp đến dùng củi lửa cô dẫn con trai kiếm về qua mùa đông, Trần Quế Hoa thể đồng ý!
Mẹ Thẩm liền mắng cô gì, cả nhà dùng chút củi lửa cũng cho?
Năm ngoái Thẩm Tòng Quân giải ngũ trở về, dùng củi lửa của cô thì thôi, dù tiền phụ cấp cô chiếm ít hời, dù vẫn luôn chỉ ch.ó mắng mèo mặt Vương Mạt Lị.
Huống chi còn là chú em chồng và em dâu một chút tình nghĩa cũng .
Nghĩ đến đó hiến kế cứu cả nó, Thẩm Tòng Kim còn đòi cô mười đồng tiền, đó cách hiệu quả tìm nó đòi, nó cũng trả, thế còn thể tình nghĩa?
Cho nên Trần Quế Hoa liền ầm lên, đây Thẩm Tòng Dân còn đ.á.n.h cô , nhưng từ khi nhốt trại thì sợ vỡ mật , bây giờ ở trong nhà rắm cũng dám thả một cái, nếu Trần Quế Hoa liền uy h.i.ế.p gã tố cáo gã cưới vợ bé!
Thẩm Tòng Dân dám cứng miệng với cô ?
Cho nên bây giờ Trần Quế Hoa là vua trong nhà, cũng thật sự là một chút cũng yên , suốt ngày cứ như hát tuồng dứt.
Vợ thành phố của Thẩm Tòng Kim chịu nổi? Chẳng chỉ dùng chút củi lửa thôi , đáng để ngày nào cũng sáng sớm tinh mơ ở cửa lớn tiếng mắng ?
Vợ của Thẩm Tòng Kim cũng loại hiền lành gì, nhịn hai ngày Trần Quế Hoa còn đằng chân lân đằng đầu, trực tiếp lao đ.á.n.h Trần Quế Hoa.
cô đối thủ của Trần Quế Hoa một phụ nữ nông thôn quen việc nhà nông?
Đợi lúc Thẩm Tòng Kim , tóc tai quần áo vợ gã rối tung, càng là đẩy ngã nền tuyết, cái m.ô.n.g to của Trần Quế Hoa đang cô tát cô bôm bốp.
Thẩm Tòng Kim đương nhiên liền xông lên đ.á.n.h chị dâu cả, các con trai của Trần Quế Hoa đồng ý , xông lên đ.á.n.h chú út của chúng.
Sau đó là cô vợ yêu kiều lóc về nhà đẻ, tóm là loạn cào cào.
"Cậu , thật sự là tớ c.h.ế.t mất." Vương Mạt Lị chẳng hề che giấu sự hả hê của .
Tô Tình buồn : "Vẫn là Thẩm Tòng Quân mắt xa, sớm xin đất nền dọn ở riêng."
Nếu những ngày tháng thể yên ?
Vương Mạt Lị : "Mẹ tớ cũng ." Trong lòng cũng vô cùng may mắn, cái nếu ở bên nhà họ Thẩm, còn ngày tháng yên mà sống ?
Bây giờ chia tự cái nhà ở, cô ăn thế nào thì ăn, buổi sáng ngủ đến khi nào thì ngủ, tự tại vô cùng.
Sau khi kết hôn ở chung với bố chồng chị em dâu, đó cơ bản là ước mơ của mỗi phụ nữ kết hôn .
Đời lựa chọn thì nhiều hơn, nhưng thời lựa chọn thật sự nhiều, bởi vì điều kiện nhà ở thật sự căng thẳng, xây một cái nhà cũng chuyện dễ dàng gì.
Tô Tình cũng khá may mắn, bố chồng.
cũng thế, cũng vì bố chồng, sinh hai đứa con cũng may nhờ bà cụ Đường giúp chăm sóc, nếu mà lo xuể? nếu bố chồng là kiểu như cha Thẩm Thẩm, ước chừng cũng chẳng giúp gì, đều xem vận may của , nếu khi cửa mở to mắt chứ.
Vương Mạt Lị ở một lúc liền cầm Bách Tước Linh và một nắm kẹo Tô Tình cho về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-la-thanh-nien-tri-thuc/chuong-233.html.]
Hôm nay gói sủi cảo ít, sủi cảo thịt dê, còn sủi cảo trứng gà cải thảo.
Thịt dê là còn trong bể băng ở sân , thịt dê năm ngoái đều ăn hết, bởi vì Vệ Thế Quốc săn ít thịt về, Cung lão và bà cụ Đường cũng tiết kiệm lắm, còn mấy cân liền.
Tô Tình còn bà cụ một trận, tuy cô hầm một nồi thịt dê sườn dê, nhưng những thứ cũng là để bảo họ ăn, nhưng đều động đến.
Bà cụ Đường : "Con hầm cho bọn bọn ăn đến hôm qua mới hết, còn bụng ăn thịt sân ."
"Sư mẫu đừng dỗ con, những thứ đó ăn đến mùng bảy coi như nhiều , hơn nữa trứng gà cũng để đó, cũng lo để hỏng." Tô Tình .
"Thời tiết trứng gà sợ để hỏng, hơn nữa canh thịt dê cũng là đồ , thái củ cải bỏ hầm, củ cải ngon lắm." Bà cụ Đường .
Tô Tình bất lực, hai vị già rốt cuộc vẫn chút xa lạ khách sáo, để Vệ Thế Quốc sớm nhắc với họ một chút mới .
Mắt thấy thời gian sắp đến , Vệ Thế Quốc liền gọi Từ Diệu Tổ và gia đình A Tú qua ăn cơm.
Hai nhà quây quần bên ăn một nồi sủi cảo lớn nóng hổi, A Tú còn ngại ngùng, bởi vì cái cũng quá tốn kém .
Sủi cảo bột mì trắng bên trong thịt dê trứng gà.
"Chị A Tú chị mau ăn , để chị qua ngắm ." Tô Tình , cũng cầm bát của cô qua múc một bát lớn đầy ắp.
A Tú vội vàng xua tay tỏ ý nhiều quá .
"Chúng đều quen thế , còn khách sáo cái gì, ăn nhiều chút, đứa bé trong bụng mới trắng trẻo mập mạp." Tô Tình .
Lại đầy bát ăn dở của Từ Diệu Tổ, Từ Diệu Tổ tít mắt: "Chị dâu chị ăn phần chị , em giống A Tú khách sáo với chị ."
"Thế thì ." Tô Tình , thêm chút canh cho Tiểu Ngư.
Náo nhiệt ăn xong bữa tối, bên ngoài bắt đầu tuyết rơi, Tô Tình liền đuổi A Tú về.
"Chị mau cùng Diệu Tổ về , mới mấy cái bát còn cần chị giúp? Đừng để lát nữa tuyết rơi lớn." Tô Tình tiễn họ cửa, .
A Tú bất lực cô.
Vệ Thế Quốc cũng : "Diệu Tổ, đưa vợ con về , đường cẩn thận chút."
Từ Diệu Tổ đưa A Tú và Tiểu Ngư về.
Vệ Thế Quốc bảo vợ nhà nghỉ ngơi, tự bếp dọn dẹp, xong xuôi bưng nước rửa chân rửa chân.
Tô Tình cùng ngâm chân, với : "Anh tìm thời gian với thầy và sư mẫu một tiếng, xem họ nhận đứa con trai nuôi của ."
Vệ Thế Quốc , : "Lát nữa với thầy và sư mẫu."
Hai vợ chồng thoải mái rửa chân xong, chẳng bao lâu Dương Dương tỉnh.