"Giá cả bàn ạ?" Tô Tình hỏi.
"Một ngàn hai." Tô Hữu Vinh .
Tô Tình nhịn hít một : "Thế cũng đắt quá."
Bà ngoại Tô : "Một ngàn hai nếu xảy biến cố gì, thì vẫn là nhanh đấy, Thế Quốc nếu tiếp nhận, thì trực tiếp là công nhân chính thức, ngay cả thời gian thực tập cũng cần qua, một tháng lương năm mươi đồng, một năm là sáu trăm, cũng chính là thời gian hai năm thì vốn liếng về ."
Tô Hữu Vinh : "Một ngàn hai là tính đắt, các công việc khác đều ngàn tể trở lên."
Tô Tình nghĩ nếu là công việc khác ngàn tể, thì cần thiết lắm, nhưng tài xế xe tải thì khác, đây là việc kỹ thuật, hơn nữa về cũng sẽ đắt hàng, sợ đào thải.
Cô cũng cảm thấy Vệ Thế Quốc thích hợp cái , bởi vì thể chạy khắp nơi, mở mang kiến thức khắp nơi, điều đối với Vệ Thế Quốc mà lợi hại.
"Tính cả cái nhà , chúng thắt lưng buộc bụng sống qua ngày mới trả hết tiền cho bố ." Tô Tình với Vệ Thế Quốc.
Vệ Thế Quốc gật đầu, cũng cảm thấy tiền thực sự là quá nhiều.
Trước mặt bà ngoại Tô và ba , riêng tư lúc ăn cơm trưa ở nhà bà ngoại xong đường về nhà họ Tô, Vệ Thế Quốc mới mở miệng.
"Vợ , trả tiền cho bố ." Vệ Thế Quốc .
Tô Tình buồn : "Anh lấy tiền? Chẳng lẽ còn định mượn thầy và sư mẫu ."
Hai ông bà ngược tiền, nhưng cô cảm thấy thể nào mượn tiền hai ông bà dùng, thế thì thà nợ bố cô còn hơn, chẳng gì khác biệt.
Tô Tình cũng là cố ý , tuy tại , nhưng cô chính là ba thước đất sân nhà chôn của cải mà thế hệ tích cóp cho con cháu đời .
Bên trong còn cá vàng nhỏ (vàng thỏi) các loại.
Là thể lấy đổi tiền, ước chừng chính là dùng cá vàng nhỏ đổi tiền để trả cho bố vợ.
những thứ trong nhà đó Vệ Thế Quốc vẫn nhắc với cô, thế là cô cứ coi như .
Vệ Thế Quốc quanh bốn phía, lúc cũng chẳng ai, liền nhỏ giọng : "Vợ , trong nhà còn chút đồ đáng tiền, thể đổi tiền."
"Là bố để ?" Tô Tình liền thuận theo hỏi.
Vệ Thế Quốc gật đầu: "Là bố để ."
"Vậy thì giữ , tiền của bố em giữ cũng là giữ, cũng chẳng mục đích gì khác, gửi ngân hàng bao nhiêu lãi , cứ lấy dùng cả, nhớ hiếu thuận bố vợ vợ là ." Tô Tình .
Vệ Thế Quốc vợ , : "Bố chắc chắn là hiếu thuận ."
"Bên chị dâu cả cũng cần lo, chúng giấy nợ, trả, chị đến mức nhỏ mọn như ." Tô Tình .
Tiền tuy là tiền của bố cô sai, nhưng vẫn chú ý một chút, đem chuyện bày ngoài sáng thì cả.
Vệ Thế Quốc lúc mới gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-la-thanh-nien-tri-thuc/chuong-217.html.]
Tô Tình ở ngoài đường lớn thì gì, nhưng đợi về nhà , bế Dương Dương và Nguyệt Nguyệt phòng ngủ, Tô Tình liền xách tai Vệ Thế Quốc.
"Nếu chuyện hôm nay, cũng định với em là bố còn để bảo vật gia truyền cho đúng ?" Tô Tình tra khảo.
Vệ Thế Quốc hít một , vội vàng nhỏ giọng giải thích: "Không , chỉ là tìm cơ hội với vợ, ý định giấu vợ."
"Thật ?" Tô Tình liếc .
"Đương nhiên , em là con dâu duy nhất của nhà họ Vệ , là của cháu đích tôn cháu gái đích tôn nhà họ Vệ , thể giấu cho vợ chứ." Vệ Thế Quốc .
Tô Tình lúc mới buông tai , hừ : "Lần coi như miễn cưỡng tin , nếu còn giấu em chuyện loại xem em xử lý thế nào."
Vệ Thế Quốc : "Không , kiếm đều nộp lên ngay lập tức, chỉ giữ tiền cơm."
Tô Tình chẳng khách sáo chút nào, đàn ông thể quá nhiều tiền, đặc biệt là tài xế.
Quanh năm suốt tháng chạy ngoài ít, tiền nhiều dễ sinh nhiều tâm tư, phụ nữ sán gần cũng sẽ nhiều, nhưng nếu là tên khố rách áo ôm thì chẳng ai thèm.
Vệ Thế Quốc cũng liền với vợ sân chỗ nào đất chôn đồ, bên trong đều gì các loại.
Tô Tình thấy bên trong còn ít cá vàng nhỏ, cũng như cá vàng lớn, cô cũng quá ngạc nhiên, dù tổ tiên là thành phần địa chủ, cố nhiên lúc đầu nhiều đều cống hiến , nhưng thể để chút gia để cho hậu nhân?
Tô Tình để ý là chuyện khác, : "Vệ Thanh Lan chuyện chứ?"
"Cô đương nhiên ." Vệ Thế Quốc : "Chị cả cũng ."
Chuyện là trong nhà truyền nam truyền nữ, là bố khi lâm chung nhỏ giọng cho , cũng là tổ tiên nhà họ Vệ để cho con cháu đời .
vì lý do thời đại, bố của Vệ Thế Quốc từng dùng qua những thứ , thậm chí cũng từng qua những thứ chôn đất đó.
Tô Tình gật đầu, : "Cứ giữ , cần vội lấy dùng, ngốc ? Những thứ đó gặp ? Anh mang chợ đen lưu thông, giá cả ép bao nhiêu, lỗ hả?"
Vệ Thế Quốc .
Anh chủ yếu là lo lắng mượn dùng tiền của bố vợ quá nhiều, sẽ khiến Đỗ Hương chị dâu trong lòng ý kiến.
Lúc mới lấy những thứ đó dùng.
"Đừng nghĩ đến những thứ đó, bên chị dâu em sẽ chuyện, chị sẽ thấy tiềm năng của hai vợ chồng , còn lo chúng trả nổi ?" Tô Tình .
Nói câu ngông cuồng chút, bản Tô Tình cũng coi như một phần lương , Vệ Thế Quốc đến lúc đó nếu thể tài xế, một tháng bao nhiêu tiền?
Tuy thì ít, nhưng thật sự trả thì cũng chỉ vài năm là cơ bản thể trả sạch.
Tiền là cứu gấp, cứu nghèo.
Vệ Thế Quốc ngoài tìm ba cùng học xe, Tô Tình cũng nhanh như với chị dâu, chuyện đợi bố cô và cả em tư đều về , mặt đường đường chính chính mà .