Chị cả của Bùi T.ử Du tên là Bùi Cát Tường.
Giống như em gái Bùi Như Ý, Cát Tường Như Ý, nhưng tên đặt ngụ ý , nhưng thì khiến hàng xóm láng giềng nhắc đến là bĩu môi khinh bỉ, đều chẳng loại lành gì.
Cô đêm qua , nhưng muộn quá tiện qua.
Chỉ đành hôm đến, sáng sớm mùng một hôm , cô đến cửa .
Sau đó nhà họ Bùi là một trận gà bay ch.ó sủa.
Tất nhiên là Bùi Cát Tường dạy dỗ Trần Tuyết , về chọc tức bệnh, thế còn thể thống gì? Mới cửa thế, còn lên nóc nhà lật tung mái nhà họ Bùi lên?
Lúc cô về Trần Tuyết đang nấu cơm, sáng sớm dậy biểu hiện , để ấn tượng cho chồng và em chồng, tối qua cùng một phòng với Bùi tuy xảy chuyện gì, nhưng cô vẫn cảm thấy là phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ.
Hơn nữa cô cũng khó Bùi, cho nên sáng nay mới dậy sớm biểu hiện.
Có điều thạo dùng bếp than tổ ong trong thành phố lắm, khó khăn lắm mới xong định nấu cơm, cửa đập rầm rầm.
Cô chỉ đành mở cửa.
Còn đợi cô hỏi đối phương là ai, đối phương ập mặt chính là một cái tát đ.á.n.h lệch cả mặt cô, miệng c.h.ử.i ầm lên: "Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái con lẳng lơ hổ mày, Tết nhất đến nhà tao quấy nhiễu nhà tao yên !"
"Ái chà, vợ T.ử Du , cháu mau dậy , đây là chị cả T.ử Du, cháu mau gọi T.ử Du , nếu cháu đ.á.n.h c.h.ế.t đấy, cô là hung dữ nhất ." Một bác gái tối qua giúp cô vội vàng .
Bùi T.ử Du cũng dậy , động tĩnh lớn thế c.h.ế.t, thể thấy?
Mặc quần áo xong , liền thấy chị cả cưỡi lên Trần Tuyết, từng cái tát từng cái tát đ.á.n.h Trần Tuyết, còn Trần Tuyết chỉ thể ôm đầu và mặt phòng ngự, đều dám đ.á.n.h trả.
"Chị cả, chị cái gì thế!" Bùi T.ử Du lên tiếng quát.
"Làm cái gì, tất nhiên là đ.á.n.h c.h.ế.t cái con lẳng lơ đê tiện hổ , Tết nhất chọc tức bệnh giường!" Bùi Cát Tường c.h.ử.i ầm lên.
Định tiếp tục đ.á.n.h, nhưng Bùi T.ử Du kéo .
"T.ử Du, mày còn che chở phụ nữ , , xem bên ngoài quả nhiên sai, mày quả nhiên con hồ ly tinh từ quê lên mê đầu óc !" Bùi Cát Tường giận dữ mắng.
Bùi T.ử Du để ý đến cô , vội vàng đỡ Trần Tuyết dậy.
Tóc tai Trần Tuyết rối bù, dấu tay mặt cũng rõ ràng, điều cô là kiên cường, vững giải thích với chị chồng: "Chị cả, em , em chọc..."
"Tao phỉ!" Bùi Cát Tường trực tiếp nhổ một bãi nước bọt: "Mày đừng nhận vơ họ hàng tao cho mày , tao chỉ sinh cho tao một đứa em gái là Như Ý, tao em gái khác, còn dám gọi bậy mày tin tao đ.á.n.h mày !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-la-thanh-nien-tri-thuc/chuong-129.html.]
Lúc vây kín , là đang xem kịch , chỉ chỉ trỏ trỏ, cái Tết trôi qua đúng là quá náo nhiệt, sáng sớm tinh mơ vở kịch thế để xem, xem tư liệu chuyện Tết năm nay !
Trên mặt Trần Tuyết tất nhiên là xanh trắng đan xen, trong lòng cũng kìm tủi .
Cô rốt cuộc sai cái gì, cô chẳng chỉ cùng Bùi về nhà ăn Tết thôi , tại đối xử với cô như thế, cô chỗ nào?
"Tiểu Tuyết, em về phòng ." Sắc mặt Bùi T.ử Du tất nhiên cũng đẽ gì, nhẹ giọng an ủi .
Trần Tuyết miễn cưỡng nữa, liền về phòng.
"Con tiện nhân hổ, mày đang về phòng ai đấy, đó là phòng em trai tao, mày cút cho tao!" Bùi Cát Tường định lôi Trần Tuyết.
Bùi T.ử Du giữ , giận dữ : "Chị cả, chị sáng sớm về nhà đẻ đ.á.n.h , chị đây là gì, chẳng lẽ chị hôm nay là ngày gì ?"
"Tao tất nhiên hôm nay là ngày gì, nếu hôm qua tao thì muộn quá tao còn thể để nó qua đêm? Cái loại phôi t.h.a.i hạ tiện hổ thế , tao gặp nào đ.á.n.h đó!" Bùi Cát Tường .
Bùi Như Ý tỉnh từ sớm, nhưng xem kịch đấy, chị cả cô cô hiểu nhất, quả nhiên Trần Tuyết cái con phát rồ lẳng lơ xử lý , đúng là sướng cả .
"Đây là nhà họ Bùi của em, chị cả, chị càn thì cho rõ chỗ !" Bùi T.ử Du cũng nhịn hết nổi, quát mắng.
Trần Tuyết trong phòng thấy câu lập tức cảm động thôi, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Tuy sáng sớm mùng một đ.á.n.h, nhưng vì cô, Bùi đều lời nặng nề thế với chị cả .
Vì một câu , nỗi tủi cô chịu sáng sớm nay đều xoa dịu, chỉ cần Bùi hướng về cô, cô thể nỗ lực hóa giải hiểu lầm của chồng và các chị em chồng với cô!
Bùi Cát Tường bên ngoài cũng câu của em trai cho sững sờ.
Bùi Như Ý dám xem kịch nữa, vội vàng : "Chị cả, chị sáng sớm cãi với hai thế, trong phòng gọi chị kìa, chị mau phòng xem !"
Nói liền kéo chị cả cô trong phòng.
Nhìn thấy già giường bệnh, Bùi Cát Tường lập tức nhào tới bắt đầu gạt lệ: "Mẹ, con thấy cái nhà bây giờ chỗ cho chúng nữa , thấy ? Vì con lẳng lơ , T.ử Du với con những lời như thế, đây là đuổi con đấy, con cửa chọc tức bệnh , con về đuổi con , trời ơi, , những ngày tháng sống thế nào đây? Mẹ chịu mệt cả đời chịu khổ cả đời , vất vả lắm mới kéo chúng con lớn khôn, cứ tưởng chúng con lớn thể để hưởng phúc, ngờ đến cuối cùng sống những ngày tháng thế !"
Một tràng khiến Bùi nước mắt già tuôn rơi trong lòng tủi .
Còn , ngậm đắng nuốt cay nuôi con trai khôn lớn, nhưng con trai một con tiện nhân nhỏ từ quê lên mê đầu óc.
Mình tức bệnh nó cũng chỉ thăm một về ngủ với con hồ ly tinh , sáng nay còn vì con gái lớn chủ trút giận cho , nó còn đuổi con gái lớn về nhà chồng.