Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:20:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàng cung ứng nội bộ còn đủ, thể tùy tiện hứa hẹn.
Sư phụ Đỗ bực : "Cô nuôi bốn đứa con trai , tranh giành với chị Khương cái gì?"
Chuyện thế , Khương Mỹ Tâm đời nào chịu nhường.
Tiệc rượu kết thúc, Giám đốc Lưu tặng cho đại sư phó giữ bếp chính hai cân thịt, tặng cho Khương Mỹ Tâm nửa bộ gan lợn. Khương Mỹ Tâm đến kho nhà máy dệt chọn vải, vải đưa thị trường bán , nhưng mặc thì ảnh hưởng gì , dân quê ai mà để ý chút nhỏ đó.
Thực vải "đích lương" (dacron) thì hợp may đồ mùa hè hơn, nhưng quần áo bông mùa đông đang thiếu vải, vả giá cả đều như , cô lấy loại vải bông dày dặn để lớp vải bọc ngoài áo bông.
Còn vải bông trắng, tám tệ một cây, thể dùng lớp vải lót bên trong. Sư phụ Đỗ dùng suất của để mua bán cho Khương Mỹ Tâm.
Khương Mỹ Tâm ôm hai cây vải, là đủ vải may áo bông mùa đông .
"Sư phụ Đỗ, mặt bốn thằng nhóc nhà cảm ơn ."
"Khách khí quá, trời cũng chẳng còn sớm nữa, chị Khương mau về ."
Khi mặt trời sắp lặn, Khương Mỹ Tâm ôm hai cây vải và nửa bộ gan lợn về đến nhà.
"Cô ơi, cô mua tận hai cây vải ạ!" Khương Chiêu Đệ kinh ngạc thốt lên.
"Vải đấy, thanh lý giảm giá tám mươi phần trăm, hai cây mới mười tám tệ thôi."
Chút chẳng ảnh hưởng gì đến việc may vá cả, nếu ở nhà máy dệt thì loại vải mua cũng mua .
Vải may áo bông cho cả nhà đủ .
Khương Mỹ Tâm với thằng ba thằng tư: "Xem , lừa các con, đợi khi nào kiếm bông vải về sẽ may áo bông đón đông cho các con."
Vải vóc mua về , thằng ba cảm thấy đây nghi ngờ thật là sai lầm. Nó hái nửa giỏ quả đỏ nhỏ bằng hạt đậu nành đưa cho Khương Mỹ Tâm: "Mẹ ơi, quả ngọt lắm, cho ăn ."
"Hái núi ?"
"Vâng, lão thợ săn dẫn con hái đấy ạ. Chỗ đó chỉ ông mới tìm thôi, nhiều quả đỏ như thế lắm. Ông bảo ăn đến tận tháng mười một, dặn con cứ lén lút đến tìm ông ."
Khương Mỹ Tâm rửa sạch một nắm, ăn thấy chua chua ngọt ngọt, vị ngon.
Cô chợt nghĩ, cái đem nấu mứt cũng mà.
Hôm nay kiếm năm tệ, tiêu mất mười tám tệ mua vải, tiền riêng chẳng còn bao nhiêu, chi bằng thêm chút biến tấu cho bánh ngọt, xem bán nhiều hơn .
Khương Mỹ Tâm đặt đống quả đỏ giỏ, : "Thằng ba, quả đỏ tặng nhé, sẽ nấu mứt cho các con nếm thử."
Nếu hương vị ngon, cô sẽ bánh bông lan cuộn mứt để bán thử xem .
Tỷ lệ bốn phần quả đỏ một phần đường cát, cô nấu hai lọ thủy tinh nhỏ. Loại mứt phết lớp giữa bánh nên cần quá ngọt.
Làm bánh bông lan cuộn: khi nướng xong cả miếng bánh lớn, phết một lớp mứt đỏ rực lẫn cả xác quả lên, cuộn để định hình cắt thành từng khoanh dày hai centimet. Quả đỏ hái rừng, chi phí chỉ thêm tiền đường trong mứt, nhưng hình thức và hương vị thì nâng tầm hẳn.
Thằng ba thằng tư l.i.ế.m ngón tay còn dính mứt, mứt nấu xong chúng thấy ngon nhất trần đời , bánh cuộn mứt còn ngon hơn cả mứt nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-15.html.]
"Mẹ ơi, ăn thế ngon hơn ăn mứt nhiều."
Khương Mỹ Tâm : "Ngon đúng ? Ngày mai hai đứa hái một giỏ quả đỏ nữa về đây, sẽ cho mỗi đứa ăn thêm một miếng."
Buổi tối, cô xào nửa bộ gan lợn mang về với hành tây. Gan lợn tẩm chút tinh bột khoai lang, xào nhanh tay nên mềm và mượt. Ăn xong bữa tối, cô bắt đầu bánh cho ngày hôm .
"Cô ơi, chẳng cô hẹn ngày mới giao bánh ?"
"Mứt để lâu , cứ , cô bưu điện thôn gọi điện thoại cho các cháu."
Bốn thằng con ngốc cắm cúi ăn cơm, chẳng ứng phó thế nào với từ trời rơi xuống .
Sáng hôm trời vẫn sáng, Khương Mỹ Tâm gùi hai mươi cân bánh lên phố.
Đến phố, em trai của chồng cũ vẫn còn bộ dạng ngái ngủ, tay xách cái giỏ tre , giọng điệu oán trách: "Chị Khương, hôm qua chị gọi điện đến chỗ cô hai , giải thích mất mấy tiếng đồng hồ đấy."
Khương Mỹ Tâm đưa cho một miếng bánh cuộn mứt gói trong giấy nến để ăn sáng.
"Trời nóng, mứt chỉ bảo quản ba ngày thôi, nên mang sang ngay cho đây."
Một miếng bánh mứt bụng, Hàn Tích lập tức mỹ vị chữa lành, Khương Mỹ Tâm đúng là quá ăn.
Anh cân nhắc một chút, tự định giá cho bánh mứt trong lòng : "Bánh mứt giá thu mua là bảy hào rưỡi một cân, hai mươi cân trả chị mười ba tệ năm hào."
Rất công bằng, Khương Mỹ Tâm cũng thầm tính toán, hai mươi cân bánh thể lãi tám tệ, một tháng giao năm sáu chuyến là thể bằng tiền lương cả tháng của một công nhân bình thường phố .
Sợ khó bán, Khương Mỹ Tâm định ngày cụ thể, bảo: "Anh bán hết thì báo một ngày gọi điện về thôn, đừng tìm , cứ tìm thằng lớn hoặc thằng hai."
Hàn Tích: ... "Vậy dùng phận gì? Chồng cũ của chị ?"
Khương Mỹ Tâm dứt: "Cậu chứ, với mấy đứa con ."
Hàn Tích nghĩ thầm còn hơn chồng cũ, mới định mang bánh đến điểm phân phối thì em gái tóm gọn.
"Haha, trai, em ngay là gặp chị dâu cũ mà. Anh cứ lảng tránh mãi, em cứ tưởng chị là bà chằn lửa, hóa xinh thế mà."
Hàn Tích: "Em theo dõi ? Em tiêu đời , đồ ăn vặt tuần còn nữa ."
Hàn Tâm Hân cầu xin: "Là yên tâm nên bảo em theo mà, sợ đàn bà nông thôn đó bám lấy thôi."
"Người đàn bà nông thôn nào? Trước đây bố chẳng nông thôn ?" Hàn Tích : "Bánh bông lan em ăn chính là do chị đấy. Chị nuôi bốn đứa con trai, một đứa con dâu, dễ dàng gì , tự lực cánh sinh, gì mà bàn tán."
"Biết mà." Hàn Tâm Hân lật thấy loại bánh mứt, thơm: "Có mẫu mới , cho em nếm một miếng , về em sẽ giúp giải thích với ."
Hàn Tích đưa cho cô một miếng bánh mứt, : "Giá gốc bảy hào rưỡi một cân , em ăn cơm thì bỏ tiền mua."
Bánh mứt còn ngon hơn cả loại , cắt mỏng nên ăn một miếng bõ, Hàn Tâm Hân lấy một tệ, Hàn Tích áng chừng trọng lượng đưa cho cô một cân.
"Anh, nên là một cân rưỡi ?"
"Nghĩ gì thế, loại mứt bán một tệ hai, tính rẻ cho em đấy."