Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:26:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn Ninh Vi bước khỏi con hẻm, còn ghét bỏ phẩy phẩy ống tay áo, lấy khăn tay lau cánh tay và cổ nơi chạm .
Cách một bức tường, Tần Hướng Đông mà phẫn nộ thôi, hóa nhận chỉ là để hiến tạng chữa bệnh cho đứa em cùng cha khác , ruột của chọn chấp nhận điều kiện để giữ kín miệng, đổi lấy phận Hồng Kông.
Trời đầu xuân lạnh đến mức run rẩy.
Khương Mỹ Tâm giơ tay vỗ vỗ vai con trai cao hơn cô ít: “Mẹ chỉ cho phép con buồn một ngày thôi, ngày mai khi mặt trời mọc, con vẫn là đứa con trai cưng vô tư lự của cha và , ?”
Tần Hướng Đông còn tơ tưởng gì đến cha ruột nữa, bỏ rơi bên đường ray, may mắn cha nhặt , lúc thầm thích Chiêu Đệ, đưa Chiêu Đệ về nhà, tham gia kỳ thi đại học, đổi vận mệnh, cha đẻ tìm tới, mà chẳng màng tới.
Chuyện đời thể để một chiếm hết .
“Mẹ, con xin , con sai .”
“Không , đổi là ai gặp chuyện thì tâm trạng cũng khá hơn con bao nhiêu .”
Khương Mỹ Tâm ôm lấy an ủi: “Tất cả những chuyện đều là những trải nghiệm giúp con mạnh mẽ hơn, con khiến Chiêu Đệ thất vọng ít đấy, về nhà nhớ giao tiếp cho .”
Có ngang qua thấy một nam một nữ ôm , liền chậm xem náo nhiệt: “Mặt trời còn lặn , mà ôm ấp , đồi phong bại tục quá.”
Khương Mỹ Tâm hề buông Cả , mà mặt mắng: “Nó lớn thế nào nữa thì cũng là con trai , miệng lưỡi sạch sẽ, ăn đòn .”
Người qua đường sợ hãi bỏ chạy, Khương Mỹ Tâm lúc mới buông , đưa khăn tay cho : “Lau nước mắt hãy .”
Trong lúc công ty thực phẩm Ngọc Long đang hỗn loạn, Khương Mỹ Tâm cùng nhà đầu tư khác ký hợp đồng hợp tác tại Thâm Quyến.
Đôi bên cùng góp vốn xây dựng nhà máy mới tại đặc khu kinh tế, sản xuất đồ uống thảo mộc gas, cuối tháng năm sẽ đồng thời mắt tại thị trường trong nước và khu vực Đông Nam Á.
Khi tin , công ty thực phẩm Ngọc Long theo kịp bố cục của Khương Mỹ Tâm, mì ăn liền ba thương hiệu mì ăn liền của Khương Mỹ Tâm vây quét diện, cô màng tới việc phát triển thảo mộc nữa, chỉ thể tập trung đối phó với sự cạnh tranh trong đường đua mì ăn liền.
Lịch trình tiếp theo gấp gáp, Khương Mỹ Tâm phần lớn thời gian đều ở nhà máy mới tại Thâm Quyến, bận rộn đến mức Tần Mặc Sinh cũng gặp cô mấy .
Khi sản phẩm sắp mắt, lão Tam lão Tứ sắp thi đại học, Khương Mỹ Tâm hứa sẽ về cùng hai đứa thi.
Canh chuẩn thời gian chạy tới ga tàu, khi băng qua đường, Khương Mỹ Tâm thấy chiếc xe mô tô đang chạy tốc độ cao từ phía bên cạnh tới điểm bất thường, dường như là nhắm cô mà lao tới.
Khương Mỹ Tâm chuẩn , liền kéo Tô Hiểu Yên lùi mấy bước thật mạnh, gót nhọn đôi giày cao gót của cô kẹt khe gạch trẹo một cái, chỉ một tiếng “rắc”, chân trẹo đến mức rạn xương, đau thấu tim gan.
Chiếc mô tô thấy tình hình như liền phanh gấp rẽ hướng bỏ .
Khương Mỹ Tâm thể nên lập tức nhập viện, lão Tam lão Tứ đợi cô về, ít nhiều gì cũng ảnh hưởng tới kỳ thi đại học.
Tô Hiểu Yên lao lề đường chặn một chiếc xe bán tải, từ trong túi rút mấy tờ mười tệ nhét : “Đồng chí, phiền đưa tới bệnh viện với ạ, bái thác bái thác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-119.html.]
Quần chúng nhiệt tình, khiêng Khương Mỹ Tâm lên thùng xe bán tải.
Khương Mỹ Tâm để Tô Hiểu Yên lên xe, lấy vé giường từ trong túi đưa cho cô , bảo cô cô về, đưa đồng hồ cho lão Tam lão Tứ.
“Lúc Hai thi đại học, tặng một chiếc đồng hồ bảo nó mang theo xem giờ, cô giúp với lão Tam lão Tứ rằng, ở bên bàn hợp đồng, bảo hai đứa thi cho , thi xong thì tới Thâm Quyến chơi vài ngày.”
“Vậy để cháu gọi điện thoại, bảo trong công ty sắp xếp tới bệnh viện chăm sóc cô.”
Khương Mỹ Tâm gật đầu: “Cô về đến tỉnh lỵ thì với Tần Mặc Sinh, bảo cứ cùng lão Tam lão Tứ thi đại học , thi xong hãy cùng qua đây.”
“Vâng thưa bà chủ, còn dặn dò gì nữa ạ?”
Khương Mỹ Tâm về hướng chiếc mô tô biến mất, lấy tinh thần : “Nếu ở Thâm Quyến, thì khi cô về hãy cứ ở tỉnh lỵ, đợi về.”
“Vâng thưa bà chủ.” Tô Hiểu Yên cầm vé xe ga.
Tình trạng rạn xương chân của Khương Mỹ Tâm nghiêm trọng, nhưng bác sĩ bảo ít nhất nghỉ ngơi nửa tháng, cô ở viện đến ngày thứ tư thì Tần Mặc Sinh dắt theo lão Tam lão Tứ .
Lão Tam lão Tứ thi xong khỏi phòng thi, liền Tần Mặc Sinh dẫn thẳng tới ga tàu, lên tàu mới trẹo chân là vì tránh né chiếc mô tô đường.
Lão Tam nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ, nhớ đặc điểm của tên đó , kỳ nghỉ hè con chẳng gì cả, chỉ chuyên tìm thôi.”
Khương Mỹ Tâm: “Không nhất định tìm thấy , thôi thì tự nhận xui xẻo .”
Khương Mỹ Tâm vẽ một tấm bản đồ đơn giản, bảo lão Tam lão Tứ mua cơm trưa, chỉ định vài món ăn, : “Nhà họ xếp hàng đấy, hai đứa nhớ kiên nhẫn một chút.”
Đuổi hai đứa trẻ xong, Tần Mặc Sinh hỏi: “Đuổi con như , đ.â.m em là cố ý ?”
Khương Mỹ Tâm chạm lớp băng gạc chân, hành lang ai mới : “Là cố ý, nhưng nhắm em, mà là nhắm tiểu Tô đấy.”
“Thế thì lạ thật, cô thì kẻ thù gì chứ?”
Khương Mỹ Tâm nhớ tình tiết truyện, với Tần Mặc Sinh: “Tính theo thời gian, cha ruột của tiểu Tô bán tháo gia sản dọn tới Thâm Quyến , cô cùng em tới đây công tác, lẽ tưởng rằng cô chạy tới để nhận , nên sốt ruột chăng.”
“Em định với tiểu Tô ?”
“Chờ thêm chút nữa.” Khương Mỹ Tâm : “Lúc em ngã xuống đất, thấy cằm tên đó lớp mũ bảo hiểm vết sẹo đỏ do lửa bỏng, nếu gặp , chắc chắn sẽ nhận .”
Tần Mặc Sinh xuống gọt táo cho cô: “Vậy để tiểu Tô ít tới Thâm Quyến thôi.”
“Bây giờ cũng tác dụng gì, còn ảnh hưởng tới tính tích cực phấn đấu của cô , đợi tìm cơ hội thích hợp mới với cô .”
Lão Tam đầu óc, bỏ tiền đổi chỗ với khác để , mua cơm về sớm hơn dự kiến, Khương Mỹ Tâm thuê hộ lý , hai ngày cô bảo Tần Mặc Sinh dắt hai đứa trẻ dạo loanh quanh, khi xuất viện, cô xe lăn lên tàu hỏa trở về tỉnh lỵ.