Thập Niên 70: Nàng Dâu Đanh Đá Tái Hôn Lần Ba - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:26:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hướng Đông : "Mẹ ơi, tiền kiếm cũng dễ quá."

 

Chiêu Đệ cũng kém phần kích động: "Cô ơi, kiểu dáng đều là do cháu chọn, ngờ quần áo cháu chọn thích đến ."

 

Khương Mỹ Tâm bình thản vô cùng: "Kinh tế cá thể hiện tại đang là giai đoạn dò đá qua sông, các con cứ âm thầm thôi, im lặng mà phát tài đừng rêu rao."

 

Hàn Tâm Hân bỏ vốn nhiều, chuyến kiếm nhiều gấp đôi Hướng Đông và Chiêu Đệ, cũng kích động kém, nếu chị Mỹ Tâm chỉ đường cho họ, ai mà ngờ kẻ buôn mang hàng từ miền Nam về tỉnh thành là thể lãi gấp đôi.

 

đang trong giai đoạn hăng m.á.u kiếm tiền, hỏi: "Chị Mỹ Tâm, em chị ở trong xưởng giữ vị trí quan trọng, nhưng kinh tế cá thể kiếm tiền quá, chị xuống cùng bọn em ?"

 

Khương Mỹ Tâm : "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, cơ hội kiếm tiền còn nhiều lắm, chị tạm thời buông xưởng , nhưng các em yên tâm, chị kế hoạch cả , các em cứ tập tành bày sạp kiếm hũ vàng đầu tiên ."

 

Một mùa hè, Chiêu Đệ và Hướng Đông theo Hàn Tâm Hân chạy năm sáu chuyến Thâm Quyến, kiếm gần hai ngàn đồng, ngoại trừ Khương Mỹ Tâm, họ chẳng với ai cả.

 

Mùa hè kết thúc, mấy đứa trẻ trường học, thời gian trôi qua thật nhanh, lão Tam lão Tứ lên tỉnh thành đón cái tết mùa hè thứ ba, là lớp mười hai , thành tích của hai đều khá , đặc biệt là lão Tam, đầu khối, lão Tứ tuy nỗ lực hơn nhiều nhưng thành tích vẫn đuổi kịp trai.

 

Khương Mỹ Tâm nhận lão Tứ thích biểu diễn hơn, năm ngoái đăng ký lớp năng khiếu cho , còn đưa đến trường điện ảnh ở Bắc Kinh, về nhà lão Tứ thi nghệ thuật, lão Tam lão Tứ cùng thi Đại học Khoa học Kỹ thuật với , Khương Mỹ Tâm khuyên bảo, mỗi một chí hướng riêng, đừng gượng ép, lão Tam mới thôi.

 

"Vậy em con học cùng trường, ai bắt nạt nó, con cũng giúp ."

 

Khương Mỹ Tâm : "Nó cũng lớn lên để tự lo cho chứ, con cũng học cách buông tay ."

 

"Dạ , nhưng đại học ở Bắc Kinh cũng chuyên ngành con thích."

 

Khương Mỹ Tâm: …… "Lo cho bản con là ."

 

Chế độ khoán ở quê thực hiện hơn một năm , xưởng ở quê sắp cải cách, gọi Khương Mỹ Tâm về cùng bàn bạc.

 

Sự phát triển của thời đại luôn tiến bộ, nông thôn khoán sản phẩm đến hộ gia đình, đều đang phấn đấu vì gia đình nhỏ, nên chuyện ăn chung ở đụng còn nữa.

 

Khương Mỹ Tâm về làng, trưởng làng thầu xưởng hạt dưa ngoài.

 

Tần Hứa Sinh vẫn luôn quản lý sản xuất của xưởng hạt dưa, thầu riêng: "Chị dâu, ở huyện ít bán đồ rang hạt, riêng cũng kiếm tiền."

 

Khương Mỹ Tâm : "Chú đừng coi thường xưởng hạt dưa của làng, thương hiệu và kênh tiêu thụ đều chín muồi, riêng bắt đầu từ đầu, chi bằng cứ thầu , tính từng bước một."

 

Ông cụ Tần : "Nghe chị dâu con , thầu thì bàn bạc cho kỹ, mỗi năm nộp cho làng bao nhiêu tiền, phần còn đều là của , chú lập xưởng mới rủi ro cao, chi phí lớn, chi bằng cứ thầu ."

 

Sau khi bàn bạc, Tần Hứa Sinh và Nhiếp Gia Văn nhà Miêu Xảo Chân cùng thầu, một quản sản xuất, một quản nghiệp vụ.

 

Tạ Xuân Mai sốt ruột chịu , hỏi Tần Hải Sinh: "Sao cùng hai thầu xưởng hạt dưa ?"

 

Tần Hải Sinh : "Bây giờ thời thế khác , ai lo nấy, em ruột nhất đừng chung, sứt mẻ tình cảm, định tự xuống biển hộ cá thể."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nang-dau-danh-da-tai-hon-lan-ba/chuong-103.html.]

 

Tạ Xuân Mai tức đến nổ mắt: "Vậy đợi đấy, xem mang vinh hiển cho !"

 

Xưởng ở làng cải cách, xưởng ở huyện cũng , ăn chung , xưởng thực phẩm chuyển sang chế độ cổ phần, Khương Mỹ Tâm thấy đến lúc buông tay, cô đề cử Ngô Nhị Mãn tổng giám đốc, phối hợp với xưởng trưởng Kiều, cố gắng đưa xưởng thực phẩm ngày càng phát triển.

 

Bên xưởng điện máy, Tống Văn Chiếu tìm học trò cũ của đến tiếp quản, ông nghỉ hưu về tỉnh thành.

 

Hiện tại là năm 1980, mới bước thập niên 80, thời cơ vặn, Khương Mỹ Tâm mượn mùa vụ năm nay để kiếm một món.

 

Hàn Tâm Hân nghề buôn quần áo hơn một năm, giờ đây cũng dáng lắm , mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, thể một lô áo phao bán, chắc chắn sẽ kiếm bộn.

 

Khương Mỹ Tâm mang bản vẽ thiết kế đến, đây là kiểu áo phao của đời .

 

"Đây là loại áo từ lông vịt, lông ngan, mặc ấm nhẹ, chúng gấp rút lô áo khi đông, lên quảng cáo một cái chắc chắn sẽ bán chạy."

 

Hàn Tâm Hân lập tức tìm xưởng, hai bên hợp tác thành lập thương hiệu, đăng ký nhãn hiệu, Khương Mỹ Tâm gom góp chỗ chỗ , mượn thêm một khoản từ phía Hướng Đông và Chiêu Đệ, góp hai vạn đồng nhập bọn. Sau khi áo mẫu lò, kiểu dáng khác mấy so với loại áo phao nhẹ nhàng, ôm dáng đời .

 

Khương Mỹ Tâm đặt cho mỗi trong nhà một cái, khi tuyết rơi kịp lên quảng cáo phân phối hàng, đến khi tuyết rơi trắng xóa, áo phao bán sạch sành sanh, tiền Khương Mỹ Tâm đầu tư sinh lời gấp mấy , thể đón một cái tết ấm no .

 

Năm nay là cái tết khi nghiệp đại học, bà cụ Từ vẫn ở đây trông trẻ, Khương Mỹ Tâm dứt khoát đón ông cụ Tần lên, như thì cần về quê nữa, Tần Mặc Sinh về nhà cũng thuận tiện hơn.

 

Đến gần Tết, Tần Mặc Sinh gọi điện năm nay kịp về ăn Tết.

 

Vừa Tần Mặc Sinh về, Khương Mỹ Tâm cảm thấy hụt hẫng, cô quen với việc mỗi năm Tết đến đều Tần Mặc Sinh ở bên.

 

"Được , miền Bắc lạnh, ở đó một nhớ chú ý giữ ấm."

 

"Mỹ Tâm, em đợi một chút."

 

"Còn chuyện gì nữa ạ?" Khương Mỹ Tâm hỏi.

 

Đầu dây bên im lặng mất mấy giây, ngay lúc Khương Mỹ Tâm thắc mắc chuyện gì, Tần Mặc Sinh : "Mỹ Tâm, chúng ở bên năm năm , em thấy thế nào, sang năm lão Tam lão Tứ thi đại học , nếu gia hạn hợp đồng thành hợp đồng trọn đời, liệu em sợ ?"

 

Khương Mỹ Tâm cúp điện thoại, sờ sờ mặt, thấy nóng.

 

May mà Tần Mặc Sinh gọi nữa, nếu cô cũng chẳng gì.

 

cô cúp điện thoại của , Tần Mặc Sinh chắc hẳn buồn lắm, lấy hết can đảm mới dám gọi điện tỏ tình.

 

Cả ngày hôm , Khương Mỹ Tâm thần , trong lòng càng lúc càng thấy khó chịu, cô khó chịu một, Tần Mặc Sinh chắc chắn khó chịu mười.

 

Suy nghĩ suốt một đêm, sáng sớm ngày hăm tám Tết cô đưa quyết định, bây giờ sẽ tìm Tần Mặc Sinh.

 

 

Loading...