Thập Niên 70: Năm Năm Quân Hôn Không Gặp Mặt, Mỹ Nhân Yêu Kiều Dắt Con Theo Chồng - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:44:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Triều Triều, Nguyệt Nguyệt, đây mau, cầu vồng .”

Giang Đường gọi hai con , ba con cùng ngửa đầu ngắm bầu trời kỳ diệu.

“Một hai ba bốn...”

“Đỏ cam vàng lục lam chàm tím...”

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đếm màu sắc cầu vồng, mắt rời bầu trời tuyệt .

Trời quang mây tạnh, nhà nhà trong khu tập thể đều đổ sân, phơi nắng, vươn vai hít thở khí trong lành, tiếng rộn ràng khắp nơi.

“Cuối cùng cũng tạnh mưa, cứ thế nữa chắc xương cốt mốc meo hết.”

“Mau mang chăn phơi ... cái chăn khai mù của mày đấy, phơi khô thì thối um cả ...”

“Mưa to quá, sân đầy bùn đất rác rưởi, dọn mệt nghỉ đây!”

Trận mưa lớn để bãi chiến trường ngổn ngang, bùn đất, cành cây, lá rụng trôi đầy đường, các bà vợ đều xắn tay áo dọn dẹp.

Giang Đường cũng cầm chổi định ngoài.

“Để .” Phó Tư Niên bước , giật lấy cái chổi tay cô: “Em quét trong sân thôi, bên ngoài để lo.”

Nói xong, thẳng ngoài.

Chị Đinh hàng xóm tiếng mở cửa, sang: “Tiểu Giang, em cũng ... ơ đoàn trưởng Phó .”

“Chị Đinh, phần nhà để .”

Bình thường việc dọn dẹp trong khu tập thể là các bà vợ , đàn ông nhiệm vụ vắng nhà mà ở nhà thì các ông chồng cũng lười chảy thây, coi việc nhà là của đàn bà.

Phó Tư Niên chẳng nề hà ánh mắt khác, cầm chổi quét thoăn thoắt. Bảo là để Giang Đường quét sân nhưng thực quét qua một lượt, gom hết rác ngoài mới cùng các chị em dọn dẹp đường xá.

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên.

“Sao là đoàn trưởng Phó... đàn ông việc nhanh nhẹn thật...”

“Đâu đàn ông nào cũng nhanh nhẹn là đoàn trưởng Phó giỏi giang thôi. Chồng hôm nay cũng nghỉ, giờ vẫn đang ngủ nướng kìa, đừng cầm chổi, con còn chẳng thèm dậy dỗ.”

Chị Đinh ghé tai Giang Đường thì thầm: “Tiểu Giang, đoàn trưởng Phó với em thật đấy, em phúc lắm.”

Chị Đinh tấm tắc khen: “Vợ chồng em tình cảm thật đấy.”

Giang Đường đàn ông duy nhất cầm chổi quét dọn giữa đám phụ nữ, trong lòng ngọt ngào như mật. Chuyến xuyên đúng là hời to, vớ ông chồng cực phẩm.

Cả buổi sáng dành để dọn dẹp hậu quả mưa bão, ăn trưa xong, Phó Tư Niên rủ rê lên phố.

Giang Đường nhớ phố tiêu tiền như nước, rõ ràng cô là tiểu thư nhà giàu mà còn hoang phí hơn cả cô.

Nghe phố, cô trêu chọc: “Đoàn trưởng Phó còn tiền phố ?”

Phó Tư Niên : “Lần tốn tiền , xem phim, vé sẵn .”

Anh móc túi lấy hai tấm vé xem phim.

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt bao giờ xem phim cũng chẳng phim là cái gì, tò mò chạy xem tấm vé tay bố.

Lúc , ánh mắt Phó Tư Niên Giang Đường đầy tình ý.

Anh đưa vé cho Triều Triều, dặn dò: “Cầm cẩn thận nhé con, đừng rách.”

Rồi sang thì thầm với Giang Đường: “Bà xã, hẹn hò nhé.”

Thời hẹn hò cũng chẳng khác mấy chục năm là bao cũng ăn uống, xem phim, dạo.

Chỉ là họ kết hôn , ngờ Phó Tư Niên còn lãng mạn thế , chắc bù đắp cho thời gian cưới vội kịp yêu đương tìm hiểu.

Có tâm ý của , Giang Đường vui lắm.

sang hai con: “Còn bọn trẻ thì ?”

“Không , mang con theo cùng, vẫn hẹn hò mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong-fkwg/chuong-139.html.]

Giang Đường thầm nghĩ, hẹn hò hai với hẹn hò gia đình bốn khác một trời một vực chứ.

con nhỏ, chẳng lẽ bố chơi bỏ con ở nhà.

Đang phân vân thì thấy ba cặp mắt long lanh đầy mong đợi.

Giang Đường gật đầu: “Được , cả nhà cùng xem phim.”

“Mẹ là nhất!”

“Được xem phim !”

“Bà xã, em quá!”

Cả ba bố con đồng thanh reo lên.

Lần phố, Phó Tư Niên lái xe quân sự, bon bon con đường rộng thênh thang. Mới tạnh mưa, ở nhà cuồng chân nên đổ đường đông nghịt.

Đến rạp chiếu phim, Phó Tư Niên bế hai con xuống xe.

Giang Đường ngước rạp chiếu phim, tòa nhà xây bằng gạch xanh ngói đỏ, kiến trúc bề thế nhất nhì thành phố, bên ngoài treo tấm áp phích vẽ tay khổng lồ, đậm chất thập niên 70.

Trước cửa rạp bán hạt dưa, lạc rang và khoai lang nướng.

Vì Giang Đường kêu ca hoang phí thêm vụ đào hộp và sô cô la hôm qua, chắc cô đang nghi giấu quỹ đen.

Nên Phó Tư Niên dám tự quyết, sang hỏi ý kiến vợ.

“Bà xã, mua ít hạt dưa rạp c.ắ.n nhé?”

Giang Đường đưa ví cho : “Anh mua .”

Hạt dưa, lạc rang rẻ bèo, hai hào một gói to đùng gói trong giấy báo.

Người bán hàng thấy chú bộ đội dắt theo hai đứa trẻ đáng yêu liền xởi lởi cho thêm một ít, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt mỗi đứa ôm một gói to tướng.

Phó Tư Niên báo cáo: “Mua hai gói thôi, mua nhiều .”

Giang Đường cất ví, dặn dò: “Vào trong thôi, trông chừng con cẩn thận nhé, đầu chúng nó xem phim đấy.”

Rạp chiếu phim rộng rãi nhưng đơn sơ, một tấm màn trắng căng lên, những hàng ghế gỗ xếp ngay ngắn, đ.á.n.h ghế, ai đến .

Giang Đường chọn hàng ghế phía , lệch về một bên để nếu bọn trẻ chuyện cũng ảnh hưởng đến khác, vả rạp hôm nay cũng vắng.

“Mẹ ơi, đây là phim ạ?”

“Mẹ ơi, phim giống hát tuồng , nhảy từ trong ạ?”

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt ngơ ngác quanh.

Để giữ sự bất ngờ cho con, Giang Đường giải thích nhiều: “Lát nữa phim chiếu là các con ngay thôi.”

Đèn trong rạp vụt tắt, xung quanh tối om.

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt sợ hãi rúc lòng bố , bàn tay nhỏ xíu nắm c.h.ặ.t vạt áo lớn. Rồi từ từ, ánh sáng chiếu lên màn hình.

Rạp phim sáng lờ mờ bởi ánh sáng phản chiếu từ màn hình.

Lúc , hai nữa bước , quanh một lượt chọn chỗ cách vợ chồng Giang Đường hai hàng ghế về phía , tít trong góc.

Giang Đường ngoái là một đôi nam nữ trẻ, tay trong tay tình tứ, chọn chỗ khuất thế đích thị là hẹn hò yêu đương, khác hẳn kiểu “bầu đoàn thê t.ử” nhà cô.

Phó Tư Niên thì thầm: “Sao thế em?”

“Không gì. Xem phim .”

Tên phim hiện lên màn hình... “Địa đạo chiến”.

Đây là bộ phim kinh điển, Giang Đường danh lâu nhưng bao giờ xem trọn vẹn.

Ban đầu cô kỳ vọng lắm nhưng càng xem càng cuốn hút, nhập tâm lúc nào .

Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng .

 

Loading...