Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 95: Có người che chở thật tốt
Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:22:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương T.ử Đông mặt đất nửa ngày, chỗ nào đau, cực kỳ hận Phương Đường.
Khẳng định là tiểu súc sinh gọi hai lão thổ phỉ tới. Kẻ ngỗ nghịch bất hiếu ngay cả ba ruột cũng hạ thủ tàn nhẫn. Sau cho dù con súc sinh sống như ăn xin, ông cũng tuyệt đối sẽ tay giúp đỡ.
Phương T.ử Đông bò dậy lảo đảo rời . Khi trời gần tối, cuối cùng cũng đến thị trấn. Không xe khách về huyện thành, ông đành tìm một nhà khách trọ .
Buổi chiều hôm đó, Phương Đường cảm thấy nhóm thanh niên trí thức đối với cô đặc biệt thiện. Nói chuyện với cô đều nhỏ giọng. Đặc biệt là Bạch An Kỳ luôn dùng ánh mắt kỳ quái cô, giống như cô mắc bệnh nan y sắp c.h.ế.t , đến cô chút sởn tóc gáy.
“Này, cô cứ gì?”
Phương Đường thật sự nhịn tới hỏi.
“Ai cô, cô đừng tự đa tình!”
Bạch An Kỳ thần sắc mất tự nhiên, miệng cứng rắn. Cô quả thật Phương Đường, chỉ là cảm thấy cô gái đáng thương một cách kỳ lạ, giống những phụ nữ đáng thương sống trong thời kỳ xã hội cũ đầy đau khổ mà hồi học cô giáo kể. Bị chính ba ruột đẩy hố lửa, thật là nghiệt ngã.
Cô nghĩ như liền cảm thấy còn hạnh phúc. Trước cô còn luôn ba bất công, bởi vì cô một em trai và cô cảm thấy ba bất công với cô vì em trai.
so với Phương Đường thì ba cô thật sự hơn nhiều. Cho dù thiên vị em trai nhưng cũng bạc đãi cô .
Phương Đường , thật lòng :
“Hôm nay cảm ơn cô nhé!”
Trước đó Bạch An Kỳ đỡ cho cô, cô chút bất ngờ. Nhiều thanh niên trí thức như , chỉ Bạch An Kỳ đỡ cho cô. Những khác tuy rằng đồng tình cô nhưng cũng lên tiếng. Hiển nhiên là xen chuyện khác.
cô thể lý giải. Dù việc nhà là khó quản nhất, khéo liền dây rắc rối. Có lẽ chỉ đầu óc đơn giản như Bạch An Kỳ mới dám lên tiếng?
Bạch An Kỳ thần sắc càng mất tự nhiên, bướng bỉnh :
“ chỉ thuận miệng thôi, ý giúp cô, cô đừng mơ mộng hão huyền!”
Cô mới bạn với Phương Đường. Cô và Phương Đường đối nghịch, đội trời chung.
Phương Đường , cố ý hỏi:
“Vậy cô ăn cá ?”
Lần Bạch An Kỳ nhặt phiếu vải. Trước cô ghét Bạch An Kỳ vì kiếp Bạch An Kỳ bắt nạt cô, còn ở bên ngoài bịa đặt hại thanh danh cô. Có lẽ lý do. hiện tại xem Bạch An Kỳ hình như cũng tệ đến mức đó. Những phiếu vải đó đổi thành cá thì cũng .
Ánh mắt Bạch An Kỳ sáng lên, chút nghĩ ngợi :
“Ăn!”
“Lát nữa cho cô một con.”
Phương Đường xong liền . Cô tính toán, những phiếu vải đó đổi mười con cá.
Bạch An Kỳ há miệng, hỏi tại cho cô cá nhưng nghĩ nghĩ vẫn hỏi. Cho thì cứ ăn, kẻ ngốc mới từ chối con cá dâng đến miệng.
Gần hết giờ việc, Phương Đường lấy cần câu cá, là do ông Phương . Mồi câu là bột mì nắm. Xoa lưỡi câu, ném xuống nước bao lâu là thể câu cá. Mỗi ngày đều năm con đủ cho họ ăn, còn thể mang thị trấn đổi tiền.
Cho Bạch An Kỳ một con cá trích, Phương Đường liền xách giỏ cá còn . Lát nữa cô còn bắt thỏ. Cuộc sống hiện tại Phương Đường mãn nguyện. Cô còn học tập thật , nhất định thi đậu đại học để chọc tức c.h.ế.t Phương gia.
Bạch An Kỳ xách con cá đang giãy giụa trong tay chút thụ sủng nhược kinh và bắt đầu sự suy xét hiếm thấy.
Đối đầu với Phương Đường, cô ngay cả tép riu cũng ăn . Hiện tại chỉ cần cải thiện mối quan hệ với Phương Đường một chút, cô ăn cá hai . Mẹ cô , kết bạn là xem lợi ích. Người thể mang lợi ích cho cô thì chính là bạn . Người thể mang lợi ích cho cô, còn lấy đồ của cô thì tránh xa.
Bạch An Kỳ còn hai đối tượng tham khảo là Phương Đường và Văn Tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-95-co-nguoi-che-cho-that-tot.html.]
Cô lập tức hiểu , cô cải thiện mối quan hệ với Phương Đường hơn nữa. Biết còn thể ăn thịt. Nghe nhóm nam thanh niên trí thức , Phương Đường và Tang Mặc mỗi ngày đều thịt ăn. Đồ ăn là nhất trong bộ đội sản xuất Núi Đầu Trâu.
Bạch An Kỳ dùng sức nuốt nước miếng, xách cá tìm nhóm nam thanh niên trí thức. Cô nấu cơm, đều cùng nhóm nam thanh niên trí thức kết nhóm. Dù một con cá cô ăn hết, cùng ăn, cho nhóm nam thanh niên trí thức chút lợi ích để bọn họ còn sẽ giúp cô việc. So với kết nhóm với Văn Tĩnh cô thì chỉ hại lợi.
Loại như Văn Tĩnh chỉ nghĩ lợi ích từ khác, cô đều thèm .
Phương Đường đường bắt một con thỏ rừng. Tay trái xách một con thỏ béo, tay xách giỏ cá vui vẻ về nhà tranh.
Hôm nay tâm trạng cô đặc biệt . Cuối cùng cũng xả cơn giận hai kiếp. Buổi tối cô đồ ăn ngon.
“Đường Đường về , trong phòng bánh óc ch.ó!”
Ông Ngô hiền từ.
“Ông Phương ạ?”
Phương Đường nghĩ nhiều còn tưởng rằng Tang Mặc mua về.
“Ông chăn bò núi, lát nữa về.”
Ông Ngô vườn rau hái rau. Tang Mặc ở sườn đồi khai hoang một mảnh đất trồng rau, trồng ít rau xanh, tự cung tự cấp còn dư dả, phần thừa thì phơi khô rau khô hoặc là thị trấn bán.
Phương Đường phòng liền thấy bàn bày túi hành lý quen thuộc, chính là hai túi đồ Phương T.ử Đông mang đến, giờ phút đặt ở đây.
Sao thế ?
Phương Đường chớp chớp mắt nhanh liền hiểu . Lúc ăn cơm trưa, hai ông lão tức giận, đặc biệt là ông Phương dạy dỗ ba cô nhưng cô và Tang Mặc ngăn cản.
Không ngờ hai ông lão vẫn chặn ông ba tồi của cô. Khẳng định còn đ.á.n.h cho một trận.
Phương Đường mím môi , trong lòng ấm áp. Từ khi bà nội qua đời, còn ai bảo vệ cô nữa. Hiện tại cô bảo vệ cô .
Trong túi hành lý ít đồ vật, sữa mạch nha, bánh óc ch.ó, bánh bông lan trứng gà, còn thịt hộp ăn liền, bánh quy… Nhìn Bà Phương chi ít tiền vốn. đây là tình thương của mà là vỗ béo cô nhằm bán giá .
Phương Đường cầm một miếng bánh óc ch.ó ăn. Vừa giòn ngọt. Từ nhỏ cô thích ăn bánh óc ch.ó. Bà nội mỗi tháng đều mua một , tự ăn đều để dành cho cô ăn. Sau khi về thành phố, bà Phương cũng thường xuyên mua bánh óc ch.ó nhưng cô ngay cả vụn bánh cũng ăn, chỉ thể trơ mắt Phương Lan và Phương Hoa ăn.
“Ngon thật, ông nội Ngô ông cũng ăn .”
Phương Đường bẻ nửa miếng, đút miệng ông Ngô. Ông lão từ chối, bánh óc ch.ó liền miệng. Hai ông cháu nàng một miếng ông một miếng .
“Con bé Đường, mau xem hái gì!”
Bên ngoài truyền đến giọng lớn của ông Phương. Phương Đường ngoài. Ông lão hưng phấn đưa cho cô một chuỗi quả dại đỏ rực, dùng cỏ đuôi ch.ó thắt nút xâu giống như vòng tay mã não.
Là quả dâu rừng, mùa là mùa ăn dâu rừng. Tiếng địa phương gọi là a công công. Ngon hơn dâu tây trồng nhân tạo, chua chua ngọt ngọt đặc biệt ngon.
“Trên núi một bãi lớn, còn nhiều quả chín. Ngày mai hái một ít. Đường Đường mau ăn .”
Ông Phương vui vẻ .
“Vâng, ông nội Phương cũng ăn .”
Phương Đường cởi nút thắt cỏ, cầm mấy quả đút miệng ông lão đút cho ông Ngô mấy quả cô mới ăn. Chua chua ngọt ngọt, chính là mùi vị trong ký ức.
Cô ăn hết mà để một nửa cho Tang Mặc ăn. Tang Mặc thu hoạch xong liền lên núi cắt cỏ còn đốn củi. Làm xong việc mới thể về nhà.
--
Hết chương 95.