Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 39: Ba ba, ngoan ngoãn vào đi

Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:31:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi đều chăm chú , nội tâm mâu thuẫn. Vừa thấy ba ba xuất hiện hy vọng Phương Đường hời. Con sông là của chung, dựa mà chỉ một Phương Đường ăn thịt?

Quá công bằng.

“Mặt nước hình như động.”

kêu lên một tiếng. Mọi đến mắt cũng dám chớp chằm chằm. Mặt nước dường như nổi lên từng vòng gợn sóng nhưng chắc là ba ba . Ai nấy cũng kìm mà siết c.h.ặ.t nắm tay giống như đang chờ đợi cú sút cuối cùng của một trận bóng đá.

Một cái đầu đen sì thò khỏi mặt nước. Là con ba ba mắt xanh trong truyền thuyết. Mọi đều dám lên tiếng, nội tâm lo lắng, thậm chí còn cầu nguyện con ba ba thông minh một chút đừng chui cái vòng đó.

mà con ba ba thấy tiếng lòng của . Nó chậm rãi bơi khỏi mặt nước lộ cảnh. Mắt đều trợn tròn còn kích động hơn cả xem sút penalty. Con ba ba quá béo, đến ba bốn cân, nhiều thịt bao!

“Đừng , chạy mau !”

“Đồ ba ba ngốc, đó là cạm bẫy!”

“Ba ba, ba ba, nhanh lên trốn , trốn là c.h.ế.t đấy.”

Đây là tiếng lòng của lúc , đều hy vọng con ba ba sẽ nhanh ch.óng bỏ chạy đừng để cho Phương Đường lợi.

Phương Đường bình tĩnh, hề hoảng hốt. Cô ngoắc ngón tay với con ba ba dịu dàng :

“Mau !”

Trước mắt bao nhiêu , con ba ba ngoan ngoãn bò cái bẫy bằng dây leo một chút do dự. Tang Mặc nhanh tay nhanh mắt dùng sức kéo, con ba ba dây leo quấn c.h.ặ.t thể động đậy.

Tang Mặc cầm lên, ước chừng ít nhất cũng bốn cân khi còn hơn. Anh bây giờ đối với Phương Đường tâm phục khẩu phục, ngũ thể đầu địa*.

*Ngũ thể đầu địa: thể hiện sự khâm phục, ngưỡng mộ ai đó một cách tuyệt đối.

Có lẽ thật sự là con gái cưng của Long Vương, nếu thì giải thích thế nào cho kỹ năng thần kỳ ?

“Phương Đường, cô thể với lão tổ tông nhà cô một tiếng, thương xót chúng một chút, tùy tiện ban cho ít binh tôm tướng cua là , chúng yêu cầu cao.”

Mọi khi ngưỡng mộ ghen tị, đều chủ ý. Đối với một long t.ử long tôn như Phương Đường, họ bắt buộc và cũng chỉ thể nịnh bợ cho , còn chia ít cá tôm ăn. Đối đầu chắc chắn lợi.

“Vậy chờ khi nào lão tổ tông đến tìm , sẽ nhắc . cũng chắc khi nào ngài sẽ đến.”

Phương Đường dám chắc, chỉ cô là hàng giả, tất cả đều là công lao của hệ thống.

Mọi vui mừng, ít nhất là hy vọng. Họ ấn tượng hơn nhiều về Phương Đường, cảm thấy cô gái thiện lương. Lần đầu tiên câu cá còn chia cho họ ăn nữa.

--

Tan , Tang Mặc xách xô gỗ về lưng chừng núi. Bây giờ đều quang minh chính đại đến nhà tranh sợ khác thấy. Đội trưởng Hoàng và dân làng đối với hai ông lão về cơ bản là quan tâm, đó là cách chung sống nhất.

Hơn nữa đội trưởng Hoàng cũng tương đối chăm sóc hai ông lão, cố gắng sắp xếp cho họ những công việc nặng nhọc mà là những việc nhẹ nhàng như chăn trâu. Hai năm ở núi Đầu Trâu thời gian nhẹ nhàng nhất của hai ông lão.

Tang Mặc bây giờ thiết với trong đại đội, còn kiêng kỵ gì nữa liền thoải mái tiếp xúc với hai ông lão mà còn che giấu.

“Một con cá diếc cho đội trưởng Hoàng, chúng tự ăn hai con, hai con còn mang lên thị trấn đổi lấy lương thực. Còn cả con ba ba thể đổi ít lương thực.”

Phương Đường sớm kế hoạch.

kỹ năng câu cá, ngày nào cũng thể câu . Ngày nào cũng ăn cá sẽ ngán, thôi thì đổi lấy lương thực thể đổi món ăn.

“Không ăn ba ba ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-yeu-kieu-chinh-phuc-dai-lao-nam-thang/chuong-39-ba-ba-ngoan-ngoan-vao-di.html.]

Tang Mặc hỏi.

“Phụt, bừa lừa họ thôi. Thật là do linh cảm, cảm thấy hôm nay sẽ câu một con ba ba lớn. Linh cảm của nay sai .”

Phương Đường nửa thật nửa giả.

Tang Mặc cũng nghi ngờ, Phương Đường cũng tin. Sự thật bày mắt, vận may của cô gái đúng là vô địch vũ trụ.

Hai ông lão cũng ý kiến gì. Đồ là do bọn trẻ kiếm , họ chỉ là hưởng lây còn thể ý kiến gì nữa?

Tang Mặc nghĩ đến bà Vu ở nhà máy rượu, xem ăn mặc thì gia cảnh khá. Lần còn hỏi cá diếc và ba ba cũng giá cao. Ngày mai xin nghỉ một chuyến lên thị trấn.

Tối đó Phương Đường hấp một con cá mương. Loại cá mương hoang dã đặc biệt tươi ngon cũng quá tanh, vị ngon vô cùng. Cá diếc bán, còn một con cá mè lớn thể ăn hai bữa.

Ăn cơm xong Tang Mặc xách một cái xô đến nhà đội trưởng Hoàng, mang về hai quả trứng gà, là vợ đội trưởng Hoàng dúi cho . Việc xin nghỉ ngày mai cũng đồng ý một cách sảng khoái còn giúp Phương Đường xin nghỉ luôn.

Phương Đường lên thị trấn mua ít đồ dùng sinh hoạt còn cho Tang Mặc mang hộ. Thật là giấy vệ sinh, cô ngại dám nhờ khác mang, hơn nữa cô đến bưu điện xem thử nhà gửi bưu kiện đến .

Đã một thời gian kể từ thư , nếu gửi bưu kiện chắc là đến bưu điện .

--

Sáng sớm Tang Mặc và Phương Đường cùng xuất phát lên thị trấn. Khoảng mười bốn mười lăm cây đường, cả cả về chừng ba mươi cây, mất mấy tiếng đồng hồ. Tang Mặc đeo gùi, trong gùi là trứng gà. Cá diếc và ba ba đặt trong xô, dùng đòn gánh gánh.

Trứng gà là thu mua trong thôn, một xu một quả, thu hơn hai trăm quả. Dân làng đều nỡ ăn trứng gà, để dành dám lên thị trấn bán, sợ bắt cải tạo lao động. Chỉ những bán hàng rong từ Ô Thành bên cạnh đến mới thể dùng trứng gà đổi lấy đồ dùng sinh hoạt hàng ngày như dầu, muối, tương, giấm, kim chỉ.

Những bán hàng rong ban đầu chỉ đổi lông gà vịt, mới dần dần biến thành bán rong, đủ thứ vật nhỏ đều đổi. Sau nữa Ô Thành đám bán rong phát triển thành trung tâm tiểu thương phẩm của thế giới.

những bán rong luân phiên các thôn thường xuyên đến, hơn nữa cũng đổi tiền mặt. Vì khi Tang Mặc thể giúp mang lên thị trấn bán, đều vui mừng cũng lấy tiền của Tang Mặc, bảo bán xong đưa tiền .

Mỗi nhà mấy quả trứng gà, Tang Mặc đều ghi một cuốn sổ nhỏ. Lần hỏi thăm, trứng gà thị trấn thể bán một xu hai một quả, tương đương mỗi quả trứng thể kiếm hai hào. Tuy nhiều nhưng tích tiểu thành đại, lâu ngày cũng là một con nhỏ.

Hơn nữa khi kênh tiêu thụ, còn thể bán những thứ khác như đặc sản núi rừng, thú rừng… Tang Mặc dã tâm bừng bừng, còn đưa việc kinh doanh lên huyện thì chắc chắn sẽ thị trường hơn thị trấn.

từ từ tính toán từng bước một.

Phương Đường mang gì cả nhưng vài cây , chân mỏi. Nhìn con đường dài hun hút phía thì chân dường như càng thêm mỏi. Bao giờ mới đến nơi đây?

“Nếu xe đạp thì .”

Phương Đường thở dài cúi lưng đ.ấ.m bắp chân. Bây giờ cô kiều thịt quý một chút khổ cũng chịu , đúng là tạo nghiệt.

“Chờ kiếm tiền sẽ mua.”

Tang Mặc hứa hẹn.

Anh vốn cũng định mua xe đạp nhưng mua một chiếc xe đạp, cả tem phiếu lẫn xe tính gần 300 đồng vô cùng đắt đỏ. Toàn bộ tài sản của bây giờ cộng cũng chỉ mới hơn một trăm đồng, còn thiếu quá nhiều.

“Ừm, chúng nỗ lực kiếm tiền.”

Phương Đường khích lệ, cô niềm tin Tang Mặc.

Đó chính là đại lão tương lai cơ mà. Sau đừng là xe đạp, dù là máy bay riêng cũng thành vấn đề.

Tim Phương Đường đột nhiên đập thình thịch, cô nhớ Tang Mặc là ai . Kiếp thấy Tang Mặc, là TV.

--

Hết chương 39.

 

Loading...