Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 7: Thai Đôi
Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:46:55
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi từ đồn công an , An Tĩnh bọn họ cũng phận của hai đàn ông giúp đỡ họ.
Chu Nhượng và Vương Lỗi là do cha Tống sắp xếp.
Hai khi từ đồn công an , càng là một đường đưa ba về đến nhà họ An.
Đêm hôm khuya khoắt hai theo lăn lộn một chuyến như , ba An kéo Chu Nhượng và Vương Lỗi bảo họ nhà uống chút nước, ăn chút đồ.
Hai lấy cớ quá muộn từ biệt ba An, khi để cho An Tĩnh một câu sáng mai đến đón cô bệnh viện.
Đưa mắt hai rời , cả An cảm thán: “May mà chú Tống sắp xếp đồng chí Chu và đồng chí Vương, nếu ba chúng nguy hiểm .”
Ba An tán thành gật đầu.
Nhớ tới tao ngộ buổi tối, cả An khỏi sợ hãi : “Sớm chuyện , thì để em gái em ở nhà họ Tống .”
An Tĩnh nở một nụ nhạt, nếu cô ở nhà họ Tống, thì vở kịch .
Tối nay chính là cơ hội cuối cùng của bọn chúng, một khi nhà họ Tống xác nhận trong bụng cô đứa bé, động đến đứa bé của cô nữa, thì cẩn thận sự trả thù của nhà họ Tống.
Cô ở xưởng cơ khí ầm ĩ lớn như mang thai, đợi chính là ngày hôm nay.
Rắn dụ, thể khỏi hang chứ?
Sáng hôm lúc An Tĩnh thức dậy, Chu Nhượng và Vương Lỗi đến .
Khác với sự ít lạnh lùng của hai ngày hôm qua, lúc hai đang ôm bát to xì xụp ăn mì, đầu cũng ngẩng lên ăn lấy ăn để.
Mẹ An vẻ mặt hiền từ hai đang ăn cuồng nhiệt, liên tục gắp thức ăn cho hai .
“Ăn chậm thôi, trong nồi vẫn còn, ba Tĩnh Tĩnh nấu nhiều nước sốt... Tĩnh Tĩnh, con dậy , xới cơm cho con.”
Chu Nhượng và Vương Lỗi khựng , đó vùi sâu đầu trong bát.
Nhìn hai gần như nhét cả đầu trong bát, An Tĩnh trong lòng thầm , ngoài mặt biểu lộ gì: “Con đ.á.n.h răng rửa mặt, xới cho con ít thôi, con đói lắm.”
Đợi An Tĩnh , Chu Nhượng và Vương Lỗi nhanh ch.óng ăn xong mì trong vài phút ngắn ngủi , bưng bát đang định rửa.
Mẹ An chặn c.h.ặ.t cửa, ngừng khuyên nhủ: “Thanh niên trai tráng buổi sáng thể chỉ ăn chút xíu thế , trong nồi vẫn còn mà.”
Chu Nhượng giơ bát lên, kéo An dám động tay, khô khan : “Dì ơi, cháu thực sự ăn no .”
Vương Lỗi cũng liên tục gật đầu, hùa theo: “ , buổi sáng chúng cháu ăn cơm mới đến.”
Vừa dứt lời, Vương Lỗi cũng phản ứng , vẻ mặt kinh hoàng Chu Nhượng, Chu Nhượng vẻ mặt cạn lời.
Buổi sáng ăn cơm , còn ở nhà ăn thêm một bát mì nữa.
Hai bọn họ thành thế nào ...
Hai bọn họ qua chuyện của An Tĩnh, đối với nhà họ An hận thể tránh xa, lo lắng đến sớm quá, nhà họ An giữ ăn cơm, nên hai đặc biệt tính toán qua giờ cơm một lúc lâu mới đến.
Ai ngờ lúc bọn họ đến, An Tĩnh vẫn dậy, An đang hâm nóng nước sốt ba An xào, mùi vị đó trực tiếp hai thơm đến mức hồ đồ.
Xui khiến thế nào hai liền xuống ăn.
Đợi An Tĩnh hai mới hồn, lập tức hổ hận thể chui đầu bát.
càng cúi đầu cơm càng thơm, miệng lưỡi còn ngừng dư vị mùi vị của cơm, hai cố nhịn tâm trạng nhâm nhi thưởng thức, vội vàng dọn dẹp bát cơm, nhanh ch.óng kết thúc chiến đấu.
Lúc việc gì , hai đành cứng đờ ghế.
Nhìn hai giống hệt như gỗ, An Tĩnh xuống, khuyên nhủ: “Tuổi của chúng chính là nhanh đói, trai sinh đôi của ăn cơm xong đầy mười phút kêu đói .”
Mẹ An cũng khuyên: “ , thanh niên trai tráng chính là nhanh đói, hơn nữa dì nấu hết mì , trong nồi còn nhiều lắm, hai cháu ăn, mì sẽ trương lên mất, hai cháu mau giúp dì giải quyết .”
Thế là hai xới thêm một bát, cùng An Tĩnh thưởng thức món mì thơm ngon.
Hai ăn xong mì, đợi An phản ứng , ôm bát nhanh ch.óng lao khỏi cửa, chạy đến bồn rửa bát bắt đầu rửa bát, nhân lúc An chú ý, lặng lẽ nhét tiền và tem phiếu xuống đáy bát.
Đợi An Tĩnh ăn cơm xong, hai liền bảo vệ An Tĩnh đến bệnh viện quân y nơi Tống việc.
Mẹ Tống và Tống Nguyên Nguyên đợi sẵn từ lâu, An Tĩnh đến, trực tiếp dẫn An Tĩnh đến phòng khám phụ khoa.
“Thai đôi?”
Mẹ Tống dám tin bạn : “Lão Đường, bà nhầm chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-7-thai-doi.html.]
Bác sĩ Đường lập tức nhét dụng cụ trong tay tay Tống: “Đều là Tây y, tự bà cũng xem mà.”
Mẹ Tống lập tức nhận lấy dụng cụ bắt đầu kiểm tra, xem một lúc, cảm thán: “ thật .”
Bác sĩ Đường liếc An Tĩnh, với Tống: “Bà cũng coi như là phúc khí, một bế hai đứa, nhưng quá gầy, bồi bổ e là t.h.a.i sẽ giữ .”
Lúc nãy khi An Tĩnh vén áo lên, bác sĩ Đường, Tống, Tống Nguyên Nguyên đều khiếp sợ, cô gái gầy trơ xương, lúc xuống đều rõ độ cong của xương sườn.
Cơ thể gầy gò như của An Tĩnh mà thể giữ thai, thể thấy sức sống của hai đứa trẻ mãnh liệt.
Nghe thấy t.h.a.i giữ , An Tĩnh mới từ trong sự chấn động của t.h.a.i đôi hồn , sờ cái bụng bằng phẳng thậm chí còn lõm của , căng thẳng : “Con cần gì?”
Bác sĩ Đường tỉ mỉ dặn dò: “Ăn nhiều thịt trứng sữa , điều kiện thì uống chút canh cá diếc. Nếu mua thì ăn nhiều các sản phẩm từ đậu nành.”
Mẹ Tống cũng : “Trong nhà phiếu sữa bột, cũng phiếu cá.”
An Tĩnh gật đầu thật mạnh, cô nhất định sẽ chăm sóc thật cho hai đứa trẻ .
Bên cạnh đột nhiên thò qua một bàn tay, tay còn cầm hai tờ phiếu thịt, nương theo phiếu thịt, An Tĩnh liền thấy Tống Nguyên Nguyên sắc mặt mất tự nhiên.
Tống Nguyên Nguyên vặn vẹo : “Cái cho cô , là cho cháu trai cháu gái đấy.”
An Tĩnh nhận lấy: “Vậy mặt chúng cảm ơn cô.”
Thấy An Tĩnh nhận phiếu, Tống Nguyên Nguyên lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Khoảng thời gian , cô luôn trừng mắt lạnh nhạt, châm chọc khiêu khích An Tĩnh, thái độ thực sự quá tệ, lúc đưa phiếu thịt cho cô, sợ cô chịu nhận.
Biết t.h.a.i của An Tĩnh lắm, An Tĩnh kiểm tra xong, Tống và Tống Nguyên Nguyên liền tiễn An Tĩnh ngoài.
Trên đường Tống khuyên An Tĩnh về nhà họ Tống dưỡng thai, An Tĩnh nỡ xa nhà họ An, liền từ chối.
Mẹ Tống đành kéo An Tĩnh tỉ mỉ giảng giải những điều cần chú ý trong t.h.a.i kỳ, Tống Nguyên Nguyên thỉnh thoảng cũng bổ sung vài câu.
“Cô giáo!”
Nữ bác sĩ tướng mạo thanh tú thở hồng hộc chạy tới: “Tình hình của bệnh nhân giường 32 chút .”
“Được, về ngay.”
Mẹ Tống An Tĩnh một cái, dặn dò: “Con về nghỉ ngơi cho , phiếu lát nữa sẽ mang qua cho con, đến lúc đó con bồi bổ cho , ăn nhiều một chút, con thực sự quá gầy , như cho đứa bé, cũng cho con, vấn đề gì thì liên lạc với chúng ngay nhé.”
Tống Nguyên Nguyên cũng : “ về cũng sẽ tìm phiếu của , mang qua cho cô, cô ăn nhiều một chút.”
An Tĩnh mỉm gật đầu.
Nhìn Tống và Tống Nguyên Nguyên quan tâm như , nữ bác sĩ tưởng An Tĩnh là họ hàng nhà họ Tống. Nhắc đến nhà họ Tống liền nghĩ đến Tống Nguyên Tư, nữ bác sĩ sắc mặt đỏ, cô cũng quan tâm nhiều hơn một chút, cũng coi như là một cơ hội để lấy lòng nhà họ Tống.
Nữ bác sĩ đ.á.n.h giá An Tĩnh một cái, tướng mạo của An Tĩnh, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, cô gái thực sự , mặc dù là thẩm mỹ chủ lưu, nhưng tướng mạo hồ ly tinh cũng thực sự câu nhân, may mà là họ hàng.
Lại Chu Nhượng và Vương Lỗi bên cạnh, chú ý tới cách giữa Chu Nhượng và An Tĩnh gần, lập tức với Chu Nhượng: “Chuyện của vợ , lúc cô giáo ở đây, cũng thể tìm , y thuật của cũng lắm.”
Chu Nhượng: “.......”
Chú ý tới ánh mắt kỳ quái của những xung quanh, nữ bác sĩ bắt đầu căng thẳng: “Sao thế?”
Chu Nhượng trắng bệch mặt, lắp bắp : “Cô... cô ... vợ .”
“Hả?”
Chu Nhượng liếc Tống, trong lúc nhất thời nên giải thích phận của An Tĩnh như thế nào.
Chuyện của An Tĩnh và Tống Nguyên Tư, quả thực giống như gióng lên một hồi chuông cảnh báo nặng nề cho bộ đội từ xuống , đều cực kỳ chán ghét An Tĩnh, đặc biệt là tướng mạo của An Tĩnh, giống hệt như hồ ly tinh thời cổ đại, hề đoan trang phóng khoáng chút nào.
Sáng nay nếu ăn hai bát mì của nhà họ An, chắc chắn sẽ khinh thường An Tĩnh, nhưng nay ăn của thì miệng mềm, thực sự những lời khó .
“Nhiễm Nhiễm,”
Mẹ Tống nắm tay An Tĩnh, giới thiệu với nữ bác sĩ Hàn Nhiễm Nhiễm: “Đây là vợ của Nguyên Tư, An Tĩnh.”
Mẹ Tống mặc dù thích An Tĩnh, nhưng nay chuyện của cô và Tống Nguyên Tư e là uẩn khúc khác, cộng thêm trong bụng An Tĩnh còn cháu của nhà họ Tống, mặt ngoài, bà nhất định bảo vệ thể diện cho An Tĩnh.
Hàn Nhiễm Nhiễm Tống nắm tay An Tĩnh, kinh ngạc há hốc miệng, trong mắt đều là sự thể tin nổi.
Sao...
Sao thể!