Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 41: Vạch trần
Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:47:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy bóc lịch, bà già lập tức trắng bệch mặt.
Giữa một đám mang vẻ mặt mờ mịt và tức giận xen lẫn một bà lão mặt mày trắng bệch.
Cảnh sát tàu lập tức hiểu rõ.
Tuân thủ nguyên tắc công bằng, cảnh sát tàu Tiểu Hoa dịu giọng: “Đồng chí, cô đừng sợ, cô cho là ai , sẽ chủ cho cô.”
Lúc cánh tay của Tiểu Hoa băng bó kín mít.
Vuốt ve cánh tay quấn băng gạc của , Tiểu Hoa rụt rè liếc bà già.
Bà già còn vẻ kiêu ngạo hống hách như , lúc mặt là sự cầu xin.
An Tĩnh lạnh lùng dáng vẻ giả vờ đáng thương của bà lão, sớm hôm nay lúc còn !
Bị bắt bóc lịch cũng là đáng đời bà!
Tiểu Hoa thu hồi ánh mắt rũ mắt nhỏ giọng : “Là tự ngã!”
Mọi : “.......!”
Nếu mặt Tiểu Hoa in hằn dấu tay đỏ ch.ót, thì họ tin !
Bà già lập tức thở phào nhẹ nhõm.
An Tĩnh lập tức trừng lớn mắt, cô thật sự ngờ bảo vệ một kẻ chà đạp như .
Bị yêu cầu tay bưng nước sôi, bỏng nặng hơn còn tát, cánh tay càng vì mà m.á.u thịt lẫn lộn.
Cô điên ?
Vậy mà còn bảo vệ bà già !
Bà già rõ ràng là một chồng , đây rõ ràng là một hố lửa!
An Tĩnh thật sự thể hiểu nổi mạch não của Tiểu Hoa.
Cảnh sát tàu rõ ràng cũng tin, hít sâu một , giọng càng thêm dịu dàng: “Không cần sợ, chú sẽ chủ cho cháu.”
Bà già thót tim, cẩn thận Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa lắc đầu, nhỏ giọng : “Thật sự là tự ngã, nước quá nóng, bình vỡ , liền cẩn thận ngã xuống.”
Mặc cho tin, nhưng Tiểu Hoa c.ắ.n c.h.ế.t là cẩn thận ngã, trưởng tàu và nhân viên phục vụ tàu hết cách, chuẩn rời .
Ai ngờ , cản .
Bà già chỉ cánh tay của Tiểu Hoa, chịu buông tha : “Tiểu Hoa nhà chúng thương nghiêm trọng như , còn vỡ một cái cốc nước, tất cả những chuyện đều là vì nước các cung cấp quá nóng, các bắt buộc bồi thường cho chúng .”
Những lời vô lý , đều ngẩn .
Tiểu Hoa lập tức đỏ bừng mặt, đưa tay định kéo bà già.
Bà già hất mạnh Tiểu Hoa , lý lẽ hùng hồn : “Tiền t.h.u.ố.c men và tiền bình nước kiểu gì cũng đưa một chút chứ.”
An Tĩnh thật sự sự vô sỉ của bà già cho chấn động.
Sao bà còn mặt mũi đòi bồi thường?
Chân tướng sự việc lẽ nào bà thật sự coi như ai !
Cô là Tiểu Hoa!
Tiểu Hoa bao che bà già cô quản, nhưng bà già mượn cớ ăn vạ khác cô sẽ khoanh tay !
An Tĩnh lạnh lùng bà già: “Bà chắc chắn còn đòi ?”
Bà già lập tức đuối lý, An Tĩnh là thấy sự việc từ đầu đến cuối, nếu thật sự để An Tĩnh vạch trần chuyện , bà sẽ kết cục .
bà xỉa xói An Tĩnh, An Tĩnh đều dám cãi , nghĩ đến cũng là một kẻ sợ phiền phức.
Bà già lập tức tự tin.
“Đương nhiên đòi! Vì nước nóng của các , chúng hỏng cốc nước, ngã thương , các bắt buộc bồi thường cho chúng !”
Bà già liếc An Tĩnh một cái: “Chúng chỉ một cái bình nước để uống nước, bình nước, thể mượn bình nước của khác uống nước chứ.
Hơn nữa cần bình nước nữa, bình nước của cô thể cho chúng mượn ?”
An Tĩnh quả thực tức đến bật , là thuộc loại cao dán ch.ó ? Sao bám như !
Đây là đang đe dọa cô nếu còn lo chuyện bao đồng, thì bắt buộc cho mượn bình nước ?
Bà già trong lúc chuyện, tròng mắt đảo liên tục, cô dám đảm bảo cái cốc tuyệt đối là mượn trả.
An Tĩnh khẩy : “Sao? Thấy trẻ tuổi nên tính kế đồ của ? Có bà tưởng dám thật .”
Bà già lập tức biến sắc, đưa tay cản An Tĩnh, An Tĩnh trực tiếp trốn lưng cảnh sát tàu.
An Tĩnh sắc mặt trắng bệch của bà già, lớn tiếng : “Nước quá nóng là vì bà cứ oai chồng ép buộc nữ đồng chí tay hứng nước đun sôi!
Bình vỡ là vì thủy tinh nóng lên nở lạnh co , chịu nhiệt đều nên nứt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-41-vach-tran.html.]
Vết thương do ngã của nữ đồng chí rõ ràng là bà một cái tát đ.á.n.h ngã nhào lên mảnh kính vỡ mặt đất!
Dưới hành vi như , bà mà còn mặt mũi đòi bồi thường, bà thể loại chuyện !”
Dứt lời, ánh mắt lập tức rơi tay Tiểu Hoa, Tiểu Hoa thấy ánh mắt rơi tay , lập tức giấu tay lưng.
Mặc dù động tác của cô nhanh, nhưng vẫn thấy đầu ngón tay bỏng đến đỏ tím của Tiểu Hoa.
Mọi ánh mắt đầy xót xa Tiểu Hoa đang co rúm .
Nữ đồng chí dám thật, nghĩ đến là bà già cay nghiệt chèn ép.
Trong lúc nhất thời, sự thương xót đối với Tiểu Hoa nhân lên gấp bội biến thành ngọn lửa tức giận đối với bà già!
Mọi tức giận trừng mắt bà già.
Bà già sợ hãi lùi vài bước, ngoài mạnh trong yếu : “Con trai là phó doanh trưởng của bộ đội xxxx, các gì?”
Lời , càng thêm tức giận.
“Mẹ của phó doanh trưởng thì thể chèn ép phụ nữ ?”
“Mẹ của phó doanh trưởng thì thể gì thì ?”
“Mẹ của phó doanh trưởng thì thể ăn cướp la làng ?”
“Nếu các xử lý bà già , các chính là bao che!”
“Bắt buộc xử lý!”
......
Bà già sự chất vấn của dọa cho ngã quỵ xuống đất, trong miệng ngừng : “Không đòi nữa, đòi nữa, cái gì cũng đòi nữa.”
Bây giờ còn là vấn đề đòi đòi nữa.
Bà già trực tiếp kéo , vấn đề của bà nghiêm trọng, bắt buộc xuống xe ở trạm tiếp theo để tiếp nhận thẩm tra.
Sau khi bà già kéo , Tiểu Hoa tránh những vết phồng rộp tay bắt đầu thu dọn đồ đạc của hai , khi treo đồ đạc của hai lên cánh tay thương, lưng và cổ, Tiểu Hoa dậy rời .
Đi đến bên cạnh An Tĩnh, đột nhiên nhỏ giọng một câu.
An Tĩnh lập tức ngẩn .
Cô là ‘Cảm ơn cô.’
Trong lúc nhất thời, An Tĩnh chút rõ Tiểu Hoa trầm mặc hèn mọn .
Cô đối phương là đang cảm ơn cô ngăn cản cô lấy nước nóng, là cảm ơn cô đuổi bà già .
Nếu là vế , chứng tỏ cô là một ơn.
Nếu là vế , tâm tư của sâu thẳm đến đáng sợ.
Cũng thật trùng hợp, Tiểu Hoa , Tống Nguyên Tư mang theo hộp cơm và bình nước , thấy mảnh kính vỡ trong toa xe và vũng m.á.u lớn mặt đất, đồng t.ử đột nhiên co rụt .
“Có chuyện gì ?”
Tống Nguyên Tư đặt đồ trong tay xuống, căng thẳng bắt đầu kiểm tra An Tĩnh: “Em chứ?”
An Tĩnh xua xua tay: “Không , mặt đất của em.”
Tống Nguyên Tư thở phào nhẹ nhõm, phát hiện tay An Tĩnh lạnh, lập tức dùng bàn tay to ủ ấm tay An Tĩnh: “Không là , tay em.....”
Chưa đợi xong, trong toa xe đột nhiên một nhân viên phục vụ tàu .
Tống Nguyên Tư như điện giật buông tay An Tĩnh , nhanh ch.óng dậy thẳng.
Nhân viên phục vụ tàu phản ứng của Tống Nguyên Tư cho giật , cầm dụng cụ dọn dẹp trong tay đều ngẩn .
An Tĩnh vội vàng lên tiếng: “Không , cứ tiếp tục việc .”
Nhân viên phục vụ tàu chần chừ Tống Nguyên Tư một cái, tiếp tục việc.
An Tĩnh buồn Tống Nguyên Tư, Tống Nguyên Tư căng cứng cơ thể tránh ánh mắt của An Tĩnh, mất tự nhiên sờ mũi.
Khóe mắt thấy nhân viên phục vụ tàu bắt đầu dọn dẹp mảnh kính vỡ và vết m.á.u mặt đất, lập tức bắt đầu phụ một tay dọn dẹp.
Sau khi Tống Nguyên Tư phụ giúp, toa xe nhanh xử lý sạch sẽ.
Tống Nguyên Tư dậy tiễn nhân viên phục vụ tàu ngoài, nhân viên phục vụ tàu đến cửa, ngập ngừng : “Người em, hai vợ chồng nắm tay thật sự gì , thật sự sẽ bắt .”
An Tĩnh lập tức phá lên.
Hóa sự nhiệt tình giúp đỡ của Tống Nguyên Tư, coi thành nịnh bợ .
Tống Nguyên Tư An Tĩnh thành một cục giường, bất đắc dĩ .
Hành trình tiếp theo trôi qua nhanh, nửa đêm, vị trí của bà già và Tiểu Hoa mới lên.
Thời gian ban đêm luôn trôi qua nhanh, khi An Tĩnh ngủ dậy mở mắt nữa, Đông Bắc đến .