Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 289: Trò Hề Chia Chác
Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:59:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiết tẩu t.ử dường như nhớ điều gì đó, chợt sang An Tĩnh, An Tĩnh mỉm gật đầu, tiện tay chỉ cho Tiết tẩu t.ử một hướng khác.
Tiết tẩu t.ử theo hướng đó, thoáng thấy Tiêu Như Phong đỏ bừng một khuôn mặt, nhe răng trợn mắt, khập khiễng chạy ngoài thôn.
Tiêu Như Phong chạy qua bao lâu, một đàn ông trẻ tuổi chui từ , bám sát bước chân của phía chạy ngoài thôn.
Người đàn ông trẻ tuổi một lúc, một nữ thanh niên trí thức chui ......
Tiết tẩu t.ử líu lưỡi, dám tin : “Nhiều tố cáo thế ? Nấm mọc mưa cũng xuất hiện nhiều bằng họ!
Đây thật sự là hiện trường chân thực của việc giậu đổ bìm leo nha!”
An Tĩnh mãi: “Người đang trời đang , quả báo sai !”
Mọi trong nhà vẫn đang vì ba ngàn đồng mà cãi vã.
Người nhà họ Thân đồng ý cho chị dâu An Phúc một ngàn rưỡi, c.ắ.n c.h.ế.t chỉ cho năm trăm đồng.
Cho năm trăm đồng, chị dâu An Phúc đồng ý, An Phúc càng đồng ý.
Cậu ba ngàn đồng chứ?!
Cái con ba ngàn đồng rốt cuộc là từ ?!
Cậu tổng cộng chỉ lấy từ trong nhà một ngàn sáu trăm đồng, và chỉ một ngàn sáu trăm đồng!
Hơn nữa ngoại trừ chi tiêu trong thời gian , mua đồ cho Thân Tinh Tinh, kết hôn và vì suất học mà tặng quà cùng một loạt chuyện khác, tiêu sáu trăm đồng , bây giờ chỉ một ngàn đồng.
Đưa năm trăm đồng, chỉ còn năm trăm đồng sống thế nào?
Huống hồ một ngàn sáu trăm đồng là đáng hưởng!
Cậu một xu cũng cho chị dâu.
bây giờ tình thế buông tha , thể khuất phục.
Nên chỉ bằng lòng cho một trăm rưỡi.
Anh cả An lập tức tức giận đập bàn dậy: “An Phúc, mày sợ là đang kể chuyện cho tao đúng ? Tao đòi một ngàn rưỡi, mày cho tao một trăm rưỡi, tham c.h.ế.t mày !”
An Phúc càng tức hơn: “Đã bao nhiêu , ba ngàn đồng, chỉ sáu trăm đồng! Hơn nữa sáu trăm đồng là trong nhà cho để tìm một công việc nhẹ nhàng ở quê dùng!”
“Mày bớt lừa chúng tao , thể nào chỉ sáu trăm!”
Chị dâu cả An kéo giọng the thé: “Mày mang chính là bộ tiền tiết kiệm của nhà những năm nay, tiền lương một năm của nhà chúng chỉ sáu trăm, mày chính là đang lừa chúng tao!”
An Tĩnh mặt càng giận hơn: “Ai với chị là lấy bộ tiền tiết kiệm của nhà ?”
Cậu vô cùng tự tin, bố tuyệt đối sẽ với chị dâu là cho bao nhiêu tiền.
Họ dám với đứa con trai cả sẽ phụng dưỡng họ đến già là cho đứa con trai út một ngàn sáu trăm đồng chứ!
Lúc mất việc thì để tâm, vì họ thể kiếm .
Sau khi mất việc thì là tiền quá lớn, sợ con trai cả ly tâm với họ, dám .
Cậu vô cùng rõ ràng, thực lúc xuống nông thôn, bố chuẩn sẵn tâm lý để con trai cả phụng dưỡng, sở dĩ cho nhiều tiền như , một mặt là lợi dụng sự áy náy của bố để bán t.h.ả.m, mặt khác cũng là bố hy vọng khi cắm rễ ở nông thôn, thể sống một cuộc sống .
Dù tiền lương của hai sẽ cho một đồng một cắc nào nữa.
Khoản tiền khổng lồ tương đương với việc mua đứt quan hệ của với thành phố, với gia đình .
Cho nên trong nhà rốt cuộc cho bao nhiêu, tự mới tính!
An Phúc ngoài mặt càng giận hơn: “Các thật tuyệt tình! Ép xuống nông thôn , ngay cả sáu trăm đồng bố cho cũng tính toán!”
“Tao thừa nhận xuống nông thôn là tao tính toán mày! mày tính toán ? Công việc của tao và cả mày, công việc của đều mày tính toán mất !”
Chị dâu cả An nghiến răng nghiến lợi: “Một nhà sáu miệng ăn bộ đều dựa một bố nuôi, mày những ngày tháng ở thành phố của chúng tao sống thê t.h.ả.m đến mức nào ?
An Phúc, chúng tao cùng đường mạt lộ , chúng tao sợ cá c.h.ế.t lưới rách với mày!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-289-tro-he-chia-chac.html.]
Một ngàn rưỡi , thiếu một xu cũng !”
An Phúc nhịn nhíu c.h.ặ.t mày, công việc của còn nữa? Cậu rõ ràng chỉ tố cáo chị dâu thôi mà!
An Phúc hắng giọng: “Nói đến chuyện các tính toán mất việc, nhắc một nữa, tính toán các !
các từ kênh nào chúng tính toán các mất việc, nhưng thể khẳng định bao giờ tính toán chị.
cầm tiền của nhà xuống nông thôn , các ở thành phố sống , cũng thể thơm lây, còn trông cậy các thể đưa về thành phố đấy!
Lẽ nào các sống , sẽ cho thơm lây ?”
Chị dâu cả An nghẹn họng, cô quả thực cho An Phúc thơm lây, càng cho An Phúc về thành phố, cô chỉ An Phúc cả đời ngoan ngoãn ở nông thôn.
“Thơm lây , chúng bây giờ cũng vô dụng, trong nhà bây giờ mày cho lụn bại , bây giờ quan trọng nhất là đưa cho chúng tao một ngàn rưỡi!”
Chị dâu cả An càng càng tự tin: “Chúng tao đang gấp rút cầm khoản tiền mua hai công việc đấy!
An Phúc , mày mau đưa tiền cho chúng tao, công việc mua càng sớm, cuộc sống nhà chúng mới thể càng , chúng tao cũng mới thể sớm đưa mày về thành phố!”
Chị dâu cả An càng càng cảm thấy lương thiện, là một chị dâu cả tuyệt vời.
Nhìn xem, em chồng cô mất công việc của cô và chồng, cô còn bằng lòng lấy đức báo oán đấy!
An Phúc chỉ cảm thấy bộ mặt của chị dâu càng thêm xa, nhạo : “Đã bao nhiêu , mất công việc của các , chị thể đừng hắt nước bẩn lên nữa !”
“Chính là mày!”
“ !”
“Mày !”
“ !”
Thấy hai cãi cứ như gà mổ càng ngày càng ấu trĩ, Thân phụ lập tức tay ngắt lời hai : “Đều đừng nữa, !”
Một tiếng quát lớn trực tiếp ngắt lời hai , chị dâu cả An hậm hực lườm An Phúc mấy cái, mới ngoan ngoãn dừng .
An Phúc thì vẻ mặt chân thành Thân phụ: “Bố, bố , con bố.”
Thân phụ gật đầu một cái, hòa nhã với : “Các đơn phương mỗi một kiểu, đều là đang cãi vã vô ích, chi bằng rõ ràng từng chuyện một với , sẽ phân xử cho các .”
“An Phúc đều gọi ông là bố , hai là một nhà, tâm nhãn đều thiên vị An Phúc , ông phân xử cái gì mà phân xử!”
Chị dâu cả An nhỏ giọng lầm bầm.
Sắc mặt Thân phụ chợt lạnh xuống: “Dựa việc là bí thư chi bộ thôn ở đây!”
Sự đe dọa cần cũng hiểu.
Anh cả An che chở vợ phía , ác giọng : “Ông thể , nhưng nếu kết quả ông phân xử chúng hài lòng, chúng vẫn sẽ lựa chọn cá c.h.ế.t lưới rách với các !
Chúng sống , thì ai cũng đừng hòng sống !”
Thân phụ sâu cả An một cái, cả An ưỡn bộ n.g.ự.c gầy gò, mặt đổi sắc .
Thân phụ một lúc, liền dời ánh mắt về An Phúc: “An Phúc, tình hình và yêu cầu của chị dâu con, lúc cũng đều rõ .
Nói một chút về vấn đề của con .”
An Phúc chằm chằm chị dâu: “Trước khi vấn đề của , hỏi một chút, các ở đây? Còn nữa là ai với các lấy ba ngàn đồng của nhà, hỏng công việc của các ?”
Chị dâu cả An thò đầu từ lưng cả An: “Ba ngàn đồng là hàng xóm trong nhà , hỏng công việc của chúng là từ việc mày cố ý đổi địa chỉ xuống nông thôn mà tính .
Còn về việc tại mày ở đây?”
Chị dâu cả An dồn ánh mắt lên Thân Tinh Tinh: “Là vợ mày cho chúng một bức thư, trong thư .”
Thân Tinh Tinh: “???”
Mẹ kiếp, chuyện rơi xuống đầu ?