Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 221: An Tĩnh đổ vỏ

Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:56:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao em coi trọng mạng sống của chứ?”

 

An Tĩnh ưỡn cái bụng nhô cao của , “Em coi trọng mạng sống của , em còn chờ các con gọi chúng là ba , còn chúng lớn lên, lấy vợ, sinh con.

 

Em là quyết tâm bà cố đấy.”

 

Tống Nguyên Tư dùng má nhẹ nhàng áp bụng An Tĩnh vài , im lặng một lúc, vẻ mặt trịnh trọng như đang tuyên thệ.

 

“Anh vẫn .”

 

An Tĩnh lập tức sững sờ.

 

Vậy là cô lời ý , ôm ấp vỗ về, dỗ dành mãi, chỉ đổi kết quả thôi ?

 

An Tĩnh túm tóc Tống Nguyên Tư ném khỏi lòng , vung vẩy cổ tay dùng sức, bực bội : “Sao cố chấp như ?

 

Nói lời , cứ để em những lời khó !

 

Anh ở tác dụng gì? Anh thể ở bên em mãi ? Ở thể đảm bảo em sẽ những chuyện khác lưng ?”

 

An Tĩnh chút nể nang, tiếp tục bổ sung: “Ban ngày đến quân khu, em đến trường. Việc trắng cũng chỉ là để tìm sự an tâm cho bản thôi, chẳng tác dụng gì lớn.

 

Không, cũng thể như , cũng chút tác dụng, buổi tối thể bảo vệ em, nhưng đây là khu tập thể quân đội, chuyên gác tuần tra, an lắm!

 

Cho nên buổi tối , đều cả, ngoài việc ấm giường thì chẳng là gì cả!”

 

Tống Nguyên Tư mới tắm trong sự ấm áp, liền An Tĩnh dội một gáo nước lạnh mặt, ngơ ngác.

 

Không , việc qua vài lời của An Tĩnh trở thành tìm sự an tâm cho bản ?

 

Cái gì gọi là tác dụng của chỉ là ấm giường buổi tối?!

 

Anh thể nhiều việc lắm!

 

Ít nhất thể ở bên cạnh An Tĩnh ngay khi sự việc xảy , ngay lập tức phối hợp với An Tĩnh để cung cấp bất kỳ sự trợ giúp nào cô , huy động những nguồn lực mà thể nắm giữ nhưng An Tĩnh thể.

 

Anh thể giám sát tình trạng của An Tĩnh theo thời gian thực, giúp cô phân tích tình hình, tránh cho cô những hành động lý trí, lấy lớn cược nhỏ.

 

Anh là binh vương tại ngũ, cũng là nhà họ Tống, là con hổ điều !

 

Ít nhất, còn giặt quần áo, nấu cơm, rửa bát, đun nước tắm, cho gà ăn, tưới rau nữa.

 

Sắp xếp ngôn từ, Tống Nguyên Tư đang định mở miệng phản bác, hé môi, môi đột nhiên ngón trỏ của An Tĩnh ấn xuống.

 

An Tĩnh nheo mắt nguy hiểm, “Em chỉ hỏi một câu, ở ban ngày thể ở bên em lúc nơi ?”

 

Lời bên miệng Tống Nguyên Tư lập tức tan biến.

 

An Tĩnh tiếp tục: “Anh rõ hơn bất kỳ ai, dù , ban ngày những thứ em đối mặt đều thể kiểm soát , thể bảo vệ em lúc nơi.

 

Thời gian những đó tay là xác định, cả và em đều khi nào bắt đầu khi nào kết thúc.

 

Anh đủ thời gian dài để bảo vệ em ban ngày.

 

Cho nên, đừng giãy giụa nữa, ngoan ngoãn nhiệm vụ .

 

Đừng để họ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng .

 

Lần em thật sự sẽ bậy, em trân trọng mạng sống của hơn bất kỳ ai.”

 

Thấy Tống Nguyên Tư đang chìm trong suy tư, An Tĩnh từ từ thu ngón trỏ đang đặt môi Tống Nguyên Tư.

 

Tống Nguyên Tư đột nhiên hít một thật sâu, như đưa một quyết định nào đó, kiên định : “Xin giải ngũ là thể ở bên lúc...”

 

An Tĩnh nhanh như chớp đưa tay véo c.h.ặ.t hai cánh môi của Tống Nguyên Tư, tức giận : “Trong đầu là cái gì ? Anh đang ?

 

Sao giống Hoắc Lan Lan thế, trong đầu là chuyện yêu đương? Tinh thần yêu nước của ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-221-an-tinh-do-vo.html.]

 

An Tĩnh tức giận đến mức kéo hai cánh môi của Tống Nguyên Tư ngoài, “Em hại thành thế , em còn từ bỏ giấc mơ phiên dịch của , khó khăn còn đến với nản lòng ?!

 

Anh cũng quá chí khí !

 

Đừng ép em coi thường !”

 

An Tĩnh càng càng tức, lực kéo tay cũng càng mạnh, “Mau , giải ngũ nữa! Anh tiếp tục lính, cố gắng tranh cho em một chức phu nhân quân trưởng về!”

 

“Tên khốn thật là tăng chí khí cho khác, diệt uy phong của ! Đối phương còn nổ s.ú.n.g , chủ động đầu hàng ?

 

Anh thật sự đây là kế điệu hổ ly sơn ?

 

Anh , đối phương tay với em!

 

Họ tay, chúng sẽ bao giờ báo thù !

 

Anh chứ!”

 

“Lên mặt ? Con còn sinh, dám để ý đến em , cuộc sống của chúng ... ?!”

 

Bốp—

 

An Tĩnh hung hăng đập bàn tay to đang sờ cổ tay của Tống Nguyên Tư, hằn học : “Anh miệng để ? Đừng động tay động chân với em!”

 

Tống Nguyên Tư bàn tay thô ráp đ.á.n.h đỏ của , bất lực thở dài một .

 

Hơi thở dài lướt qua kẽ tay, An Tĩnh lúc mới nhận từ đầu đến cuối đều đang véo miệng Tống Nguyên Tư.

 

Chẳng trách, gì...

 

An Tĩnh như bỏng, buông tay đang véo môi Tống Nguyên Tư , vành môi sưng đỏ của đối phương, chột giấu tay lưng, ánh mắt lảng tránh.

 

Môi của Tống Nguyên Tư véo cảm giác khá thoải mái...

 

Cô thật sự là véo quen tay nên quên mất!

 

Thật hổ!

 

Môi thả , Tống Nguyên Tư lập tức hít một thật sâu, ánh mắt chằm chằm An Tĩnh, “Cuối cùng cũng lời trong lòng , em cũng đây là điệu hổ ly sơn, em quả nhiên đang chờ đối phương tay với em!

 

An Tĩnh, đây là em em sẽ ngoan ngoãn, em quý mạng sống ?!”

 

An Tĩnh ưỡn cổ, “Sao em quý mạng sống? Sao ngoan ngoãn? Là em ép đối phương tay với em ?

 

Hung dữ cái gì, bản lĩnh thì mà gào với kẻ !”

 

Tống Nguyên Tư nghẹn lời, “... Anh gào với em, lo cho em.”

 

An Tĩnh lập tức trở vẻ chột , dịu dàng : “Em cũng lý, em chỉ là quá họ tay sớm thôi. Một hai tháng nữa, chúng ở đây sẽ bắt đầu tránh đông.

 

Người bình thường m.a.n.g t.h.a.i đơn 10 tháng sinh, song t.h.a.i 8 tháng là sinh .

 

Họ mà tay nữa thì chỉ thể đợi khi con sinh , hai đứa con đứa nào xảy chuyện gì, em đều thể chấp nhận.

 

Chúng quả thực quá động, một khi điều động quy mô lớn sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, ít thì yên tâm.

 

Nguyên Tư, hãy tin tưởng Triệu Tông và họ, họ nhất định sẽ phụ sự phó thác của .

 

Anh thật sự đừng lo lắng nữa, chúng cứ theo cách bàn đó, yên tâm mà nhiệm vụ .”

 

An Tĩnh suy nghĩ một lúc, đề nghị: “Nếu thật sự yên tâm thì cứ chuyện nhiều hơn với Triệu Tông và họ, phân tích nhiều hơn, dù họ mới là gánh vác sự an tính mạng của em.”

 

Trên một cái cây xa trong khu tập thể, Triệu Tông bất chợt rùng một cái.

 

Ngẩng đầu ánh nắng xuyên qua kẽ lá, Triệu Tông xoa xoa cánh tay, quả quyết nghĩ, chắc là mặc ít quá.

 

 

Loading...