Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 206: Bị Ép Xem Mắt, Cô Ta Chỉ Là Một Đứa Trẻ

Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:56:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Nguyên Tư giả ngốc, “Tối nay đều ăn no ?”

 

Triệu Tông chút do dự, “Ăn no , tay nghề của em dâu thật sự là....... bớt đ.á.n.h trống lảng cho !”

 

Tống Nguyên Tư như điều suy nghĩ gật đầu, tự tự : “Vậy đều ăn no , chúng về đây, muộn thế , An Tĩnh và con cũng buồn ngủ .”

 

Không cho Triệu Tông cơ hội đưa tay bắt lấy , Tống Nguyên Tư sải bước dài chạy phòng khách.

 

Nhìn Tống Nguyên Tư trốn bên cạnh An Tĩnh, Triệu Tông đang định cất bước đuổi theo thì dừng chân , hận hận nghiến c.h.ặ.t răng.

 

Gần như ngay khi An Tĩnh đặt bát đũa xuống, Tống Nguyên Tư kéo An Tĩnh đòi về.

 

Động tác của An Tĩnh chần chừ, “...... Làm gì ai ăn xong là luôn, chúng giúp dọn dẹp bát đũa một chút hẵng về.”

 

Bước chân Tống Nguyên Tư dắt An Tĩnh dừng , “Ba họ xót em bụng mang chửa còn đồ ăn ngon cho họ, nên bảo chúng về .

 

Đây là tình yêu thương chân thành của những chú, chúng thể phụ lòng .

 

, Triệu Tông?”

 

Triệu Tông liếc cái bụng nhô lên của An Tĩnh, nghiến răng, “ , em dâu, em mau về .”

 

Tống Nguyên Tư lập tức với An Tĩnh: “Cho nên đừng nghĩ nữa, chúng mau về thôi, tắm rửa ngủ nghỉ ngày mai em còn lên lớp.

 

Anh hai, chúng thôi!”

 

“Được!”

 

Anh hai An bên cạnh Triệu Tông đáp một tiếng, nhưng bước chân hề nhúc nhích, mắt thèm thuồng cây gậy đặt bên chân Triệu Tông.

 

Người mang theo đó, định trả cho ?

 

Triệu Tông lúc đang dùng ánh mắt phẫn nộ chằm chằm Tống Nguyên Tư, hề chú ý đến ánh mắt của hai An.

 

Anh hai An do dự một chốc, cuối cùng bước những bước chân nặng nề rời .

 

Triệu Tông dẫn Vương Hoài và Cao Thượng ở cửa, đưa mắt ba xa.

 

“Vương Hoài, Cao Thượng hai xem, cái đồ ch.ó họ Tống quen chúng bao lâu nay, lúc chia tay còn bằng tình cảm em vợ dành cho chúng sâu đậm.

 

Cậu ánh mắt một bước ba ngoái đầu của em vợ xem, cái đồ thèm ngoảnh đầu kìa!”

 

Triệu Tông hướng về phía bóng lưng Tống Nguyên Tư, múa cây gậy trong tay vù vù.

 

Anh hai An sáng sớm ngủ dậy, vuốt mái tóc ngủ rối bù, ngáp ngắn ngáp dài bước khỏi phòng ngủ, vươn vai : “Em gái, hôm nay chúng còn .......

 

A a a a, Tống Nguyên Tư ở đây?! Cậu ? Em gái ?”

 

Tống Nguyên Tư đặt tờ báo trong tay xuống, nghiêng mặt hai An, “Đợi , , ở trường, lên núi ?”

 

Bước chân hai An khựng , cứng miệng : “Không , chỉ là một ngọn núi bình thường thôi mà, cũng chẳng gì mới mẻ, hai cứ , cần lo cho .

 

đến trường tìm em gái chơi là .”

 

Anh hai An vội vàng giục: “Thời gian còn sớm nữa, cần đặc biệt xin nghỉ cùng , mau .”

 

Khóe miệng Tống Nguyên Tư ngậm , lắc đầu từ chối: “Hôm nay cần , xin nghỉ , chúng đủ thời gian để dạo chơi núi.

 

Anh hai, cần che giấu d.ụ.c vọng của , An Tĩnh vô cùng .”

 

Cả hai An cứng đờ, cảm động cảm thấy chút tự nhiên, cố nhịn khóe miệng đang vểnh lên : “Cậu xem, em gái thật đúng là........ nắm thóp gắt gao.”

 

An Tĩnh bước văn phòng, đập mắt là một nữ đồng chí lạ mặt.

 

Tưởng là giáo viên khối khác, An Tĩnh để ý, đặt chiếc túi nhỏ xách tay xuống liền dậy chuẩn ngoài.

 

Cơn buồn tiểu đột ngột của bà bầu thật sự thể nhịn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-206-bi-ep-xem-mat-co-ta-chi-la-mot-dua-tre.html.]

 

An Tĩnh , cánh tay đột nhiên bắt lấy.

 

Chu Dao với vẻ mặt nịnh nọt, “Cô giáo An, bên cạnh chính là em gái , cô xem em gái thế nào?”

 

An Tĩnh ngẩn một chốc, nữ đồng chí lạ mặt đỏ bừng mặt bên cạnh Chu Dao, Chu Dao, thất thanh : “Cô đưa em gái cô đến ?!”

 

Chu Dao gật đầu, “ , hôm qua chúng chẳng , chiều hôm qua đem chuyện với cha , họ lập tức đồng ý, kịp chờ đợi liền bảo dẫn em gái đến đây!

 

, hai chúng ?

 

Anh hai đến, chúng xem mắt kiểu gì?”

 

Chu Dao xong liền ngó nghiêng dáo dác, đ.á.n.h giá một vòng, ánh mắt cuối cùng dừng mặt An Tĩnh, “Cô giáo An, cô lời giữ lấy lời thế?”

 

Giọng điệu lên án của Chu Dao, lập tức khiến An Tĩnh tức .

 

lời giữ lấy lời?”

 

An Tĩnh khoanh tay n.g.ự.c, “Vậy cô lặp những lời hôm qua chúng một , trong lúc lặp hãy suy nghĩ thật kỹ xem câu nào của đồng ý cho em gái cô và hai xem mắt?!”

 

Lời của An Tĩnh tràn đầy tự tin, chị Hà đang bận rộn trong văn phòng cũng giả vờ bận nữa, lập tức bỏ công việc trong tay xuống, vểnh tai lên những lời của hai , ánh mắt nóng rực hóng hớt.

 

Lý Hoa Hoa cũng lặng lẽ thả chậm động tác bận rộn.

 

Chu Dao hổ phẫn nộ, “An Tĩnh đều đưa em gái đến , cô thể điều một chút ? Sắp xếp một buổi xem mắt, gặp mặt một thì ?”

 

“Đâu dám điều, sợ gặp một cô sẽ thành miếng cao dán ch.ó c.h.ế.t dính c.h.ặ.t lấy mất!”

 

An Tĩnh nể nang chút tình diện nào, “Hôm qua từ chối đề nghị của cô, hôm nay cô dám chào hỏi một tiếng đưa đến xem mắt, nếu thuận theo cô xem buổi mắt , hai mà dám đồng ý, cô sẽ dám là giở trò lưu manh!

 

Chu Dao cô thật sự là tính toán giỏi quá nhỉ, may mà hôm nay hai đến cùng , nếu hôm nay xem mắt cũng thành xem mắt !”

 

An Tĩnh dứt lời, nữ đồng chí bên cạnh Chu Dao lập tức che mặt chạy ngoài.

 

Chu Dao tức giận sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, đuổi theo một nửa thì lập tức dừng chân, “..... An Tĩnh, em gái nếu mệnh hệ gì, đều là của cô!”

 

“Đổ vỏ cũng giỏi bằng các !

 

Sao nào, còn mượn cơ hội tính kế ?”

 

An Tĩnh lạnh mặt sải bước dài về phía kéo cánh tay Chu Dao, dùng sức lôi ngoài, “Đã cô giả vờ hiểu tiếng , chúng liền tìm một hiểu để chuyện!”

 

Chu Dao kéo vài bước, nhanh tay lẹ mắt bám c.h.ặ.t lấy khung cửa, “........ !”

 

“Không cũng !”

 

An Tĩnh lập tức buông tay đang kéo cánh tay Chu Dao .

 

Trái tim đang treo lơ lửng của Chu Dao lập tức buông xuống một nửa, trong lòng đang nghi hoặc An Tĩnh dễ chuyện thế, thì thấy An Tĩnh lẩm bẩm một .

 

“Núi đến với , đến với núi. Cô , sẽ mời các hiệu trưởng đến!”

 

Nhớ đến mấy vị hiệu trưởng, đầu Chu Dao trực tiếp nổ tung, bàn tay bám khung cửa, lập tức đưa tay kéo An Tĩnh, “ sai , nhận sai , cô đừng !”

 

An Tĩnh linh hoạt né tránh bàn tay Chu Dao đưa tới, lớn tiếng chất vấn: “Đừng động tay động chân, nhân cơ hội đẩy ?!”

 

Chu Dao sợ hãi lập tức rụt tay về, kinh hãi hét lên: “ !”

 

“Không thì tránh xa một chút!”

 

An Tĩnh trợn mắt , “Xin cô giữ cách với , bây giờ là ba mạng , cô đền nổi !”

 

Chu Dao lập tức lùi một bước, “ lời, giữ cách với cô. Nể tình lời như , cô thể đừng tìm hiệu trưởng ?

 

Làm sẽ hủy hoại danh tiếng của em gái , con bé vẫn chỉ là một đứa trẻ!”

 

 

Loading...