Thập Niên 70: Mỹ Nhân Quyến Rũ Được Quân Nhân Sủng Lên Trời - Chương 118: Bị gọi lên nói chuyện
Cập nhật lúc: 2026-04-03 09:52:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó đoàn trưởng Tiết và Tống Nguyên Tư cùng một đoàn, tình hình của Tống Nguyên Tư, nhưng cũng chỉ cho An Tĩnh một , Doanh trưởng Tư và Tống Nguyên Tư cùng một đoàn.
Trời tối đen, Tiết tẩu t.ử yên tâm, liền cùng An Tĩnh.
Lúc An Tĩnh đến nhà Doanh trưởng Tư, Doanh trưởng Tư vẫn đang ăn cơm, thấy An Tĩnh đến nhà, ngây : “Cô đến nhà gì?”
Tư tẩu t.ử lườm Doanh trưởng Tư một cái, với An Tĩnh: “Lão Tư ăn , An Tĩnh em đừng để bụng.”
An Tĩnh để tâm: “Nguyên Tư vẫn về, đến hỏi xem Doanh trưởng Tư tình hình ?”
Doanh trưởng Tư nhíu mày suy nghĩ một lúc, sắc mặt đột nhiên trở nên kỳ quái: “Nguyên Tư thể vẫn đang ở ban chỉ huy đoàn, Đoàn trưởng chắc đang chuyện với Nguyên Tư đấy.”
An Tĩnh hiểu: “Tại Đoàn trưởng chuyện với Nguyên Tư?”
Tư tẩu t.ử và Tiết tẩu t.ử cũng vẻ mặt nghi hoặc Doanh trưởng Tư, Tống Nguyên Tư là xuất sắc nhất quân bộ cơ mà, gọi lên chuyện?
Doanh trưởng Tư ngập ngừng An Tĩnh một cái dám mở miệng.
Trái tim An Tĩnh lập tức chùng xuống, liên quan đến cô, nhưng chuyện liên quan đến cô gần đây chính là chuyện dịch tiếng Anh, Sở Thừa giải quyết .
Vậy cô còn thể chuyện gì?
An Tĩnh suy nghĩ mãi kết quả, trực tiếp mở miệng hỏi: “Doanh trưởng Tư, ngài lời gì cứ thẳng.”
Doanh trưởng Tư vẻ mặt đầy xoắn xuýt gãi đầu: “Chuyện nên với cô thế nào, là cô tự xem .”
Doanh trưởng Tư dứt lời, An Tĩnh chạy ngoài, Tiết tẩu t.ử cũng vội vàng đuổi theo.
Tư tẩu t.ử tức giận véo Doanh trưởng Tư một cái, mắng: “Người An Tĩnh đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, ông chuyện gì thể thẳng, cứ dọa ?
Đứa bé trong bụng cô mà mệnh hệ gì, Tống Nguyên Tư liều mạng với ông mới lạ!”
Doanh trưởng Tư đau đến co rúm , mặt cũng chút hối hận, nhưng miệng cực kỳ cứng: “ cũng là vì cho lão Tống thôi, một chuyện, khác , cảm giác gì, vẫn là tự tận mắt chứng kiến mới !”
Tư tẩu t.ử tò mò vô cùng: “Thần thần bí bí, rốt cuộc là chuyện gì ?”
Doanh trưởng Tư trả lời, ngược cầm hai cái bánh bột ngô bàn chạy ngoài: “Về với bà nhé, xem vợ lão Tống .”
Lão Tống lớn ngần tuổi mới hai đứa con, thể để hỏng trong tay ông .
An Tĩnh đỡ bụng, chạy chậm một mạch đến ban chỉ huy đoàn.
Chiến sĩ nhỏ trực ban cản cho , mãi đến khi Doanh trưởng Tư đến điền sổ đăng ký, An Tĩnh và Tiết tẩu t.ử mới cho qua.
Doanh trưởng Tư dẫn An Tĩnh và Tiết tẩu t.ử quen đường quen nẻo đến văn phòng Đoàn trưởng.
Ba đến thấy tiếng gầm thét của Đoàn trưởng bên trong.
“Tống Nguyên Tư, rốt cuộc đang gì ? Không cần thăng chức nữa ? Không cần tiền đồ nữa ?”
Giọng Tống Nguyên Tư vẫn bình tĩnh như thường lệ.
“Nếu chỉ thể dựa vợ , thì cần nữa.”
Tống Nguyên Tư dứt lời, ba liền thấy tiếng bước chân nặng nề trong phòng.
“ cho , bắt buộc cần!
Vì thăng chức , xông pha mưa b.o.m bão đạn bao nhiêu , nhiệm vụ , suýt chút nữa thì mất mạng, dựa mà cần!
Không , hiểu nổi, chỉ là dạy học vài câu tiếng chim thôi , cũng bắt vợ dạy mãi, chuyện gì khó khăn, đáng để chống đối với lâu như .
Tháng 2 năm ngoái, Tổng thống nước Mỹ sang thăm Trung Quốc, những đứa trẻ của chúng - tương lai của Tổ quốc học tiếng Anh là một việc vô cùng cấp bách!
Học tiếng chim là một việc tạo phúc cho tương lai, bọn trẻ thể học thêm một chút, là thể thêm một chút cho Tổ quốc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-quyen-ru-duoc-quan-nhan-sung-len-troi/chuong-118-bi-goi-len-noi-chuyen.html.]
Đây là một việc chấn hưng tương lai của Tổ quốc!
Trước đây là chúng tìm nhân tài như , nhưng bây giờ nhân tài như chính ở quân khu chúng !
Vậy mà cản trở đồng chí An Tĩnh, cho đồng chí An Tĩnh dạy học tiếng chim.
Các tẩu t.ử ở khu gia thuộc từng một qua tìm , An Tĩnh trong bụng con của , con vàng ngọc, để cô .
Con rốt cuộc là tài giỏi cỡ nào, đáng để bảo vệ đến mức !
Vợ là m.a.n.g t.h.a.i chứ mang b.o.m, cần căng thẳng đến thế ?
Thương lượng với để cô giáo viên, đồng ý. Sau khi sinh con xong mới dạy học, cũng đồng ý!
Sao khó hầu hạ thế hả?
Cậu sắp thăng chức , gây chuyện , cho đều bất mãn với , rốt cuộc gì hả?
Chung sống lâu như , Tống Nguyên Tư là một tư tưởng lạc hậu như chứ!
Cậu tư tưởng lạc hậu, thể ảnh hưởng đến sự tiến bộ của An Tĩnh chứ?”
Tống Nguyên Tư mím môi lên tiếng.
Sự bài xích của An Tĩnh đối với việc dạy trẻ con học tiếng Anh, thấy rõ.
Đã An Tĩnh , bắt buộc tôn trọng ý của An Tĩnh.
An Tĩnh thường xuyên nhận nhiệm vụ dịch thuật, nhiều các tẩu t.ử ở khu gia thuộc nhất định sẽ phát hiện , thể An Tĩnh ảnh hưởng bởi vụ tố cáo nên đụng đến tiếng Anh nữa.
Người m.a.n.g t.h.a.i bây giờ cũng nghỉ việc, An Tĩnh bây giờ t.h.a.i kỳ định đều , chỉ thể ôm chuyện An Tĩnh dạy tiếng Anh . An Tĩnh ở khu gia thuộc ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy với những tẩu t.ử đó.
Anh quan hệ với họ, vẫn hơn là An Tĩnh quan hệ với họ.
Tống Nguyên Tư c.ắ.n c.h.ế.t việc xót An Tĩnh và đứa bé trong bụng, chịu nhả .
Đoàn trưởng liên tục với Tống Nguyên Tư mấy ngày liền, Tống Nguyên Tư đều nhả , tức đến mức Đoàn trưởng lúc sắp bùng nổ .
Đoàn trưởng trong phòng xả một tràng như nã pháo, Tống Nguyên Tư cứ như cái hồ lô cưa miệng, chọc tức Đoàn trưởng lửa giận bừng bừng!
“Tống Nguyên Tư, cứ mẩy , ông đây cóc thèm quản nữa!”
Đoàn trưởng ném một câu, tức giận kéo cửa định , mở cửa thấy ba ngoài cửa.
Sững sờ một chút, Đoàn trưởng lập tức phản ứng .
Doanh trưởng Tư ông quen, Tiết tẩu t.ử ông , cô vợ nhỏ trẻ trung xinh còn vác bụng bầu chắc chắn là vợ của Tống Nguyên Tư .
Doanh trưởng Tư bắt quả tang dẫn lén, kịp giải thích, thấy vị Đoàn trưởng tính tình như quả b.o.m, ý là nổ tung mặt khác của , như một đóa cúc dại già cỗi sán đến mặt An Tĩnh.
“Đây là đồng chí An Tĩnh , xin nhé, và Nguyên Tư chuyện một lát, cẩn thận chuyện đến muộn thế , em dâu ở nhà đợi sốt ruột , mau phòng một lát.”
Đoàn trưởng chào mời An Tĩnh phòng, Tống Nguyên Tư trong phòng thấy tên An Tĩnh lập tức lao mạnh từ trong phòng , che chở An Tĩnh ở phía : “Đoàn trưởng, chúng đang vội về nhà, sẽ trong nữa.”
Sắc mặt Đoàn trưởng lập tức lạnh xuống, ngòi nổ lập tức bốc cháy trong đồng t.ử, định quát Tống Nguyên Tư nhưng khi thấy An Tĩnh sống c.h.ế.t nhịn xuống, nhịn nhịn, chỉ thấp giọng : “ chuyện với em dâu, liên quan gì đến , cút sang một bên!”
Tống Nguyên Tư che chở An Tĩnh gắt gao ở phía : “Đây là chuyện trong nhà , Đoàn trưởng chúng xin phép .”
Nói Tống Nguyên Tư định ôm An Tĩnh về nhà, đập mắt là ánh mắt đồng tình của An Tĩnh.
An Tĩnh đưa tay kéo cánh tay Tống Nguyên Tư, nở một nụ với vị Đoàn trưởng sắp phát nổ: “Đoàn trưởng, chúng phòng chuyện .”
Sự phẫn nộ mặt Đoàn trưởng thoắt cái chuyển thành nụ : “Nào, chúng phòng.”