Tống Mai Dữ Tợn Chỉ Tay Vào Mặt Tống An Ninh: “Ông Còn Đứng Ngây Ra Đó Làm Gì!”
Ý tứ trong lời quá rõ ràng, nhưng cho dù là đây, Mã Xuân Lai cũng từng dám tay đ.á.n.h Tống An Ninh, huống hồ bây giờ Kỷ Hoài vẫn đang lù lù đó, ông càng gan.
Tống An Ninh bật : “Dượng, dượng cũng tay đ.á.n.h cháu ?”
Mã Xuân Lai sững một chút, mặt nặn nụ thật thà thường ngày: “An Ninh, dượng đ.á.n.h cháu , dượng chỉ ...”
Tống Mai chồng sẽ dám động thủ, liền sang xúi giục đứa con trai ngốc nghếch: “Quốc Khánh, giúp dạy dỗ con ranh đó !”
Mã Quốc Khánh xưa nay chỉ lời Tống Mai, lệnh, hét lớn một tiếng hùng hổ xông về phía Tống An Ninh, hình béo ịch lao tới hệt như một ngọn núi nhỏ.
Lần Kỷ Hoài khoanh tay nữa. Anh xoay , tung một cú vật qua vai, ném bay hình nặng hơn một tạ đó văng tít ngoài.
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết vang vọng khắp khu nhà tứ hợp viện.
Những hàng xóm vốn đang ở trong nhà thi bước xem chuyện gì. Nhìn thấy Mã Quốc Khánh ngã chổng vó giữa sân, ai nấy đều kinh ngạc trợn tròn mắt.
Tống Mai giống như ai bóp nghẹt cổ. Bà ngờ đứa con trai nặng chừng Kỷ Hoài dùng một tay ném bay ngoài. Mất một lúc lâu mới hồn khỏi sự bàng hoàng, bà lúc gì còn tâm trí nhớ đến chuyện xin việc cho con trai nữa, liền điên cuồng nhào về phía Tống An Ninh: “Đánh c.h.ế.t mày con ranh con, mày thật sự tưởng mày là...”
“Tống Mai, cô dừng tay cho !”
Em Có Từng Nghi Ngờ, Em Không Phải Con Ruột Không
Tống Hải nãy ngoài mua thức ăn, bước đến cửa thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết của cháu trai , thầm kêu một tiếng .
Lúc nãy đường chợ, ông tình cờ gặp Tống Mai, liền thuận miệng kể chuyện Kỷ Hoài và Tống An Ninh về thăm nhà. Không ngờ Tống Mai nhà cũng chẳng thèm về, chạy thẳng một mạch đến đây.
Vừa đến cửa, ông thấy Tống Mai xông về phía Tống An Ninh, những lời chực trào miệng sắp sửa phơi bày toẹt cái bí mật động trời .
Bị Tống Hải quát lớn, Tống Mai cũng khựng , đầy tức giận gân cổ lên: “Anh, đ.á.n.h là em gái ruột và cháu trai ruột của đấy!”
“An Ninh cũng là con gái ruột của .” Tống Hải vội vàng bước đến chắn mặt Tống An Ninh, ngừng nháy mắt với Tống Mai, cảnh cáo bà đừng ăn lung tung.
Cho dù ông phản ứng nhanh, nhưng biểu cảm căng thẳng tột độ đó vẫn lọt khỏi mắt Kỷ Hoài.
Xem thế của Tống An Ninh e là uẩn khúc thật .
Lúc , Kỷ Hoài chợt nhớ đến những lời của Tống Kim Dã. Lẽ nào Tống An Ninh thực sự quan hệ m.á.u mủ với nhà Tống Kim Dã?
Tống An Ninh từ lưng Tống Hải bước : “Cô út, chuyện hôm nay là do cô tự chuốc lấy thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-82.html.]
“Mày...”
“Được , đều bớt tranh cãi vài câu . Đều là một nhà, chuyện gì thể đóng cửa bảo đàng hoàng , cứ động tay động chân ở đây cho chê .” Tống Hải vội ngắt lời Tống Mai.
Tống Mai còn lu loa thêm, nhưng Tống Hải đen mặt lườm cho một cái đành nuốt cục tức trong: “Ngậm miệng ! Kỷ Hoài là cháu rể mới, cô bề mà đúng là cần chút thể diện nào. Cứ cư xử như cô thế mà còn đòi nhờ vả lo việc cho .”
Nga
Tống Mai vẫn cố vớt vát: “Vậy trận đòn hôm nay của em và Quốc Khánh cũng thể chịu uổng phí .”
Tống Mai và Mã Quốc Khánh dù một là em gái ruột, một là cháu trai ruột, Tống Hải đương nhiên sẽ để hai họ chịu thiệt thòi. Ông lạnh mặt : “Cô tưởng Kỷ Hoài là đạo lý như hai ?”
Vừa , Tống Hải Kỷ Hoài, ý tứ thiên vị quá rõ ràng.
Tống An Ninh lạnh trong lòng. Vừa nãy lúc Tống Hải lên tiếng đỡ, cô còn thực sự tưởng ông về phía , bây giờ xem tất cả chỉ là giả dối.
Trong cái nhà , địa vị của cô từng đổi, vẫn là Tống An Ninh hèn mọn của .
Tống Mai gật đầu hùa theo: “Em đương nhiên Kỷ Hoài là loại đạo lý. Cháu rể , cháu giúp em họ cháu tìm một công việc , chuyện hôm nay coi như xí xóa. Cô út cũng là loại để bụng thù hằn con cháu gì.”
Lần chỉ Tống An Ninh bật , mà ngay cả Kỷ Hoài bình thường hiếm khi đùa cũng cảm thấy nực . Đây là đầu tiên thấy mặt dày đến mức độ .
Kỷ Hoài lạnh lùng Tống Mai: “Không thể cô út tính toán giỏi thật đấy. Ra tay đ.á.n.h vợ cháu thì , còn c.ắ.n ngược một cái, bây giờ còn cháu giúp đứa con trai ngốc nghếch của cô tìm công việc ?”
“Cô thực sự nghĩ cháu dễ chuyện ?”
“Bố, bố thiên vị họ như là ? An Ninh con ruột của bố ?”
Ánh mắt sắc lẹm của Kỷ Hoài khiến trong lòng Tống Hải giật thót một cái.
Tống Hải cố trấn tĩnh tinh thần, lấy hết can đảm mặt lạnh: “Kỷ Hoài, con ăn kiểu gì , bố là bố vợ của con đấy!”
“Con chỉ luận việc chứ luận . Cho dù là bố ruột của con việc công bằng, con cũng sẽ như .”
Kỷ Hoài nắm c.h.ặ.t lấy tay Tống An Ninh: “Trước đây con quan tâm đối xử với An Ninh thế nào, nhưng bây giờ cô là vợ con, con sẽ cho phép cô chịu bất kỳ sự đối xử bất công nào nữa.”
“Cái nhà nếu chỗ cho An Ninh dung , bây giờ con sẽ đưa cô .”
Nói xong, kéo tay Tống An Ninh phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn rời .
Vốn dĩ định vội vàng như , nhưng bây giờ chuyện quan trọng hơn cần rõ.
Trước mặt bà con lối xóm, Tống Hải cảm thấy mặt mũi Kỷ Hoài tát cho đôm đốp. Đối với ông , thể diện quan trọng hơn bất cứ thứ gì đời, nhưng dám thực sự gì Kỷ Hoài, đành ở cửa gân cổ lên hét vớt vát trong nhà: “Được, hai đứa thì bản lĩnh thì đừng vác mặt về cái nhà nữa!”