Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-05-02 09:33:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nam đồng chí hôm qua là đối tượng của cháu , lúc cõng cháu đến vẻ mặt đầy lo lắng, sợ cháu xảy chuyện gì, ở đây canh chừng cháu một ngày một đêm .”

 

Nghe Kỷ Hoài canh chừng cô một ngày một đêm, trong lòng Tống An Ninh dâng lên một luồng ấm áp, bao nhiêu năm nay từng ai đối xử với cô như .

 

Vừa định cảm động, ngoài cửa một bóng bước .

 

Thẩm Giai thấy Tống An Ninh tỉnh , nhạt nhẽo liếc cô một cái, về phía bà cụ đó, “Bà Trương, cơ thể khỏe hơn chút nào ? Tối hôm qua nghỉ ngơi chứ, tối nay bệnh viện giường bệnh trống , cháu sẽ chuyển cô sang phòng bệnh khác.”

 

“Bác sĩ Thẩm, còn may nhờ đồng chí nhỏ ở đây, bà ngủ một giấc ngon, tiếng ngáy của cô bé khiến bà nhớ đến ông lão nhà bà.”

 

Tống An Ninh cảm thấy mặt nóng ran. Kiếp sinh con cô uống nhiều t.h.u.ố.c bổ, cuối cùng vóc dáng biến dạng nghiêm trọng, buổi tối còn ngáy. Để Chu Bỉnh Xuyên nghỉ ngơi , cô liền ngủ một , khi trọng sinh cô quên béng chuyện .

 

“Bà ơi, cháu xin ạ.”

 

“Bây giờ xin ? Một bữa cơm ăn nhiều như , béo lên ngáy còn to hơn.”

 

Thẩm Giai bày khuôn mặt trách mắng một câu.

 

Tống An Ninh xong trong lòng lập tức vui, “Bác sĩ Thẩm, lời của cô khó chịu như nhỉ, béo lên thì liên quan gì đến cô, cũng ăn gạo nhà cô. Hơn nữa, đang xin bà cụ , cô xen mồm gì, chút lịch sự nào cả.”

 

Thẩm Giai ngờ Tống An Ninh đều ốm , cái miệng vẫn lợi hại như .

 

“Cô...”

 

“Cô cái gì mà cô, lẽ nào đúng ? Cô là thấy và Kỷ Hoài kết hôn ? Duyên phận cái thứ cưỡng cầu .”

 

Tống An Ninh xong khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng của Thẩm Giai, trong lòng thoải mái hơn nhiều.

 

Lúc một nam bác sĩ bước , “Bác sĩ Thẩm, đây là phòng bệnh, bệnh nhân đều nghỉ ngơi, cãi với bệnh nhân !”

 

“Chú Chung, là cô ...”

 

“Còn , nữa về bản kiểm điểm.”

 

Thẩm Giai hừ một tiếng với Tống An Ninh, dậy lao khỏi cửa.

 

Chung Ái Quốc bất đắc dĩ lắc đầu, ông và bố Thẩm Giai quan hệ tồi, chuyện của nha đầu ông cũng một chút.

 

Hôm qua thấy Kỷ Hoài cõng Tống An Ninh đến ông đoán sẽ như .

 

“Đồng chí Tống An Ninh, bây giờ cảm thấy thế nào?”

 

“Cảm thấy hơn nhiều , bác sĩ, hôm qua ?”

 

“Hôm qua cô sốt cao, lúc đến đều sảng .”

 

Chung Ái Quốc bảo y tá phía đo nhiệt độ cho Tống An Ninh một nữa.

 

Nhìn nhiệt độ nhiệt kế, : “Nhiệt độ bây giờ khôi phục bình thường , cô về nhà nhớ nghỉ ngơi nhiều hơn.”

 

“Cảm ơn bác sĩ Chung, phiền bác sĩ .”

 

“Chúng phiền, ngược là Kỷ Hoài ở đây canh chừng một ngày một đêm, nãy lúc đến thấy về phía nhà ăn .”

 

Chung Ái Quốc đầy ẩn ý : “Đồng chí Tống An Ninh, nếu hai đăng ký kết hôn , một chuyện cứ từ từ, là vội .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-47.html.]

 

“Bác sĩ Chung, bây giờ thời gian ? chuyện với bác sĩ một chút.”

 

Tống An Ninh ngẩng đầu, từ lúc nào Kỷ Hoài phòng bệnh. Đôi mắt đen đó của Tống An Ninh khiến trong lòng cô chột , hôm qua cô rốt cuộc sảng cái gì ? Lẽ nào chuyện sinh con ! Cứu mạng a, thế thì thực sự mất mặt c.h.ế.t !

 

Tống An Ninh dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ.

 

Chung Ái Quốc cũng thấy buồn , nha đầu thì khỏe mạnh dễ hổ như , xem là nhớ những lời tối hôm qua .

 

Chung Ái Quốc lúc nghĩ , thực sự là to gan.

 

Cõng Cô Về Nhà

 

Ra khỏi phòng bệnh.

 

Kỷ Hoài liếc Tống An Ninh đang giả vờ ngủ trong phòng, nhẹ nhàng đóng cửa .

 

Bà cụ giường bên cạnh : “Cô bé, đừng ngủ nữa, cửa đóng , họ thấy .”

 

Tống An Ninh lúc mới mở mắt , “Bà ơi, hôm qua cháu nhiều lời hồ đồ lắm ạ?”

 

Bà cụ suy nghĩ một lúc, “Cũng hẳn là lời hồ đồ, chỉ là Kỷ Hoài hình thế, còn một vài từ mà bà bao giờ.”

 

Tống An Ninh mắt trợn tròn xoe, cô tưởng những lời hồ đồ sẽ là chuyện về kiếp , ngờ khen hình của Kỷ Hoài.

 

Bây giờ cô chỉ tìm một cái lỗ để chui .

 

Mất mặt quá.

 

, cháu còn nhắc đến một tên Chu Bỉnh Xuyên, khi cháu cái tên , sắc mặt của đồng chí nam liền trở nên khó coi.”

 

Tống An Ninh thở dài một tiếng, , quả nhiên cô vẫn nhắc đến Chu Bỉnh Xuyên...

 

Ngoài cửa.

 

Kỷ Hoài nghiêm túc hỏi: “Chủ nhiệm Chung, cô chứ? Sao nhiều lời khó hiểu như .”

 

Kỷ Hoài nhớ những lời Tống An Ninh tối qua. Hôm qua cô nhiều điều mà cả hai kiếp đều từng , khiến khỏi lo lắng Tống An Ninh sốt hỏng não.

 

Chung Ái Quốc cho là , “Những chuyện đừng quá để tâm, hôm qua cô sốt gần 40 độ, trong tình huống , đôi khi vài lời hồ đồ cũng là chuyện bình thường.”

 

Sau khi xong, Kỷ Hoài cũng chỉ thể dùng lý do để thuyết phục bản .

 

Hai trao đổi đơn giản một lúc, Kỷ Hoài mới phòng bệnh.

 

Lúc Tống An Ninh và bà cụ giường bên đang trò chuyện rôm rả, thấy Kỷ Hoài , cô vội ngậm miệng , vẻ ngoan ngoãn.

 

Nga

“Kỷ Hoài, hôm qua cảm ơn .”

 

Nghe cô cảm ơn.

 

Vẻ ngoan ngoãn lời khiến Kỷ Hoài nhớ đến chuyện hôm qua đường về nhà thấy Tống An Ninh hét lớn tên ‘Chu Bỉnh Xuyên’, e rằng cũng là lời hồ đồ.

 

Lại nhớ đến câu đầu tiên Tống An Ninh gặp là nghĩ đến việc nấu cơm cho , Kỷ Hoài cảm thấy hôm qua hiểu lầm cô, trong lòng chút áy náy.

 

 

Loading...