Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 345

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:17:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ây Da, Niệm Niệm, Anh, Em Nhớ Ra Một Chuyện Phải Làm, Hai Người Cùng Em Ra Ngoài Một Chuyến.”

 

Tống Niệm và Tống Kim Dã nghi hoặc liếc Tống An Ninh, sắp đến giờ ăn cơm , thể chuyện gấp gì chứ.

 

Còn đợi hai lên tiếng hỏi, Tống An Ninh với Hách Phượng Hà: “Đồng chí Phượng Hà, cô ở nhà đợi chúng đấy.”

 

“Kỷ Hoài, tiếp khách một chút, chúng nửa tiếng nữa sẽ về, nhất định giữ đồng chí Phượng Hà ở nhà cùng ăn cơm đấy.”

 

Nói xong, Tống An Ninh kéo Tống Niệm và Tống Kim Dã khỏi cửa.

 

Bỏ ba trong sân vẻ mặt ngơ ngác.

 

Ngưu Ái Hương thấy Tống Kim Dã , hiện giờ trong sân chỉ còn một Kỷ Hoài, bắt đầu rầu rĩ.

 

Nào ngờ Tống An Ninh , Hách Phượng Hà liền : “Kỷ Hoài, chúng về đây.”

 

“An Ninh bảo cô ở ăn cơm thì ở , nếu cô về thấy cô, đến lúc đó sẽ .”

 

Kỷ Hoài để một câu, trong nhà.

 

Thấy , Hách Phượng Hà vội vàng về phía Ngưu Ái Hương, xem chủ ý của cô .

 

Ngưu Ái Hương nào cô em chồng của nhát gan , cô cầm canh gà bàn lên: “Cơ hội là Tống An Ninh dâng tận tay cho em, em nếu nắm bắt, xứng với cô ? Em , chị !”

 

Hách Phượng Hà Ngưu Ái Hương chắc chắn thật.

 

“Chị dâu, Kỷ Hoài là của em, chị tìm Chu Bỉnh Xuyên .”

 

Ngưu Ái Hương : “Vậy còn mau , Tống An Ninh nửa tiếng nữa là về , bỏ lỡ cơ hội , sẽ khó đấy.”

 

Hách Phượng Hà gật đầu: “Vậy còn chị?”

 

“Chị đương nhiên là ở ngoài cửa canh chừng cho em , đợi Tống An Ninh về, chị sẽ gọi trong một tiếng, đến lúc đó cho dù đạt mục đích, em cũng cởi quần áo ! Đợi đến lúc đó Kỷ Hoài miệng cũng giải thích rõ .”

 

Ngưu Ái Hương đương nhiên suy nghĩ của cô , t.h.u.ố.c là cho lợn nái phối giống ăn, Hách Phượng Hà một cô gái lớn chịu nổi sự giày vò của Kỷ Hoài, đợi Hách Phượng Hà chịu nổi nữa, cô còn thể ăn một miếng đấy.

 

Hách Phượng Hà tâm tư của Ngưu Ái Hương, chỉ cảm thấy Ngưu Ái Hương lúc đều là nghĩ cho cô , lập tức gật đầu: “Chị dâu, nếu em Bắc Bình, tuyệt đối sẽ quên chị, đến lúc đó chúng nghĩ cách xử lý Chu Bỉnh Xuyên.”

 

Lúc hai chuyện lo Kỷ Hoài thấy, cố ý dựa tường, nào ngờ bên bức tường ba Tống An Ninh đang xổm ở đó.

 

Nghe lời của Ngưu Ái Hương, mắt Tống Niệm trợn tròn, định chuyện Tống An Ninh bịt c.h.ặ.t miệng.

 

Cô há miệng mấp máy.

 

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-345.html.]

‘Xem kịch !’

 

Tống Kim Dã cũng lắc đầu với Tống Niệm hiệu cô án binh bất động .

 

Trong nhà, Kỷ Hoài xuống cầm sách lên chuẩn một lát, liền thấy Hách Phượng Hà xách cặp l.ồ.ng giữ nhiệt bước .

 

Kỷ Hoài cố nhịn cơn giận đuổi cô ngoài, nhíu mày, cố gắng giữ giọng điệu bình thường: “Có chuyện gì ?”

 

Trong lòng Hách Phượng Hà vẫn luôn nhớ đến nửa tiếng mà Tống An Ninh , bước nhanh hai bước đến bên bàn học, động tác nhẹ nhàng đặt cặp l.ồ.ng giữ nhiệt lên bàn, lên tiếng : “Kỷ Hoài, nắp cặp l.ồ.ng giữ nhiệt rơi , trong canh gà d.ư.ợ.c liệu, uống nóng mới , cũng đến giờ ăn cơm , thương, thể để bụng đói, là uống một bát .”

 

Hách Phượng Hà càng sốt ruột, Kỷ Hoài càng khẳng định trong canh chắc chắn cho thêm thứ gì đó, giống như Tống An Ninh, bỗng nhiên trong rốt cuộc cho thêm thứ gì, khẽ một tiếng, với Hách Phượng Hà: “ đói, cô và chị dâu cô uống chút .”

 

Hách Phượng Hà xua tay: “Nhà vẫn còn non nửa nồi cơ, đợi về uống cũng .”

 

Kỷ Hoài hỏi ngược : “Không cho d.ư.ợ.c liệu uống lúc nóng ?”

 

“…” Hách Phượng Hà cứng họng: “Nhà, nhà đợi về hâm nóng uống cũng .”

 

Kỷ Hoài liếc trong canh: “Trong đều cho những thứ gì ? một d.ư.ợ.c liệu tính hàn là thể ăn .”

 

Hách Phượng Hà xong mắt sáng lên, cô đẩy canh gà đến mặt Kỷ Hoài: “Trong đều là đồ đại bổ.”

 

Nhìn canh gà nổi đầy ‘mỡ vàng’ mặt, nãy cảm thấy còn tạm , lúc đặt mặt, Kỷ Hoài chỉ cảm thấy mùi đặc biệt khó ngửi, lập tức đầu : “Cô bỏ xa một chút , mùi khó ngửi quá.”

 

Hách Phượng Hà cúi đầu, ngửi ngửi, quả thực chút mùi, nhưng cũng quá rõ ràng.

 

giải thích: “Thuốc đắng dã tật mà, canh gà pha với d.ư.ợ.c liệu, chút mùi đó là bình thường, mùi đều nếm thử , ngon.”

 

Kỷ Hoài gật đầu: “Quả thực, lớp mỡ canh gà , mùi vị chắc cũng tệ .”

 

Trong lòng Hách Phượng Hà vui mừng: “ , con gà là ăn cùi dừa lớn lên bên chúng đấy, trong thịt đó đều mang theo mùi thơm của dừa, ăn một miếng chắc chắn sẽ thích, mau uống lúc nóng .”

 

Trong mắt cô đầy sự mong đợi, Ngưu Ái Hương , chỉ cần uống một ngụm nhỏ, mặc kệ là liệt nam trinh tiết, đừng là thấy phụ nữ, chính là thấy con cái đều thể nhào tới.

 

Kỷ Hoài vẫn nhúc nhích, mà cửa một cái, thấy Ngưu Ái Hương vẫn trong sân.

 

Hách Phượng Hà thấy uống, sốt ruột bưng cặp l.ồ.ng giữ nhiệt lên: “Kỷ Hoài ca ca, canh nguội nhanh lắm, vẫn nên nhân lúc nóng uống một chút .”

 

Trong giọng đó mang đầy sự sốt ruột.

 

Tính toán thời gian, trôi qua gần mười phút , Tống An Ninh nửa tiếng nữa là về , cô thật sự đến lúc đó chủ động cởi quần áo mà chuyện gì xảy , kiếm lợi lộc gì còn mất mặt.

 

Kỷ Hoài thu hồi ánh mắt, về bên bàn: “Cô cứ để đó , nếu nguội , đến lúc đó hâm nóng .”

 

 

Loading...