Hách Kiến
Thiết theo hướng ngón tay cô chỉ, liền thấy Tống Ngọc Lan mặt mày trầy xước, đây là đầu tiên thấy Tống Ngọc Lan, tuy mặt thương, nhưng khuôn mặt và vóc dáng vẫn còn đó.
Tống An Ninh bây giờ dám chọc, Tống Ngọc Lan thì thể chọc chứ.
Đầu óc xoay chuyển, bước lên phía : “Là cô đ.á.n.h vợ đúng , , đền thế nào?!”
“Đền? đền cho cái quỷ! Anh là cái thá gì mà bắt đền!”
Tống Ngọc Lan bộ dạng hèn mọn của Hách Kiến Thiết, trong lòng vốn lửa giận, lập tức bùng lên, chỉ Hách Kiến Thiết mà c.h.ử.i ầm lên.
Hách Kiến Thiết sững sờ tại chỗ, ngờ phụ nữ c.h.ử.i còn ghê hơn cả vợ .
Nhất thời cãi , về phía Dương Tuyết, nhưng Dương Tuyết thì càng dám chọc, Anh Béo bảo vệ vợ như , thể đ.á.n.h cho xuống giường .
Lúc , Chu Bỉnh Xuyên và Kỷ Hoài cũng chạy tới, thấy Tống Ngọc Lan mặt mày trầy xước, thấy Tống An Ninh cũng ở đó, lập tức cho rằng Tống An Ninh cũng bắt nạt, sắc mặt Chu Bỉnh Xuyên lạnh : “Ai đ.á.n.h?”
Phải ngủ với sức mới
Ngưu Ái Hương thấy Chu Bỉnh Xuyên, mắt sáng rực lên.
Kỷ Hoài tuy trai, nhưng cả ngày cứ lạnh như tiền, cô thèm, ngược là như Chu Bỉnh Xuyên, đeo một cặp kính, nho nhã lịch sự, là học, cô thích nhất là học.
Nga
Cô cũng mặc kệ Hách Kiến Thiết ở đó , hai bước liền sấn tới: “Bỉnh Xuyên , còn nhớ em , Ái Hương, Ngưu Ái Hương, hồi nhỏ chúng ngày nào cũng chơi cùng đấy, còn kéo b.í.m tóc của em nữa.”
Cái giọng điệu nũng nịu đó, suýt chút nữa khiến những mặt ở đó đều nôn mửa.
Hách Kiến Thiết nãy còn mặt mày hớn hở, lập tức đen mặt , con mụ hổ cái thật sự coi gì, bao nhiêu ở đây như , mà ‘quyến rũ’ đàn ông khác.
Nghĩ , dùng từ quyến rũ hình như chính xác cho lắm.
Quyến rũ ít nhất chút nhan sắc, cứ cái hình vạm vỡ hơn cả trâu của Ngưu Ái Hương, quyến rũ trâu thì trâu cũng bằng lòng.
Chu Bỉnh Xuyên lùi một bước, cách xa Ngưu Ái Hương vài bước: “ nhớ Ngưu Ái Hương, Mã Ái Hương gì cả, chỉ hỏi các , ai động tay đ.á.n.h .”
“Vừa nãy là cô động tay , và Phượng Hà đương nhiên đ.á.n.h trả .”
Ngưu Ái Hương hừ lạnh một tiếng.
Chu Bỉnh Xuyên nheo mắt , nhấc chân liền đạp về phía Hách Kiến Thiết. Ngưu Ái Hương vạm vỡ hơn đàn ông, nhưng suy cho cùng vẫn là phụ nữ, mặt bao nhiêu thế cũng tiện tay, chỉ đành dạy dỗ Hách Kiến Thiết .
Đợi Hách Kiến Thiết phản ứng , Chu Bỉnh Xuyên đ.ấ.m liên tiếp lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-341.html.]
Cơn đau truyền đến mặt, cần về soi gương, cũng chắc chắn bầm dập .
“Chu Bỉnh Xuyên, tránh cho , oan đầu nợ chủ, ai đ.á.n.h thì tìm đó , đ.á.n.h gì!”
Hách Kiến Thiết vốn dĩ tình cảm với Ngưu Ái Hương, đại nạn ập đến, đương nhiên ai nấy lo.
“Hách Kiến Thiết, cái đồ phụ bạc nhà , chỉ lo cho bản , lo cho vợ ! Đánh c.h.ế.t .”
Nói là đ.á.n.h Hách Kiến Thiết, nhưng Ngưu Ái Hương chẳng qua là sàm sỡ Chu Bỉnh Xuyên, chạy qua, chân liền mềm nhũn ngã .
Chu Bỉnh Xuyên ý đồ của cô , nghiêng một cái, Ngưu Ái Hương liền ‘vồ’ hụt, cơ thể nặng nề đó trực tiếp đè lên Hách Kiến Thiết, khiến liên tục la hét.
Chu Bỉnh Xuyên dậy đến bên cạnh Tống Ngọc Lan, nhạt nhẽo hỏi một câu: “Không chứ.”
Tống An Ninh thể cảm nhận ánh mắt của đang .
Tống Ngọc Lan cũng chú ý tới ánh mắt của Chu Bỉnh Xuyên, lúc đầu còn tưởng đổi tính, bắt đầu xót xa , ngờ lo lắng vẫn là Tống An Ninh.
Cô cũng hề nể mặt Chu Bỉnh Xuyên: “Anh hỏi là hỏi An Ninh?”
Lời cô thốt , sắc mặt Chu Bỉnh Xuyên cứng , bất giác liếc Kỷ Hoài một cái, may mà Kỷ Hoài , mà đang nắm lấy tay Tống An Ninh, hỏi một câu tương tự: “An Ninh, em chứ?”
Tống An Ninh lắc đầu: “Không , em cũng mới đến, nãy là hai họ cùng đ.á.n.h chị dâu.”
Nghe Tống An Ninh mới đến, trong lòng Chu Bỉnh Xuyên cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cô thương.
“Sau việc gì thì đừng đến xem náo nhiệt, đại ca ở đây, chuyện cần em quản, nhỡ kẻ nào mắt đẩy em một cái, em và đứa bé thương thì ?”
Tống An Ninh gật đầu: “Sau em quản nữa.”
Hách Phượng Hà Kỷ Hoài dịu dàng chuyện với Tống An Ninh như , ghen tị đến mức mắt sắp phun lửa.
Cô còn tưởng Kỷ Hoài đối với ai cũng lạnh lùng như .
Trong mắt Kỷ Hoài chỉ Tống An Ninh, Hách Phượng Hà lấy một cái.
“Đại ca, chuyện của chị dâu giải quyết , còn sớm nữa, em đưa An Ninh về nghỉ ngơi .”
“Bên cũng chuyện gì nữa, nãy đ.á.n.h Hách Kiến Thiết cũng coi như trút giận cho Ngọc Lan , chúng cùng về .”
Chu Bỉnh Xuyên vốn dĩ là giúp Tống An Ninh trút giận, bây giờ thấy cô , còn hứng thú quản chuyện đ.á.n.h nữa, liền tìm một cái cớ kéo Tống Ngọc Lan cùng .
Nếu ai xui xẻo nhất, đương nhiên là Hách Kiến Thiết, vợ chê bai mặt bao nhiêu , Chu Bỉnh Xuyên dạy dỗ một trận, thật sự là khổ nên lời.