Hách Kiến
Thiết Hách Phượng Hà nhắc đến chuyện chợ, vội vàng tiến lên bịt miệng Hách Phượng Hà, đầu căn nhà: “Anh em thể nhỏ tiếng chút , mới khó khăn lắm dỗ dành Ngưu Ái Hương, em còn cô ầm ĩ với .”
“Vậy thì vá mái nhà cho em! Nếu còn , em sẽ đem chuyện cho cha , xem ông đ.á.n.h !”
Hách Phượng Hà hất tay Hách Kiến Thiết , cùng là trai, lúc cô về thấy Tống Kim Dã một đang vá mái nhà, Hách Kiến Thiết, cảm thấy chênh lệch lớn như chứ!
Đến bãi biển, thấy Kỷ Hoài ở phía , Hách Phượng Hà vội vã chạy qua đến bên cạnh Kỷ Hoài, : “Kỷ Hoài, cũng đến bắt hải sản ?”
Nga
Kỷ Hoài cô một cái, nhạt nhẽo đáp một tiếng ‘ừ’, đó hướng ánh mắt về phía ba Tống An Ninh.
Nghĩ đến sự lạnh nhạt của Kỷ Hoài lò ngói nãy, Hách Phượng Hà thể quá vội vàng, ít nhất bây giờ Kỷ Hoài nhớ chuyện đây , cô cố ý lùi hai bước, chủ động giữ một chút cách với Kỷ Hoài: “Kỷ Hoài, cần đề phòng em như , lúc ở lò ngói em chỉ thôi, khi đến đây em còn giúp nhiều việc đấy, quan hệ của em và An Ninh khá .”
Biết Kỷ Hoài quan tâm Tống An Ninh, Hách Phượng Hà cố ý như .
Quả nhiên.
Kỷ Hoài khi lời Hách Phượng Hà , biểu cảm còn lạnh lùng như lúc đầu.
Hồi nhỏ, và Hách Phượng Hà là bạn chơi khá , cũng xấp xỉ Béo: “Anh trai cô đến cùng cô ?”
“Anh trai em đang vá mái nhà ở nhà, Kỷ Hoài, bây giờ nhớ tất cả chuyện .”
“Ừ, chuyện hồi nhỏ đều nhớ .”
Kỷ Hoài gật đầu.
Hách Phượng Hà giọng điệu của Kỷ Hoài, tâm trạng trở nên vui vẻ, tiếp đó lúc cùng Kỷ Hoài trò chuyện nhiều chuyện hồi nhỏ, Kỷ Hoài hề cảm thấy phiền, trong đầu cũng theo lời Hách Phượng Hà hiện lên từng bức tranh hồi nhỏ, khóe miệng bất giác cong lên nụ .
Tống An Ninh và Tống Niệm hai nhặt hơn nửa xô cá tôm, dậy định chuyện với Kỷ Hoài, thấy Kỷ Hoài và Hách Phượng Hà đang chuyện, khóe miệng còn mang theo nụ , khỏi chút vui, đàn ông bình thường đều thích , nãy ở lò ngói còn lạnh nhạt với Hách Phượng Hà, bây giờ ở bên cạnh thì tươi rói.
Anh đây là đang hồi tưởng quá khứ.
“Chị, phụ nữ đó là Hách Phượng Hà ?”
“Ừ, đối tượng đính hôn từ bé của Kỷ Hoài.”
Tống An Ninh nhạt nhẽo Kỷ Hoài một cái: “Đi, chúng về.”
Lúc Kỷ Hoài vẫn đang chìm đắm trong sự của tuổi thơ chú ý tới ba Tống An Ninh và Tống Niệm dẫn theo Bàn Nha rời .
Đợi lúc phản ứng , ba một đoạn xa.
“Em đây, đợi nhà sửa xong, đến lúc đó và Béo cùng đến nhà ăn cơm nhé.”
Hách Phượng Hà đương nhiên sẵn lòng, khi Kỷ Hoài xa, còn quên hét lớn về phía Kỷ Hoài: “Kỷ Hoài, gì cần em giúp nhớ đến tìm em nhé.”
Chuyến , Hách Phượng Hà cảm thấy đến quá đúng lúc .
Giọng cô lớn, ngay cả Tống An Ninh xa cũng rõ mồn một.
Tống Niệm hừ một tiếng: “Hách Phượng Hà là lòng thật là ý đồ gì với Kỷ Hoài ?”
Tống An Ninh bật : “Em đều , còn hỏi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-334.html.]
“Thật là hổ, Kỷ Hoài đều kết hôn , cô còn sấn tới, Kỷ Hoài cũng , nãy còn , bình thường chuyện với cũng !”
Tống Niệm xong, bỗng nhớ cảnh tượng lúc mới gặp Kỷ Hoài.
Lúc đó hình như cô cũng từng ý đồ với Kỷ Hoài......
Lập tức đỏ mặt.
May mà Tống An Ninh chú ý tới cô: “Chúng về thôi.”
Chỉ là bao lâu, Kỷ Hoài đuổi theo: “An Ninh, về gọi .”
Tống An Ninh dừng bước, đầu nheo mắt Kỷ Hoài.
Thấy biểu cảm của cô, Kỷ Hoài khựng , Tống An Ninh đây là đang tức giận.
Quả nhiên.
Giây tiếp theo Tống An Ninh lên tiếng : “Em còn tưởng trò chuyện với Hách Phượng Hà đến lúc ăn tối, đúng lúc cùng cô về nhà ăn cơm luôn chứ.”
“Anh ......”
“Vậy ? Thế mà cũng vui vẻ gớm.”
**Tránh Xa Ra Một Chút**
Tống Niệm hùa theo : “Anh Kỷ Hoài, , còn vui vẻ!”
Kỷ Hoài: “......”
Anh bất giác sờ sờ miệng, nghĩ đến điều gì, khóe miệng cong lên nụ bất đắc dĩ: “An Ninh, nãy chỉ là nghĩ đến chuyện hồi nhỏ thôi.”
Biết hai hiểu lầm, Kỷ Hoài dám dừng một khắc nào mà giải thích.
Lúc về đến nhà, ngói chở tới, Kỷ Hoài và Tống Kim Dã bận rộn vá mái nhà, nếu tối nay mà mưa, họ ngay cả một chỗ trú mưa cũng .
Lúc vá mái nhà, Kỷ Hoài thỉnh thoảng bắt chuyện với Tống An Ninh một câu.
Chỉ là Tống An Ninh mỗi đều giả vờ như thấy.
Không bao lâu.
Tống Kim Dã bỗng lên tiếng: “Kỷ Hoài, đó là Chu Bỉnh Xuyên ?”
Mấy theo hướng ngón tay Tống Kim Dã chỉ về phía xa, liền thấy một nam một nữ tới, nữ xe kéo, sắc mặt cho lắm.
Người xe chính là Tống Ngọc Lan.
“Sao họ đến lúc ? Tống Ngọc Lan xuất viện cũng nên về Bắc Bình ? Chắc chắn chuyện gì .”
Tống Niệm nhỏ giọng lầm bầm một câu.
Kỷ Hoài nhớ chuyện Chu Bỉnh Xuyên đến, càng thêm bất ngờ, đặt công việc tay xuống, từ trong sân bước , mang theo chút kinh ngạc: “Anh, đang ở Bắc Bình ? Sao cũng chạy đến bên ?”
Chu Bỉnh Xuyên nhất thời ý trong lời của Kỷ Hoài, chỉ tưởng Kỷ Hoài cho rằng họ về Bắc Bình .