Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:17:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái c.h.ế.t của Lý Siêu đối với trong làng mà , chỉ khiếp sợ... chứ hề bất kỳ sự thương tiếc nào, ngược cảm thấy cái c.h.ế.t của Lý Siêu chỉ là chuyện sớm muộn.

 

“Được , đều về hết .”

 

Cuối cùng vẫn là Bí thư chi bộ Hách Ái Quốc lên tiếng.

 

Với tư cách là Bí thư chi bộ, việc hiếu hỉ trong làng ông đều chủ trì.

 

, t.h.i t.h.ể của Lý Siêu bây giờ vẫn đang ở chỗ công an, trong nhà chỉ đành treo cờ tang.

 

“Bà Lý, dậy về .”

 

“Bí thư Hách, Lý Nhị nhà là do ông nó lớn lên, chuyện ông chủ cho nó đấy!”

 

Mẹ Lý Siêu nắm lấy tay Hách Ái Quốc, lớn tiếng lóc kể lể, cái làng thể chủ cho bà bây giờ cũng chỉ còn Hách Ái Quốc.

 

Hách Ái Quốc cũng rầu rĩ, trong làng gì từng xảy chuyện như , chỉ đành khuyên nhủ: “Chuyện cũng thể chủ , tất cả đều xem kết quả điều tra của công an.”

 

Mẹ Lý Siêu gân cổ lên hét: “Chuyện còn điều tra gì nữa, hôm qua cả làng đều con trai tên Kỷ Hoài đó đ.á.n.h, Kỷ Hoài thì còn thể là ai! Bí thư Hách, ông thể vì Chu Ngọc Sơn quan thành phố mà bao che cho nhà bọn họ !”

 

Hách Ái Quốc trừng mắt một cái.

 

Nếu nể tình bà là góa phụ nuôi lớn Lý Nhị cảm thấy dễ dàng gì, ông mới lười quản chuyện .

 

Nào ngờ lòng khuyên nhủ, phụ nữ còn ông như .

 

Hách Ái Quốc cũng mang theo cục tức: “Bà Lý, bà theo lương tâm xem, từ khi lão Lý , góa con côi các , trong làng ít chiếu cố các ? Hách Ái Quốc việc theo lương tâm, bà tin tưởng tổ chức, ai quan thì đó thể coi trời bằng vung !”

 

Bỏ một câu, Hách Ái Quốc bỏ .

 

Mẹ Lý Siêu xổm cửa nhà Kỷ Hoài ầm ĩ.

 

“Được , Lý Nhị, bây giờ lóc thì ích gì, Chu Ngọc Sơn chẳng quan ? Bà thà nghĩ cách bắt nhà ông đền nhiều tiền một chút còn hơn!”

 

**May Mắn**

 

Người lên tiếng chính là Đổng Lai Đệ, hôm đó Tống An Ninh phớt lờ.

 

Nghe bà như , Lý Siêu lau nước mắt: “Đổng Lai Đệ, bà đúng, về nhà thu dọn một chút, đến chỗ công an, bảo công an thông báo cho Chu Ngọc Sơn đó!”

 

Đổng Lai Đệ chê chuyện lớn, đảo tròng mắt: “Mẹ Lý Nhị, bà đòi nhiều , đây chính là một mạng đấy! Đến lúc lấy tiền thì đừng quên là nhắc nhở bà đấy nhé.”

Nga

 

Mẹ Lý Siêu lúc trong lòng bắt đầu tính toán xem bắt nhà họ Chu đền bao nhiêu tiền.

 

Đợi bà lấy tiền, bà sẽ chuyển lên huyện ở, mới thèm ở một cái nơi .

 

Sự đau buồn đối với cái c.h.ế.t của Lý Siêu trong lòng lập tức trở nên còn quan trọng nữa, trong đầu chỉ nghĩ đến tiền, vẻ bi thương mặt tan ít.

 

Đổng Lai Đệ Lý Siêu vội vã về nhà, mỉm : “Lần chuyện càng ngày càng náo nhiệt đây.”

 

Mẹ Lý Siêu nóng lòng về nhà, bước sân bịt miệng kéo sang một bên, khóe mắt thấy bóng to như ngọn núi phía , đồng t.ử co rụt ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-310.html.]

 

Bên .

 

Khi Tống An Ninh đưa đến bệnh viện huyện, cả vô cùng suy nhược, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Tuyết: “Chị dâu, con em sẽ chứ.”

 

“Yên tâm, chắc chắn .”

 

Dương Tuyết anủi, gọi: “Bác sĩ ! Bác sĩ vẫn đến!”

 

Kỷ Hoài khi đưa đến bệnh viện thì công an đưa đến cục công an .

 

Dọc đường Tống An Ninh ngừng dặn dò Kỷ Hoài nhất định kích động, theo sự sắp xếp, đợi điều tra kết quả tính tiếp.

 

Dương Tuyết lo lắng chờ đợi bên ngoài phòng bệnh hơn nửa ngày, bác sĩ mới bước .

 

“Bác sĩ, thế nào ?” Thấy bác sĩ , Dương Tuyết sốt ruột tiến lên hỏi thăm.

 

“Giữ đứa bé .” Bác sĩ tháo khẩu trang, thở phào một .

 

Dương Tuyết cả phịch xuống ghế, cuối cùng cũng một tin .

 

, vẫn cần để bệnh nhân ở đây theo dõi vài ngày, đứa bé tuy giữ , nhưng thật sự nguy hiểm.”

 

“Vâng, bác sĩ, phiền bác sĩ .”

 

Dương Tuyết điều chỉnh tâm trạng, dậy bước phòng bệnh.

 

Lúc sắc mặt Tống An Ninh vẫn trắng bệch, nhưng tinh thần so với lúc mới đến hơn nhiều.

 

Dọc đường , Tống An Ninh luôn cầu nguyện đứa bé ngàn vạn đừng xảy chuyện gì.

 

Ban nãy khi bác sĩ đứa bé , cô và Dương Tuyết ban nãy giống , cả mềm nhũn giường dùng chút sức lực nào.

 

Đứa bé , cô lo lắng cho Kỷ Hoài, thấy Dương Tuyết bước , vùng vẫy định dậy.

 

Dương Tuyết nhanh tay, ấn c.h.ặ.t cô xuống giường: “An Ninh, em đừng cử động, bác sĩ bây giờ em nghỉ ngơi nhiều, chuyện gì cứ với chị dâu.”

 

“Chị dâu, bên phía Kỷ Hoài và Béo thế nào ?”

 

Dương Tuyết lắc đầu: “Chị cũng , chị vẫn thời gian , nhưng em yên tâm, bọn họ g.i.ế.c , bao lâu nữa sẽ thả thôi, bây giờ em chỉ cần dưỡng bệnh cho .”

 

, điện thoại bên Bắc Bình là bao nhiêu? Xảy chuyện lớn thế , chị chắc chắn thông báo cho bố Kỷ Hoài một tiếng, bọn họ mặt tin chắc Kỷ Hoài và Béo sẽ ngoài nhanh hơn một chút.”

 

Tống An Ninh nghĩ xảy chuyện lớn như , quả thực cần thông báo cho bên Bắc Bình một tiếng.

 

Nếu Lý Siêu thật sự vì cú đ.ấ.m đó của Kỷ Hoài mà đ.á.n.h c.h.ế.t... thì là chuyện mà cô hiện tại thể xử lý nữa.

 

Cô bảo Dương Tuyết lấy giấy , xuống hai điện thoại, một cái của nhà họ Chu, một cái của nhà họ Tống.

 

Sở dĩ bảo Tống Niệm cũng qua đây, chủ yếu là cân nhắc đến tâm trạng hiện tại của Dương Tuyết chắc chắn cũng đang sốt ruột giống như cô.

 

 

Loading...