Chu Khải Hoàn Nói Xong, Cầm Lấy Vợt Lưới, Men Theo Mạn Thuyền Trèo Xuống Biển, Từ Từ Bơi Đến Gần Con Cá Mú Lớn Đó, Dùng Vợt Trùm Gọn Con Cá Vào Trong.
Chiếc vợt lưới lớn, nhưng vẫn một nửa cá lộ ngoài.
Chu Khải Hoàn từ biển thò đầu lên, Kỷ Hoài vươn tay kéo mạnh một cái đưa lên thuyền, “Tiểu nhị, lực cánh tay của khá đấy! nặng thế mà kéo nhẹ bẫng như .”
“Anh Béo, từ lúc Kỷ Hoài bộ đội, trong các cuộc thi đấu võ thuật của quân khu luôn trong top ba đấy, sức lực lớn lắm.”
Tống An Ninh giải thích.
Chu Khải Hoàn kinh ngạc. Anh chỉ bố Kỷ Hoài quan trong quân khu, cứ tưởng Kỷ Hoài chỉ là một thiếu gia con ông cháu cha.
Không ngờ trong quân khu thi đấu võ thuật lọt top ba. Mang theo sự tò mò, Chu Khải Hoàn hỏi Tống An Ninh: “Em dâu, theo như em , tiểu nhị ở trong bộ đội chắc chắn là quan ? Trẻ thế ... là Đại đội trưởng ?”
Tống An Ninh che miệng , cũng giấu giếm: “Bây giờ là Đoàn trưởng ạ.”
“Cái gì? Trẻ thế Đoàn trưởng ? Vậy chẳng là cán bộ cấp cao lắm !”
Chu Khải Hoàn mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Theo thấy, Kỷ Hoài trẻ như , cùng lắm đến Đại đội trưởng là ghê gớm lắm .
Lưu Nhị Hổ ở làng bên cạnh, trạc tuổi , thăng lên Bài trưởng thôi mà chà, cái phô trương đó, cả công xã đều đốt pháo ăn mừng rình rang .
Không ngờ Kỷ Hoài đến tận Đoàn trưởng.
Bỗng chốc, Chu Khải Hoàn trở nên chút mất tự nhiên.
Nghĩ đến việc nãy còn khoác vai bá cổ với Kỷ Hoài, mở miệng là gọi ‘tiểu nhị’, chuyện ...
Lúc Kỷ Hoài, cả Chu Khải Hoàn trở nên câu nệ hơn nhiều, chuyện cũng ấp úng hơn: “Cái đó... Kỷ Đoàn trưởng, nãy cái đó...”
“Anh Béo, vẫn nên gọi tên . Anh gọi là tiểu nhị cũng , cho thiết. Hơn nữa bản cũng nhớ là Đoàn trưởng, gọi là Kỷ Đoàn trưởng còn suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc đang gọi ai đấy.”
Kỷ Hoài , vỗ vỗ vai Chu Khải Hoàn: “Mau giúp An Ninh cùng kéo cá lên , nặng quá.”
Chu Khải Hoàn Kỷ Hoài đang tạo bậc thang cho bước xuống.
Kỷ Hoài còn kéo nổi cả , con cá thể kéo nổi.
Nga
Nghe sự chân thành trong lời của Kỷ Hoài, Chu Khải Hoàn cũng thả lỏng hơn ít, tiến lên giúp một tay kéo cá lên: “Em dâu, con cá mú đỏ hiếm gặp đấy, còn to thế nữa, nếu đem bán thể một mớ tiền lớn.”
“Tiền nong gì chứ, tối về em hấp lên cho hai nhắm rượu.”
Tống An Ninh .
Đối với loại cá biển cô rành, nhưng dáng vẻ của Chu Khải Hoàn, thì chắc chắn là đắt. Cá càng đắt chắc chắn càng ngon, hiếm khi bắt thì dĩ nhiên để tự thưởng thức, chủ yếu là cô cũng thiếu chút tiền đó.
“Nhìn , suýt chút nữa quên mất chuyện chính. Kỷ... Hoài, em dâu, vợ dặn tối bảo hai đến nhà ăn cơm, cô sẽ đích bếp.”
Mặc dù Kỷ Hoài bảo cứ xưng hô như , nhưng cái tên ‘tiểu nhị’ , cũng gọi miệng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-302.html.]
Lùi một bước, vẫn là gọi tên .
Cho dù là , Chu Khải Hoàn cũng cảm thấy vốn liếng để ngoài c.h.é.m gió . Anh từng khoác vai bá cổ với một vị Đoàn trưởng, cùng ăn sáng, cùng uống rượu, bữa sáng còn do chính tay vợ Đoàn trưởng nấu cơ mà.
“Cũng ạ, em sẽ câu thêm vài con cá như thế mang tặng chị dâu quà gặp mặt.”
Sau khi câu một con, cả Tống An Ninh trở nên tự tin hơn nhiều.
Chu Khải Hoàn cũng đả kích Tống An Ninh, gật đầu , nhưng chỉ mới , ở nơi như thế câu cá mú khó đến mức nào.
Chu Khải Hoàn cũng ngờ tới, bao lâu, Tống An Ninh câu trúng cá ...
**Kỷ Hoài: Mấy Con Cá Này Anh Cũng Biết**
Kỷ Hoài và Chu Khải Hoàn phao câu hề động đậy của , ngẩng đầu Tống An Ninh đang vui vẻ nhảy múa.
Trong lòng khỏi nghĩ, hình như “xui xẻo” là hai họ…
Có lẽ cảm thấy một con cá vẫn đủ.
Tống An Ninh đưa mắt sang lưới cá của Chu Khải Hoàn.
Chu Khải Hoàn đồng ý, miệng : “Hôm nay em dâu may mắn như , lẽ lát nữa chúng quăng lưới sẽ bắt ít cá .”
Thực Chu Khải Hoàn , lúc đàn cá đều ở đáy biển sâu, một mẻ lưới của quăng xuống sẽ chẳng vớt con cá nào.
Để hai vợ chồng quá thất vọng, Chu Khải Hoàn chèo thuyền thêm một đoạn, đến gần rìa khu vực họ thường đ.á.n.h cá.
Anh nghĩ ở đây lẽ sẽ dùng lưới bắt một ít.
“Chúng thả lưới ở đây .”
Chu Khải Hoàn cầm lấy lưới cá thuyền, với Kỷ Hoài: “Kỷ Hoài, giúp chèo thuyền, thả lưới.”
“Để em, để em.”
Tống An Ninh theo Kỷ Hoài đến đuôi thuyền, tất cả những gì tò mò trong lòng cô đều thử một .
Kỷ Hoài dạy Tống An Ninh chèo, còn hướng thì đổi, chèo về phía lúc đến.
Lúc Chu Khải Hoàn thả lưới cũng nhắc nhở, dù cũng là ngoài chơi, câu một con cá mú hổ, chỉ riêng con mang về cũng đủ khiến những kẻ đưa phụ nữ lên thuyền là xui xẻo câm miệng.
Đợi lưới cá chìm xuống biển.
Chu Khải Hoàn lấy một quả dưa hấu lớn từ trong chiếc xô chuẩn sẵn: “Kỷ Hoài, em dâu, qua đây ăn chút dưa hấu giải nhiệt , lưới cá ngâm biển một lúc mới bắt cá.”
Tống An Ninh phao lưới nổi mặt biển: “Anh Béo, lưới ném xuống là thu lên ? Cứ để trong đó mãi, cá lưới chẳng sẽ chạy hết ?”
“Em đó là ở sông nhỏ, đ.á.n.h cá biển chúng khi quăng lưới còn kéo lưới nữa. Bây giờ cá nhiều, chúng cứ đợi một lát, hai câu cá thì thể tiếp tục câu.”