Ngôi Nhà Khiến Trộm Nhìn Cũng Phải Rơi Lệ
Cô xong chỉ ồ một tiếng.
Tống Niệm đầu dây bên xong im lặng một lúc: “Chị An Ninh, chị ngạc nhiên chút nào .”
“Chị và Tống Ngọc Lan chị em bao nhiêu năm nay, tâm tính cô vốn dĩ cao, nhất thời chấp nhận là chuyện bình thường.” Tống An Ninh nhạt giọng một câu: “Không nhắc đến cô nữa, hôm nay mấy giờ em tan ? Đến nhà cũ họ Tống một chuyến, tối đến nhà Khải Phàm ca ca ăn cơm.”
“Á!”
Đầu dây bên đột nhiên hét lên một tiếng kinh ngạc, dọa Tống An Ninh suýt chút nữa cầm chắc điện thoại: “Em gì .”
“Hôm, hôm nay đến nhà Khải Phàm ca ca ? Vậy em mặc quần áo gì thì ? Mua chút gì thì ạ?”
Lời luống cuống của Tống Niệm khiến Tống An Ninh nhịn bật thành tiếng: “Nhìn em căng thẳng kìa, em mặc quân phục là lắm . Nếu em mua đồ thì mang chút hoa quả , thím thích ăn hoa quả.”
“Vâng, tan em sẽ qua đó.”
Tống Niệm cúp điện thoại xong, mặt cũng nở nụ .
Trên đường càng vui vẻ nhảy chân sáo.
Các y tá thi trêu đùa.
“Bác sĩ Tống, chuyện gì vui , kể với.”
“Cái còn xem ? Dáng vẻ cái là đối tượng gọi điện thoại đến chứ gì.”
“Ây dô, mấy nam bác sĩ trong bệnh viện đau lòng đây.”
“Hahahaha.”
Tống Niệm mấy y tá kết hôn trêu đến đỏ bừng mặt, chạy chậm văn phòng.
Cúp điện thoại xong, Tống An Ninh cũng gọi một cuộc điện thoại cho Kỷ Hoài, vốn định báo cho chuyện của Tống Ngọc Lan, nhưng điện thoại là Đinh Vệ Quốc. Cuối cùng chỉ đành nhờ Đinh Vệ Quốc chuyển lời cho Kỷ Hoài tối cô ăn cơm ở nhà Mạc Khải Phàm.
Bỏ điện thoại xuống, Tống An Ninh cánh cổng viện đang mở cách đó xa bước tới.
Một thời gian về, trong viện hai gia đình chuyển , nhưng cũng còn vài hàng hàng xóm cũ ở , thấy Tống An Ninh về cũng nhiệt tình chào hỏi.
Không giống như ba nhà họ Tống, Tống An Ninh trong viện vẫn yêu quý.
Lúc một phụ nữ bước lên kéo Tống An Ninh : “An Ninh cháu qua đây một chút, bà chuyện với cháu.”
“Dương nãi nãi chuyện gì mà thần thần bí bí ? Thúy Hoa nhà bà chửa ?”
Tống An Ninh đối phương giống như đặc vụ tiếp ứng ngó đông ngó tây. Điều khiến cô nhớ đây lúc ở trong viện, Dương nãi nãi thường xuyên treo miệng Thúy Hoa nhà bà.
Dương thẩm cả đời nhà bỏ rơi, đến già nuôi một con mèo tam thể, tên là Thúy Hoa.
“Nói chuyện đàng hoàng với cháu đấy, hôm đó Thúy Hoa nhà bà nghịch ngợm chạy sang nhà cháu, lúc bà tìm sang á, thì thấy Thúy Hoa kêu thét lên mấy tiếng còn dọa sợ nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-233.html.]
“Chạy sang nhà cháu dọa sợ?” Tống An Ninh liếc căn nhà, từ khi hai Tống Hải bắt nhà đáng lẽ ai ở mới , sẽ cái gì dọa sợ chứ: “Có Thúy Hoa thấy gương tự dọa sợ .”
“Không ! Bà vẫn luôn giúp cháu trông nhà mà, bà lớn tuổi dậy sớm, ngày nào cũng thấy trong nhà cháu tiếng động!”
Tống An Ninh chỉ tưởng Dương nãi nãi lớn tuổi nhầm, ngoài miệng nghiêm túc hùa theo: “Vậy cháu về xem thử, xem trộm !”
Nhà Tống Hải trống hoác thế trộm cũng chỉ lắc đầu.
Tống An Ninh về cũng chỉ là hôm qua lúc chuyện với Chu Bỉnh Xuyên nhắc đến chuyện bức ảnh, mới nhớ trong tủ ở đây còn vài bức ảnh hồi nhỏ của cô. Vừa hôm nay qua đây, thì tiện thể mang , cái nhà cũng sẽ về nữa.
“Ừ, lát nữa cháu cửa cẩn thận một chút đấy, nhỡ tên trộm đó sống trong nhà cháu thì .”
Tống An Ninh xong, phối hợp với bà lão , nhặt một viên gạch đất lên ước lượng trong tay: “Dương nãi nãi, cháu cầm cái bảo vệ , bà cứ yên tâm .”
Lời của Dương nãi nãi Tống An Ninh để trong lòng.
Nhìn bà lão về phòng xong, Tống An Ninh đặt viên gạch trong tay về chỗ cũ, lấy chìa khóa từ trong túi mở cửa.
Chỉ là khoảnh khắc bước cửa, cô ngửi thấy một mùi bất thường.
Nếu trong nhà lâu ngày ở, quả thực sẽ mùi ngột ngạt, nhưng mùi là kiểu mùi hôi hôi phát do lâu ngày tắm rửa.
Cô kịp nghĩ nhiều, một bóng cao lớn xông , một tay đóng sầm cánh cửa lưng cô , thuận thế bịt miệng cô: “Cô là ai!”
Giọng của đàn ông khiến tim Tống An Ninh bỗng thắt .
Giọng mặc dù trẻ hơn một chút so với ấn tượng của cô, nhưng cô tuyệt đối nhầm, Lý Dũng!
Người đàn ông tại ở đây.
“Ưm ưm ưm.”
“ cho cô , nếu cô dám hét lớn, bây giờ sẽ lấy mạng cô!” Lý Dũng nhỏ giọng cảnh cáo bên tai Tống An Ninh.
Nói xong, Lý Dũng chậm rãi buông tay đang bịt miệng Tống An Ninh , nhưng con d.a.o kề cổ cô hề nhúc nhích. Chỉ cần Tống An Ninh phát chút tiếng động, sẽ chút do dự g.i.ế.c cô.
Lúc gật đầu, trong đầu Tống An Ninh ngừng suy nghĩ xem để mở lời với đàn ông .
Hắn hận nhà họ Chu và nhà họ Kỷ thấu xương.
Nga
Nếu để là con dâu nhà họ Chu, còn là vợ của Kỷ Hoài, thì hôm nay cái mạng nhỏ tám chín phần mười là bỏ đây .
“ là... bạn học của con gái nhà , hai ngày nay cô khó ở, ở quê t.h.u.ố.c bảo đến lấy ngay.”
Sắc mặt Tống An Ninh trắng bệch: “Anh, đừng g.i.ế.c , đồ đạc trong nhà cứ lấy tự nhiên, đảm bảo .”
“Tống Ngọc Lan bảo cô đến?”
Nghe Lý Dũng nhắc đến tên Tống Ngọc Lan, Tống An Ninh lập tức hiểu , đây là b.út tích của Tống Ngọc Lan. Người phụ nữ thật sự dồn nhà họ Chu và nhà họ Kỷ chỗ c.h.ế.t một cách triệt để.