Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-05-02 12:13:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến Trường Bắn

 

“Còn xem là việc gì .”

 

“Nếu là nhiệm vụ tổ chức sắp xếp cho thì ? Anh thể ?”

 

Tim Kỷ Hoài thắt , Tống An Ninh ý gì, lẽ nào...

 

Anh cố gắng kìm nén cảm xúc trong lòng, tự nhủ với bản rằng Tống An Ninh chắc chắn chỉ tiện miệng hỏi thôi: “Cô ngốc , nhiệm vụ tổ chức giao xuống, là một quân nhân, chắc chắn phục tùng vô điều kiện! Sao em?”

 

Mặc dù Kỷ Hoài kiểm soát , nhưng sự ngưng trọng xẹt qua đáy mắt ban nãy vẫn Tống An Ninh bắt .

 

Tống An Ninh lúc mới nhớ sự nghi ngờ của đối với Kỷ Hoài.

 

Khi xác định tình trạng của Kỷ Hoài, vẫn thể để lộ bản .

 

Tống An Ninh lắc đầu nặn một nụ , : “Không gì, ban nãy đột nhiên câu đó, em chỉ là cảm xúc nên thôi. Lại nghĩ đến mỗi nhiệm vụ đều nguy hiểm như , nên thuận miệng hỏi một câu.”

 

Trái tim đang treo lơ lửng của Kỷ Hoài hạ xuống.

 

May quá.

 

May mà cô thêm gì nữa, thực sự dám nghĩ, nếu Tống An Ninh cũng là trọng sinh, thì ...

 

“Yên tâm , bây giờ là xã hội mới , đất nước lớn mạnh, quốc gia nào dám đến khiêu khích nữa . Hơn nữa chúng yêu chuộng hòa bình, cũng sẽ chủ động xâm phạm quốc gia khác! Cho nên, nhiệm vụ của bọn đều sẽ quá nguy hiểm .”

 

“Với , bản lĩnh của đàn ông của em, em còn hiểu ?”

 

Lời của Kỷ Hoài Tống An Ninh nhẹ nhõm hơn, nhân họa thể tránh, nhưng thiên tai... nhiệm vụ thể khiến quân nhân xuất kích, thể nguy hiểm .

 

lúc , cô cũng thể thêm quá nhiều, chỉ đành bước nào bước đó.

 

“Vâng, Kỷ Hoài ca ca là tuyệt nhất!”

 

Kỷ Hoài xoa đầu Tống An Ninh, khởi động xe: “Chúng đến con hẻm ăn hoành thánh nhé, em cũng lâu gặp những hàng xóm láng giềng đó.”

 

Tống An Ninh gật đầu: “Vâng ạ, em cũng ăn thịt bò kho nhà Mã thẩm ở sát vách .”

 

Chỉ vài ba câu , bầu khí trong xe trở nên bớt ngột ngạt hơn.

 

Chỉ là hai đều chú ý tới, cảnh tượng đều Chu Bỉnh Xuyên ở lầu thu tầm mắt.

 

“Chu Bỉnh Xuyên, vẫn nên từ bỏ ý định đó . Dù cũng từng Tống An Ninh , kiếp tìm một mới mẻ ? Cớ gì treo cổ một cái cây của cô chứ?”

 

Tống Ngọc Lan với vẻ mặt chê chuyện lớn, sáp gần Chu Bỉnh Xuyên, một tay đặt lên vai .

 

“Chu Bỉnh Xuyên, thực còn khá nhớ của lúc chúng mới kết hôn đấy, đàn ông.”

 

Lời lả lơi mang theo chút khiêu khích đó, khiến Chu Bỉnh Xuyên lập tức lộ vẻ mặt ghét bỏ.

 

Chu Bỉnh Xuyên hai lời, lật tay bóp c.h.ặ.t cổ Tống Ngọc Lan ép mạnh tường: “Tống Ngọc Lan, cảnh cáo cô, nếu cô còn như nữa, sẽ lập tức g.i.ế.c cô!”

 

“Còn nữa, bớt dùng cái bàn tay bẩn thỉu của cô chạm , thấy buồn nôn!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-223.html.]

Sự đổi đột ngột của Chu Bỉnh Xuyên khiến Tống Ngọc Lan kịp phản ứng, nhất thời thở . Cô Chu Bỉnh Xuyên nảy sinh sát tâm: “Chu Bỉnh Xuyên, giỏi thì bây giờ g.i.ế.c !”

 

“Cô thực sự nghĩ dám ?”

 

Tống Ngọc Lan cảm thấy việc hít thở ngày càng khó khăn, trong ánh mắt cuối cùng cũng lộ sự sợ hãi. Cô ngừng vỗ tay Chu Bỉnh Xuyên, khó nhọc : “, sai .”

 

Chu Bỉnh Xuyên tiện tay hất một cái, ném mạnh Tống Ngọc Lan lên giường: “Tống Ngọc Lan, nhớ kỹ, nếu cô còn Ninh Ninh một câu nào nữa, tuyệt đối sẽ nương tay .”

 

Nói xong, xách túi hành lý của thẳng xuống lầu ngoảnh đầu .

 

Bỏ Tống Ngọc Lan chật vật giường thở hổn hển, mãi một lúc lâu mới bình tĩnh . Nhìn ngoài cửa trống hoác, sự hận thù trong ánh mắt Tống Ngọc Lan còn che giấu nữa.

 

Chu Bỉnh Xuyên c.h.ế.t!

Nga

 

Tống An Ninh c.h.ế.t!

 

những kẻ mang nhục nhã cho cô đều c.h.ế.t!

 

...

 

Hai ngày .

 

Ngày huấn luyện nhà bộ đội đến.

 

Ngày đầu tiên cuộc thi b.ắ.n bia, nhất sẽ giấy khen.

 

Sáng sớm Tống An Ninh thức dậy, một bộ quần áo gọn gàng, soi gương hồi lâu, thỉnh thoảng chỉnh cổ áo.

 

“Nhìn em vui kìa, soi gương từ sáng đến giờ, chỉ là một bộ quần áo bình thường thôi mà?”

 

Kỷ Hoài , lấy bộ quân phục từ giá treo ở cửa mặc .

 

“Bây giờ là Đoàn trưởng , đương nhiên em chú ý đến diện mạo, còn xem cảnh nào mặc quần áo nào nữa. Em thấy bộ quần áo phù hợp, chẳng lẽ trong mắt ăn mặc lộng lẫy như Tống Ngọc Lan hôm đó mới bình thường ?”

 

Kỷ Hoài , lắc đầu: “Anh thế!”

 

Tống An Ninh bắt thóp Kỷ Hoài, định dễ dàng tha cho như : “Em thấy chính là ý đó. Kỷ Hoài ca ca, em vẫn kịp hỏi .”

 

“Hôm đó Tống Ngọc Lan chẳng vốn dĩ định gả cho ? Nếu thật sự là như , cưới cô ?”

 

Tống An Ninh cũng là thăm dò Kỷ Hoài.

 

Giọng Kỷ Hoài trầm xuống: “Sao tự nhiên em nhớ hỏi vấn đề ?”

 

“Còn nữa, lời của Tống Ngọc Lan đó em cảm thấy còn tin ? Anh đoán cô cố ý , gây xích mích giữa chúng và đại ca thôi.”

 

Tống An Ninh tiếp tục gặng hỏi: “Kỷ Hoài ca ca, đừng đ.á.n.h trống lảng, giả sử lời Tống Ngọc Lan là thật thì ?”

 

Tống An Ninh luôn một thắc mắc, tại kiếp Kỷ Hoài đồng ý cưới Tống Ngọc Lan.

 

tin chỉ vì cái hôn ước gì đó mà Kỷ Hoài chịu khuất phục.

 

Trong chuyện chắc chắn uẩn khúc gì đó.

 

 

Loading...