Cô dậy sờ sờ má Lý Thâm: “Thuốc vốn dĩ chuẩn cho Kỷ Hoài, chỉ là Chu Bỉnh Xuyên vẫn luôn do dự quyết, chỉ đành tay với thôi.”
Nói xong, Tống Ngọc Lan xổm xuống, chút khó nhọc kéo Lý Thâm về phía trong phòng.
Việc tiếp theo cô , chỉ là đợi Tống An Ninh và Kỷ Hoài trở về phát hiện hai trần truồng giường, hoặc đợi Lý Thâm tự tỉnh phát hiện tất cả những chuyện . Vậy đến lúc đó, cô thể trói buộc cùng một chỗ với Lý Thâm .
...
Bộ đội.
Tống An Ninh và Đinh Vệ Quốc cùng về bộ đội.
Trên đường, Tống An Ninh trong lời ngoài lời đều đang nhắc nhở Đinh Vệ Quốc, đừng chuyện hôm nay cô tìm Đường Hải cho Kỷ Hoài , để tránh ảnh hưởng đến công việc của .
Đinh Vệ Quốc hai vợ chồng Tống Ngọc Lan thời gian sống ở chỗ Kỷ Hoài, Kỷ Hoài ít.
“Hai cùng qua đây ?”
Kỷ Hoài thấy Tống An Ninh bước xuống từ xe của Đinh Vệ Quốc.
“Vừa nãy lúc về vặn bắt gặp An Ninh đang mua đồ, liền tiện đường đưa cô về đại viện bộ đội. Cô đến tìm chút việc, liền đưa cô qua đây.”
Đinh Vệ Quốc tùy miệng giải thích một câu.
Kỷ Hoài xong cũng nghĩ nhiều: “Sắp tan , chuyện gì mà gấp gáp , em còn đặc biệt chạy đến bộ đội tìm .”
Tống An Ninh : “Cũng chuyện gì lớn, chỉ là nghĩ đến đây xem một chút.”
Kỷ Hoài lắc đầu: “Chỗ gì , em cũng từng đến. Lần lúc nấu cơm nồi lớn, em chỗ nào cũng xem qua ? Còn lục ngăn kéo của nữa.”
Tống An Ninh xong, mặt già đỏ bừng. Hóa Kỷ Hoài cái gì cũng .
cô vẫn tỏ vẻ như chuyện gì xảy , nhẹ nhàng bâng quơ : “Hứ, em mới ngăn kéo gì . Khi nào tan , chúng cùng về ...”
**Tống An Ninh Thăm Dò Kỷ Hoài**
“Kỷ Hoài việc gì nữa , em bây giờ về .”
Đinh Vệ Quốc lúc tranh , xong, ném cho Kỷ Hoài một ánh mắt.
Nga
Anh Kỷ Hoài thời gian chút phiền lòng, nắm lấy cơ hội liền để hai ở riêng một lát.
Lời của Đinh Vệ Quốc ngược hợp ý Tống An Ninh.
Nói chuyện trong bộ đội, chừng sẽ đến tìm , đến lúc đó chuyện sẽ tiếp nữa.
Trên đường về, ngang qua trạm thực phẩm.
Tống An Ninh nhớ Kỷ Hoài hai ngày nay ho liền mua cho hai quả lê định mang về hầm nước lê nhuận phổi cho .
Lúc mua Kỷ Hoài ho hai tiếng.
Tống An Ninh ở trạm thực phẩm liền rửa cho một quả lê, bảo ăn .
“Vừa nãy ở bộ đội tra dầu cho s.ú.n.g, bây giờ tay vẫn còn chút dầu rửa, nước lã cũng rửa sạch, về ăn.”
Tống An Ninh quan tâm nhiều như , tay cầm quả lê đưa đến bên miệng : “Em đút cho .”
Kỷ Hoài liếc nữ đồng chí việc ở trạm thực phẩm, đối phương đang c.ắ.n hạt dưa hai , điều Kỷ Hoài chút ngại ngùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-194.html.]
“A...”
Tống An Ninh hiệu Kỷ Hoài học cô há miệng.
Kỷ Hoài từ chối, há miệng c.ắ.n một miếng, nước lê lập tức nhỏ xuống, chút còn chảy dọc theo đầu ngón tay Tống An Ninh xuống .
Tống An Ninh : “Anh xem kìa, ăn quả lê cũng ăn.”
Kỷ Hoài tỏ chút bối rối. Anh cũng là đầu tiên ăn lê như , thể nghĩ đến chuyện .
Anh vội vàng chuyển chủ đề: “Em hôm nay em đến tìm là vì chuyện gì?”
Tống An Ninh kéo Kỷ Hoài khỏi trạm thực phẩm, tự ăn quả lê Kỷ Hoài c.ắ.n vài miếng: “Còn thể vì chuyện gì, vẫn là chuyện của Lục Bằng Phi ?”
Nói đến đây, Tống An Ninh dừng một chút, Kỷ Hoài, thành thật khai báo: “Kỷ Hoài ca ca, hôm nay em tìm Đường Hải .”
Cô nãy đường vẫn luôn nghĩ xem nên cho Kỷ Hoài .
Ngay lúc nãy đút cho Kỷ Hoài ăn lê, cô nhớ đến lời của Đường Hải, cho nên vẫn quyết định chuyện cho Kỷ Hoài, xem phản ứng của Kỷ Hoài.
Lúc Tống An Ninh lời , mắt vẫn luôn chằm chằm thần sắc mặt Kỷ Hoài, chút gì đó.
Trong lòng cô căng thẳng, thậm chí còn căng thẳng hơn cả lúc phát hiện Chu Bỉnh Xuyên là trọng sinh.
May mà sắc mặt Kỷ Hoài như thường: “Cậu thế nào?”
“Kỷ Hoài ca ca, em tìm Đường Hải tức giận ? Trước đây đều cho phép em tìm mà.”
“Anh em sẽ tìm , em thể mặc kệ Mạc Khải Phàm .”
Kỷ Hoài như chuyện gì xảy cạo cạo cổ cô, .
“Kết quả thế nào? Cậu đưa danh sách cho em ?”
Nói hai về phía nhà.
Tống An Ninh lắc đầu: “Cậu đưa cho em, nhưng hỏi từng danh sách , đều phát hiện điểm nào khả nghi.”
“Còn nữa...”
Tống An Ninh ngừng lời Kỷ Hoài, tỏ chút do dự.
“Giữa chúng còn lời gì thể ?” Kỷ Hoài hỏi.
Tống An Ninh ấp úng : “Còn nữa là Đường Hải đó , nghi ngờ hung thủ đó là ...”
Kỷ Hoài dừng bước, thần sắc chút khó tin, một lúc lâu mới mở miệng : “Cậu là ?”
“Cụ thể thì ? Nói thế nào?”
Tống An Ninh kể nguyên văn lời của Đường Hải một .
Kỷ Hoài xong cũng liên tục gật đầu: “Cậu thật đúng là bài bản, nhưng thật sự lý. G.i.ế.c Lục Bằng Phi là để báo thù cho em, g.i.ế.c là vì chuyện ở bệnh viện, lý do cũng đủ.”
Tống An Ninh sững sờ, đó giơ tay đ.á.n.h mấy cái: “Đã lúc , còn tâm trí đùa.”
“Anh đùa mà, quả thực lý.”