Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-05-02 09:39:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiểu Lầm

 

Đường Hải thực lòng suy nghĩ cho Tống An Ninh, mặc dù ghét Kỷ Hoài, cũng cảm thấy tức giận với hành động của Tống An Ninh ngày hôm đó.

 

khi Tống An Ninh xuất hiện mặt , chẳng thể nào giận nổi.

 

Tống An Ninh nặn một nụ , “Đây là đại viện quân đội, đều các chiến sĩ ở đây, bình thường hại là điều thể nào.”

 

quá tuyệt đối, dù thì chuyện của gã mặt sẹo cũng mới xảy .

 

Đường Hải gật đầu, “Vậy thì , đợi Kỷ Hoài về cô hãy chuyển lời chuyện cho , nếu thời gian, cô bảo ... thôi bỏ , đợi bên tin tức sẽ đến tìm .”

 

Đường Hải để Đường Mai gặp Kỷ Hoài thêm nào nữa.

 

Hai đang trò chuyện, nào gốc cây hòe lớn cách đó xa, mấy phụ nữ đang chằm chằm họ.

 

“Người đàn ông đó là ai ? Sao chuyện đùa vui vẻ với vợ của Đoàn trưởng Kỷ thế .”

 

“Trước đây từng thấy bao giờ, nhưng bộ dạng đó chắc chắn đến tìm Đoàn trưởng Kỷ, ban nãy lúc về mới thấy Đoàn trưởng Kỷ ngoài mà.”

 

“Trùng hợp ? Đoàn trưởng Kỷ , đàn ông liền đến tận cửa?”

 

“Chậc chậc, chừng quan hệ mờ ám gì đó, còn , cô vợ nhỏ ngay cả chồng cũng sợ, Đoàn trưởng Kỷ còn đang ầm ĩ đòi ở riêng kìa.”

 

“Nhìn tướng mạo cô , đúng là đồ hồ ly tinh, bác sĩ Thẩm ở đây bao, nhưng một thời gian thấy bác sĩ Thẩm , cô xảy chuyện gì ?”

 

“Này, kìa, gã đàn ông đó nhà !”

 

...

 

Ban nãy Đường Hải vốn định xong sẽ rời , nhưng Tống An Ninh đột nhiên nhớ đến chuyện tờ danh sách .

 

Nga

Cô đang rầu rĩ để hỏi, hiện tại Đường Hải cất công đến đây, dứt khoát bảo danh sách một nữa.

 

Thế là cô mới gọi Đường Hải trong nhà.

 

ngờ, cảnh tượng rơi mắt khác mang một ý nghĩa khác.

 

...

 

Lúc Chu Bỉnh Xuyên bệnh viện, vặn chạm mặt Kỷ Minh Hoa.

 

“Bỉnh Xuyên, con ? Sao để Ngọc Lan ở phòng bệnh một ... Quần áo của con bẩn thế , chỗ còn rách nữa?”

 

Tống Ngọc Lan cũng thấy khóe mày Chu Bỉnh Xuyên xước, liền dậy xem, “Bỉnh Xuyên, lông mày của xước thế ?”

 

Chu Bỉnh Xuyên sớm nghĩ xong đối sách, mỉm : “Không , ban nãy lúc về đạp xe nhanh quá nên ngã một cái.”

 

Nhìn bộ dạng , quả thực giống ngã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-167.html.]

 

Hai cũng nghi ngờ gì nhiều.

 

Kỷ Minh Hoa phủi bụi , mang theo vẻ xót xa trách móc: “Cái thằng bé , lớn thế , đạp xe chậm thôi chứ.”

 

Chu Bỉnh Xuyên đáp, “Không , chỉ là ngã một cái thôi mà.”

 

Kỷ Minh Hoa kéo Chu Bỉnh Xuyên sang một bên, nhỏ: “Chuyện Tống Hải và Diệp Phụng Hà công an bắt con ?”

 

“Vâng, con , con còn đang định hai ngày nữa thăm họ đây.” Chu Bỉnh Xuyên đầu về phía Tống Ngọc Lan, chuyện mới chỉ với Tống Ngọc Lan, “Sao ? Đồng chí công an tìm đến nhà chúng ?”

 

“Không , Tống An Ninh và Khương Tĩnh, chính là bà ruột của nó tìm đến nhà chúng , mới chuyện , cho con , chuyện con đừng xen , về tìm Tống An Ninh, dò xét thái độ của nó xem ...”

 

Chu Bỉnh Xuyên Kỷ Minh Hoa tìm Tống An Ninh, trong lòng khỏi lo lắng, chỉ sợ Kỷ Minh Hoa nhắm Tống An Ninh.

 

Nghĩ đến dáng vẻ tủi của Tống An Ninh khi chỉ thẳng mặt mắng c.h.ử.i xối xả, Chu Bỉnh Xuyên liền kéo tay Kỷ Minh Hoa : “Mẹ, chuyện con thấy và ba nhất đừng xen , kẻo đến lúc đó ảnh hưởng đến công việc của ba.”

 

“Không xử lý mới ảnh hưởng, chỉ lo hai vợ chồng Tống Hải nhờ tìm đến ba con, đến lúc đó nếu trong bộ đội đồn ầm lên chúng thông gia như , còn sẽ nữa.”

 

Chu Bỉnh Xuyên vẫn thêm gì đó.

 

Kỷ Minh Hoa chào Tống Ngọc Lan một tiếng khỏi phòng bệnh.

 

Chu Bỉnh Xuyên định bụng lát nữa cũng sẽ đến chỗ Tống An Ninh một chuyến, như cho dù Kỷ Minh Hoa gì, cũng thể ở bên cạnh bảo vệ cô một chút.

 

Lại bước đến bên cạnh Tống Ngọc Lan.

 

Trên mặt Tống Ngọc Lan mang theo vẻ khó xử, cô nắm lấy tay Chu Bỉnh Xuyên, vì đang mải nghĩ xem Tống An Ninh Kỷ Minh Hoa quát mắng , Chu Bỉnh Xuyên đột nhiên nắm tay liền theo bản năng hất mạnh .

 

Lực đạo lớn, lưng Tống Ngọc Lan lập tức đập đầu giường, phát một tiếng kêu đau đớn.

 

Chu Bỉnh Xuyên lúc mới hồn, vội vàng tiến lên xem xét, “Ngọc Lan, em chứ? Xin , ban nãy đang mải nghĩ chuyện khác.”

 

“Không Bỉnh Xuyên, em chuyện của ba em khó cho gia đình , chuyện là đừng quản nữa, nên xử lý thế nào thì cứ xử lý thế .”

 

Trong lòng Tống Ngọc Lan ước gì nhà họ Chu đừng quản bọn Tống Hải.

 

Bọn họ ầm ĩ như , cảnh của cô ở nhà họ Chu sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.

 

Nếu chuyện ảnh hưởng đến kế hoạch của cô , thì thà để hai đó tù còn hơn.

 

thì kiếp , hai khi cô và Tống An Ninh tiền đều tìm đến, lúc đó cô cảm thấy chán ghét hai .

 

Bây giờ cớ sự , âu cũng là chuyện .

 

Chu Bỉnh Xuyên lắc đầu, “Chuyện em đừng lo lắng, nhiệm vụ hàng đầu của em bây giờ là dưỡng bệnh cho , những chuyện khác em đừng bận tâm.”

 

Trong lòng Chu Bỉnh Xuyên cứu Tống Hải và Diệp Phụng Hà, chỉ cảm thấy đưa hai đó tù cải tạo thì quá hời cho bọn họ .

 

 

Loading...