“Đưa Về!”
Lý công an vung tay lên, hai công an kéo Diệp Phụng Hà và Tống Hải đang mềm nhũn mặt đất về phía đồn công an.
Tống An Ninh thở dài một tiếng, chuyện của gia đình Tống Hải cuối cùng cũng tạm thời khép .
“Tống Niệm, cô chứ, là về nghỉ ngơi một lát nhé?” Tống An Ninh thấy tâm trạng Tống Niệm định, liền lên tiếng an ủi.
“ . An Ninh, bây giờ chúng mau tìm tên Lục Bằng Phi đó !” Tống Niệm lau nước mắt, hai bắt . Trong lòng cô quả thực cũng chút khó chịu, chẳng ai cha ruột của là loại như .
Tống An Ninh cô thế cũng kiên trì nữa, suy cho cùng cô cũng đang sốt ruột.
Nhỡ Lục Bằng Phi khi gặp Tống Ngọc Lan lên đường Quảng Đông, thì bọn họ sẽ vồ hụt mất! Đến lúc đó cho dù rõ ai là tung tin đồn thì cũng chẳng tác dụng gì.
Nga
Mạc Khải Phàm đuổi theo: “An Ninh, cần giúp một tay ?”
Tống An Ninh đảo mắt, nghĩ đến việc Mạc Khải Phàm cũng từng gặp Lục Bằng Phi, tứ hợp viện đều cửa , đúng lúc để Mạc Khải Phàm canh chừng ở cửa : “Lên xe , Khải Phàm ca.”
Chiếc xe chạy thêm mười mấy phút nữa, cuối cùng dừng ở đầu một con hẻm.
“Tống Niệm, cô chắc chắn là ở đây chứ?”
Nhìn con hẻm vẻ như lâu ở , Tống An Ninh chút chần chừ. Dù Tống Niệm cũng chuyển khỏi đây nhiều năm , nhớ rõ địa điểm cũng là chuyện bình thường.
Tống Niệm hề do dự, gật đầu chắc chắn: “, chắc chắn là ở đây. Cái cây nhớ rõ, lúc đó Lục Bằng Phi dựa gốc cây đó hút t.h.u.ố.c.”
Sau khi nhận câu trả lời chắc nịch của cô , bốn lượt xuống xe.
“Khải Phàm ca, và Tống Niệm vòng qua đường , thấy phía thì chặn nhé.”
“Được.”
“Nhớ bảo vệ cho Tống Niệm đấy.” Tống An Ninh dặn dò.
Mạc Khải Phàm : “Yên tâm , hại Tống Niệm thì bước qua xác .”
Tống Niệm , khuôn mặt bất giác đỏ bừng. Mạc Khải Phàm tuy ngoại hình bằng Kỷ Hoài, nhưng cũng chẳng kém là bao. Cả trông tinh thần, làn da ngăm đen những khó coi mà ngược còn mang một vẻ hoang dã.
Trong lúc hai tìm cửa .
Tống An Ninh và Kỷ Hoài cũng về phía trong hẻm.
Dọc đường , nhiều cánh cửa trong hẻm cũ nát, ổ khóa cửa đều rỉ sét.
“Kỷ Hoài ca ca, nhỡ Lục Bằng Phi sống ở đây thì chúng ?”
Kỷ Hoài còn kịp trả lời, một cánh cửa cách đó xa mở . Một bóng miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c, mặc quần ống loe, đeo kính râm to bản bước , Lục Bằng Phi thì còn thể là ai!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-139.html.]
**Anh Cũng Không Biết Sao?**
Lục Bằng Phi ấn tượng sâu sắc với Tống An Ninh, suy cho cùng với nhan sắc của Tống An Ninh, nhớ cũng khó.
“Tống An Ninh? Sao cô sống ở đây? Cô cố ý đến tìm ?”
Lục Bằng Phi mở miệng gọi đúng tên cô, đó tự tin vuốt mái tóc của , tháo chiếc kính râm to bản nhét túi áo , lúc bước còn quên vung vẩy ống quần loe rộng thùng thình của .
Chuyến Quảng Đông , những việc Tống Ngọc Lan dặn dò thì gã chẳng việc nào, nhưng những thứ khác thì học một đống.
Chỉ là Lục Bằng Phi mới vài bước thấy cách phía Tống An Ninh hai ba bước chân một đàn ông mặc quân phục đang . Ánh mắt sắc bén của đang chằm chằm gã, trực giác khiến Lục Bằng Phi dừng bước.
Bởi vì gã nhớ Tống Ngọc Lan từng nhắc đến, Tống An Ninh lấy là con trai thứ hai của nhà họ Chu, và đối phương chính là một quân nhân!
Tống An Ninh vốn còn định bảo Kỷ Hoài trốn , nhưng ngờ Lục Bằng Phi đột nhiên xuất hiện.
Để ngăn Lục Bằng Phi bỏ chạy, Tống An Ninh vội vàng nở nụ ngọt ngào: “Không ngờ Lục đại ca vẫn còn nhớ . Chị gái nhập viện , chị bảo đến tìm một chuyến.”
Lục Bằng Phi nhớ rõ Tống Ngọc Lan dặn dặn , tuyệt đối cho chính là Tống An Ninh. Sao thể để Tống An Ninh đến tìm gã , nhận điều bất thường, Lục Bằng Phi lập tức hỏi vặn : “Anh là ai?”
“Anh .....”
Nhân lúc Tống An Ninh đầu , Lục Bằng Phi xoay co cẳng bỏ chạy.
Phản ứng rõ ràng là của kẻ bình thường quen những trò trộm gà bắt ch.ó.
Tống An Ninh thể hiểu nổi, một kẻ như thế thể trở nên giàu đến . là ứng nghiệm với câu đó, ở đầu ngọn gió của thời đại, thì dù là một con heo cũng thể bay lên .
Cô và Kỷ Hoài lập tức cất bước đuổi theo.
con hẻm vốn cũ nát bẩn thỉu, vô ngõ ngách, hai thể đuổi kịp Lục Bằng Phi, kẻ quá quen thuộc với địa hình nơi đây.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng gã biến mất tăm.
“An Ninh, em mau gọi đồng chí Khải Phàm bọn họ ! Không thể để tên tiểu t.ử chạy thoát . Với cái tính trơn tuột của gã, mà chạy thoát thì sẽ khó bắt .” Kỷ Hoài những ngã rẽ ngoằn ngoèo phía , vội vàng bảo Tống An Ninh tìm Mạc Khải Phàm.
“Vậy cẩn thận một chút nhé! Kỷ Hoài ca ca.”
Tống An Ninh bây giờ chỉ dựa cô và Kỷ Hoài thì khả năng sẽ mất dấu. Chỉ gọi thêm Mạc Khải Phàm đuổi từ đầu thì mới thể chặn Lục Bằng Phi.
Hai chia hành động.
Kỷ Hoài tiếp tục đuổi theo hướng Lục Bằng Phi chạy, còn Tống An Ninh tìm viện binh.
Bây giờ cô mới hối hận vì đồng ý yêu cầu cùng của Khương Quân. Dù thêm một là thêm một phần sức mạnh, nhiều ngã rẽ thế cô thực sự lo lắng chỉ dựa mấy bọn họ sẽ khó chặn Lục Bằng Phi.