Nhân Lúc Gã Đàn Ông Lấy Tiền, Uông
Cường bước đến mặt Thẩm Giai xổm xuống, lắc đầu đầy vẻ tiếc nuối : “Chị họ, trách thì trách chị quá tàn nhẫn, lòng giúp hai xả giận, chị g.i.ế.c .”
“Cũng , cần mang theo hai cục nợ các .”
Thẩm Giai giãy giụa, ý tứ trong lời của gã đàn ông chột mắt nãy quá rõ ràng, cô cũng mang sẽ kết cục gì, chính là sống bằng c.h.ế.t, thà về tù còn hơn! Đổi lấy một sự giải thoát.
Cô vô lực há miệng, chuyện, nhưng quả thực thể phát chút âm thanh nào, chỉ thể trừng mắt Uông Cường đầy phẫn nộ.
Uông Cường gằn dậy, thúc giục: “Lấy tiền mà chậm thế!”
Gã đàn ông chột mắt vẫn giữ nụ mặt: “Người em, chúng chắc chắn đếm rõ tiền mới , nếu đưa thiếu cho , đến lúc đó chẳng sẽ thuận lợi .”
Nga
Vừa , gã đưa cho Uông Cường một xấp Đại đoàn kết: “Đây là của một , đếm .”
“Thật phiền phức.”
Uông Cường giật lấy xấp Đại đoàn kết trong tay gã đàn ông chột mắt, miệng thì kêu phiền, nhưng để phòng ngừa tiền nhầm lẫn, vẫn bắt đầu đếm.
Nhìn xấp Đại đoàn kết tay, sự phòng của Uông Cường lập tức buông lỏng, trong lòng bắt đầu lên kế hoạch những việc cần khi đến Quảng Thâm. đếm đếm phát hiện tiền phía đúng, giống như... tiền âm phủ!
Hắn ngẩng đầu định quát mắng, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, trực tiếp cắt đứt yết hầu của .
Uông Cường trợn trừng mắt, theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ, một tay khác chỉ gã đàn ông chột mắt, lý do, nhưng chỉ thể phát âm thanh ‘ức... ức...’.
Gã đàn ông chột mắt thu hồi d.a.o găm: “Cũng sắc bén phết. Người em, thể trách , nếu mỗi ăn với đều sư t.ử ngoạm như , chúng còn kiếm tiền kiểu gì?”
“Vốn dĩ, g.i.ế.c , chỉ là thái độ của , thích...”
“Đống tiền âm phủ cứ để cho xuống đó mà dùng !”
Uông Cường quỳ hai gối xuống đất, mang theo ánh mắt cam lòng ầm ầm ngã gục. Từ góc độ của Thẩm Giai vặn thấy khuôn mặt của Uông Cường, trong lòng thể là hả hê sợ hãi.
Giây tiếp theo, gã đàn ông chột mắt đá một cước đẩy Uông Cường xuống ao.
Ngay đó, gã Thẩm Giai và Thẩm Y Y mặt đất, : “Kiểm tra một chút.”
Thẩm Giai hiểu bọn chúng kiểm tra cái gì, giây tiếp theo cô chỉ cảm thấy lạnh toát...
Không cần , cô cũng chuyện gì xảy .
Cảm giác hổ! Cảm giác nhục nhã! Lập tức dâng trào trong lòng.
“Đại ca, con vẫn còn tơ, con thì .”
“Con tơ giữ , con mày dẫn em cho nó thích nghi .” Trong mắt gã đàn ông chột mắt lóe lên một tia tàn nhẫn. Uông Cường rõ ràng , cả hai đều là gái tơ, bây giờ chỉ một. Không chỗ trút giận, gã đành trút lửa giận lên Thẩm Y Y.
“Cảm ơn đại ca, cô gái thành phố mọng nước thế em mới thấy đầu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mi-lanh-dien-quan-han-xin-dung-tron/chuong-102.html.]
“Lão Tứ, mày chú ý một chút, cái hình chịu nổi mày giày vò .”
“Tam ca, yên tâm !”
Trong mắt Thẩm Y Y tràn ngập sự sợ hãi, hét lên, nhưng quả thực chút sức lực nào. Cô bây giờ hối hận, tại hại Tống An Ninh, cô về nhà...
đời gì t.h.u.ố.c hối hận.
Thẩm Y Y một gã lực lưỡng vác thẳng lên vai trong khu rừng nhỏ.
Cảnh đều Thẩm Giai thấy, Thẩm Y Y sắp đối mặt với chuyện gì cô tất nhiên rõ. Cô thở hổn hển, cảm giác hổ nãy giờ phút tan biến còn dấu vết, chỉ còn sự sợ hãi.
...
Ba ngày .
Tống An Ninh viện ba ngày cảm thấy sắp thoái hóa đến nơi : “Kỷ Hoài ca ca, em thực sự nữa , hôm nay thể về nhà ?”
“Nghe xem bác sĩ Chung thế nào , nếu ông đồng ý, sẽ đưa em về nhà.”
Kỷ Hoài gọt táo cho Tống An Ninh, dùng cùng một cái cớ để đáp cô. Hôm đó khi từ đồn công an về, Tống An Ninh khôi phục nụ như ngày thường, Kỷ Hoài cũng hỏi, chỉ cần Tống An Ninh vui vẻ là đối với đủ .
Nói xong, đưa quả táo cho Tống An Ninh.
Tống An Ninh há miệng, tinh nghịch : “Kỷ Hoài ca ca, đút cho em.”
Tay Kỷ Hoài khựng , Tống An Ninh mặt, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết, đôi môi đỏ mọng đầy đặn vô cùng động lòng , làn da trắng hồng, cộng thêm biểu cảm lúc , sống động như một mỹ nhân ngây thơ nũng nịu.
Kỷ Hoài đưa quả táo đến bên miệng cô, Tống An Ninh nũng: “Kỷ Hoài ca ca, miếng to quá, đây gọt thành từng lát mỏng mà.”
Một Tống An Ninh như , Kỷ Hoài cảm thấy vẫn cần một thời gian dài nữa mới thể thích nghi , nhưng ai bảo sủng cô chứ.
lúc , ngoài cửa phòng bệnh vội vã chạy : “Lão Kỷ, tìm thấy .”
Đinh Vệ Quốc Kỷ Hoài đang cầm quả táo tay, lúng túng ho khan hai tiếng: “Hai cứ tiếp tục , xong việc .”
Mặt Tống An Ninh đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Đinh đại ca, ông ! Kỷ Hoài ca ca chỉ gọt cho em quả táo thôi.”
Chỉ gọt một quả táo?
Ông quen Kỷ Hoài bao nhiêu năm nay, bao giờ thấy Kỷ Hoài chu đáo với ai như !
Ông vẫn còn nhớ đây nhờ Kỷ Hoài rót hộ cốc nước, còn tên chặn họng cho mấy câu.
Chuyện mà để các chiến sĩ thấy, chắc cằm rơi hết xuống đất mất.
“An Ninh t.ử, từng thấy Kỷ Hoài chu đáo với ai như bao giờ.”
Kỷ Hoài thu quả táo , bắt đầu cắt thành từng miếng, đầu cũng ngẩng lên, nhạt nhẽo : “Vợ mà chu đáo, chẳng lẽ chu đáo với khác ? Chúng quen bao nhiêu năm nay, ông còn hiểu ?”