Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:50:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nam buổi trưa mì kéo, cô nhào bột xong cán , hai tay nắm hai đầu mì dùng sức kéo , sợi mì đập lên thớt phát tiếng thùng thùng, che lấp tiếng bước chân tới trong sân, Ôn Nam ném mì kéo xong trong nồi, lúc xoay thấy bóng đen chiếu tới bên chân.

Vừa ngẩng đầu, liền thấy Trần Tự đang xách nước bếp.

Ôn Nam kinh ngạc chớp mắt: "Anh về lúc nào thế?"

Trần Tự đổ nước trong lu: "Vừa về đến nhà."

Cổ áo quân phục của mồ hôi thấm ướt, màu sắc quần áo chia cắt thành hai màu đậm nhạt, hôm nay hẳn là vẫn luôn phơi nắng, gân xanh mạch m.á.u cánh tay rõ ràng lồi lên, lu nước sát cạnh thớt, Ôn Nam đến thớt, mạc danh cảm giác nóng tỏa từ Trần Tự.

Hừng hực, chút nóng .

Cô véo tay áo lau mồ hôi trán, Trần Tự đổ một thùng nước khác trong lu, hỏi: "Anh, Chu Nham ?"

Lông mày Trần Tự nhíu, ngẩng đầu cô: "Cậu tìm cô?"

Giọng trầm thấp nghiêm nghị, đại loại kiểu Chu Nham thật sự lén lút tìm Ôn Nam, liền dám túm tới xử lý một trận!

Ôn Nam lắc đầu: "Không , hôm nay đường gặp xe tải bộ đội, chào hỏi em, là chiến hữu của ."

Vẻ lạnh lùng giữa mày mắt Trần Tự mấy thể thấy nhạt : "Ừ, là chiến hữu của , ở đoàn 3." Nghe thấy tiếng Ôn Nam kéo mì, ngước mắt thoáng qua, Ôn Nam hai bàn tay trắng nõn nắm hai đầu sợi mì, căng khuôn mặt nhỏ dùng sức kéo mì, bộ dạng cứ như chiến trường .

Trong mắt Trần Tự mang theo ý : "Tay nghề học với ai thế?"

Ôn Nam : "Tự học." Ném mì kéo xong trong nồi, dùng đũa khuấy khuấy, đó đầu về phía Trần Tự đang xách thùng nước ngoài, giọng thanh thúy cao hơn một chút: "Anh, buổi tối xem phim ?"

Ngoài sân truyền đến giọng của Trần Tự: "Đi."

Sau khi mì chín, Ôn Nam múc mì , sức ăn Trần Tự lớn, cô dùng chậu múc cơm cho Trần Tự, thêm nhiều canh rau trong, Trần Tự từ bên ngoài , hình cao lớn nháy mắt chặn ánh sáng chiếu ngoài nhà, phòng bếp vốn dĩ lớn vẻ chật chội, thoáng qua Ôn Nam đang cúi đầu đổ canh rau, từ góc độ của vặn thể thấy cổ Ôn Nam đổ chút mồ hôi, vài sợi tóc dán làn da trắng nõn, càng nổi bật làn da trắng hơn.

Trần Tự dời tầm mắt, bưng một chậu một bát ngoài.

Ôn Nam bưng bát của , theo lưng , giẫm lên bóng dáng , tay cầm đũa khuấy mì, cũng chú ý phía dừng , tự đ.â.m đầu , bát trong tay suýt chút nữa lật , lưng đàn ông cứng như đá, cô "xuýt xoa" hai tiếng, liền cửa bếp truyền đến giọng trêu chọc của Trần nãi nãi: "Cháu đường đường thế, đụng đau ?"

Trần Tự nghiêng , đưa bát cho bà nội, xoay Ôn Nam cúi đầu xoa trán:...

Vừa bà nội bỗng nhiên chặn ở cửa bếp, sợ đụng bà cụ mới phanh bước chân, ngờ Ôn Nam đường, cứ thế đụng lưng .

Anh hỏi: "Đau lắm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-85.html.]

Ôn Nam lắc đầu: "Cũng tàm tạm."

Trên chiếc bàn vuông nhỏ ngoài bếp, Ôn Nam ghế đẩu nhỏ, xoa xoa trán, động tác của cô đều rơi trong mắt Trần Tự, đàn ông ngước mắt thoáng qua, vầng trán trơn bóng trắng nõn của Ôn Nam một mảng đỏ, hiển nhiên là đụng lưng .

Nhìn qua vẻ đụng cũng nhẹ thật.

Ăn xong cơm trưa Trần Tự liền bộ đội, Ôn Nam rửa sạch nồi bát, lúc khỏi bếp, Trần nãi nãi : "Nam Nam, cháu hợp tác xã cung tiêu cân ít hạt dưa, chúng buổi tối lúc xem phim c.ắ.n chút hạt dưa."

Ôn Nam : "Vâng."

Thấy Trần nãi nãi đưa tiền, Ôn Nam vội vàng xua tay, xoay chạy mất, Trần nãi nãi buồn : "Con bé chạy nhanh thật."

Ôn Nam khỏi cửa nhà liền đụng Trương Tiểu Nga xách chai nước tương , Trương Tiểu Nga hỏi cô: "Cô đấy?"

Ôn Nam: "Đi hợp tác xã cung tiêu mua hạt dưa."

Trương Tiểu Nga : "Hầy, khéo quá, hợp tác xã cung tiêu đong nước tương, hai cùng ."

Hai qua ngõ chính khu gia thuộc, thấy gốc cây hai bên ngõ nhiều , hôm nay thứ bảy, bọn trẻ con đều nghỉ, mấy đám trẻ con tụ tập thành mấy đống đang chơi đùa, Trương Tiểu Nga : "Thấy , đều là canh ở đây chờ chiếm chỗ đấy, chờ buổi chiều chiếu phim đến, hàng khẳng định chiếm đầy, Ôn Nam, lát nữa buổi tối chúng cũng đừng ăn cơm, mỗi cầm một cái bánh ngô sớm đây chờ, chúng cũng chiếm cái hàng đầu."

Ôn Nam:...

Không đến mức đến mức.

Vì xem một bộ phim, ngay cả cơm cũng ăn t.ử tế.

Dưới gốc cây phía đông một đám trẻ con đang chơi ném đá, trong đó Triệu Tiểu Đông, trong tay Triệu Tiểu Đông nắm một nắm đá, miệng treo nước mũi, dùng tay áo lau một cái, chỉ bạn cùng chơi vui : "Mày chơi , mày ném tao , đến lượt tao ném mày, mày mà còn trốn tao về nhà mách tao, bảo tao tìm mày, mày bắt nạt tao!"

Đối diện Triệu Tiểu Đông hai bạn cùng lứa với nó, Triệu Tiểu Đông , hai mặt quỷ lắc m.ô.n.g: "Tao cứ cho mày ném đấy, hì hì, tức c.h.ế.t mày tức c.h.ế.t mày."

Triệu Tiểu Đông tức giận gân cổ lên bắt đầu : "Tao về nhà mách tao!"

Trương Tiểu Nga ha hả chỉ Triệu Tiểu Đông giễu cợt: "Mày cái dạng hèn của mày xem, chuyện bé tí còn mách mày, mày quản mày, còn thể quản con nhà khác?"

Triệu Tiểu Đông , càng vui, từ vẽ tranh thím Trương bọn họ , Triệu Tiểu Đông liền đặc biệt ghét bọn họ, nó thấy bên cạnh Trương Tiểu Nga Ôn Nam , nghĩ đến đầu sỏ gây tội nó chính là đàn bà xa , đối với Ôn Nam đặc biệt tức giận, chạy, cố ý sán về phía Ôn Nam, đó nhân lúc chú ý, đem một nắm đá trong tay ném hết mặt Ôn Nam, Ôn Nam phòng , thình lình hứng trọn một mặt đá, Trương Tiểu Nga cũng kinh hãi, c.h.ử.i ầm lên: "Cái thằng ranh con mày tính thế hả! Xem tao xử lý mày!"

 

 

Loading...