Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 81
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:50:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:50:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Triệu Tiểu Mạch : "Em cảm thấy ngon."
Hai bãi cỏ, Ôn Nam chống cằm Triệu Tiểu Mạch bên cạnh, chờ cô bé ăn xong, bỗng nhiên nắm lấy tay cô bé xắn tay áo lên, tức khắc cánh tay đầy vết véo đập trong mắt Ôn Nam, chỗ xanh chỗ tím, thể thấy Triệu Tiểu Mạch chịu bao nhiêu sự bắt nạt thể lộ ngoài ánh sáng.
Ôn Nam nhíu mày, khuôn mặt nhỏ lạnh: "Đều là Lâm Mỹ Trân véo?"
Triệu Tiểu Mạch rút tay về nhanh ch.óng kéo tay áo xuống che vết véo cánh tay, do dự một chút, : "Là cô véo."
Thật véo cô bé còn và em trai cô bé.
Em trai cô bé cô bé thiết với Ôn Nam, nó Ôn Nam bắt nạt nó , nó vui, trút giận lên cô bé, Triệu Tiểu Đông dùng sức véo mấy cái cánh tay cô bé, cô bé cứ ở cửa nhà c.ắ.n hạt dưa, chuyện cô bé cho Ôn Nam, sợ Ôn Nam tự trách.
Lông mày thanh tú của Ôn Nam vẫn từng giãn .
Nghĩ đến trưa nay Lâm Mỹ Trân từng cái từng cái dùng sức nhéo Triệu Tiểu Mạch, liền ngày thường cô ít véo cô bé.
Ôn Nam hỏi: "Tiểu Mạch, em báo thù ?"
Triệu Tiểu Mạch sửng sốt một chút, đem lời Ôn Nam cân nhắc cân nhắc mới hiểu ý của cô, sợ tới mức vội vàng lắc đầu: "Không , Ôn Nam, chị đừng chọc thím Lâm, em véo vài cái cũng thiếu mấy miếng thịt, hôm nay chị thím Lâm , cô chắc sẽ bắt nạt em nữa ."
Ôn Nam : "Em yên tâm, chị sẽ rước phiền toái ."
Cô ghé tai Tiểu Mạch thấp giọng vài câu, Triệu Tiểu Mạch càng tim đập càng nhanh, khi Ôn Nam xong, dám tin tưởng về phía cô, Ôn Nam : "Tiểu Mạch, chị thể giúp em nhất thời, giúp em cả đời, ngộ nhỡ ngày nào đó chị ở đây, em Lâm Mỹ Trân bắt nạt thì ? Biện pháp nhất chính là tự em cho Lâm Mỹ Trân sợ em, tránh xa em."
Triệu Tiểu Mạch cúi đầu lời nào.
Ôn Nam cũng ép cô bé, cô dậy phủi phủi đất quần: "Tiểu Mạch, tự em suy nghĩ cho kỹ, chị về đây, ngày mai chị tới tìm em, mang cho em ít bánh sơn tra."
Triệu Tiểu Mạch đầu hình yểu điệu của Ôn Nam chậm rãi rời khỏi bãi cỏ, mặt trời buổi chiều ngả về tây, chiếu nghiêng nghiêng cô, ánh lên những sợi tóc mai lòa xòa của cô thành những tia ráng chiều lấm tấm, cô bé thu hồi tầm mắt, cầm lấy liềm khom lưng cắt cỏ, cắt cỏ suy nghĩ lời Ôn Nam .
Ôn Nam trở khu gia thuộc khéo đụng Trương Tiểu Nga đang ở nhà tán gẫu với Trần nãi nãi, Trương Tiểu Nga thấy cô hai tay trống trơn, sửng sốt một chút: "Không cô nhổ cỏ cho gà ?"
Ôn Nam: "Cháu quên mang xẻng."
Trương Tiểu Nga "hầy" một tiếng: "Thật kiêu khí, xẻng thì dùng tay nhổ , chúng việc ai mà chẳng dùng tay ?"
Ôn Nam:...
"Được ." Trần nãi nãi Trương Tiểu Nga: "Không cô bảo Nam Nam dạy cô bánh sơn tra ?"
Trương Tiểu Nga vội vàng gật đầu: ", Ôn Nam, bánh sơn tra thế nào?"
Ôn Nam xổm bên giếng ép nước rửa tay, chi tiết các bước bánh sơn tra cho Trương Tiểu Nga, Trương Tiểu Nga xong, bừng tỉnh đại ngộ ồ một tiếng: "Hóa đơn giản như ." Bà tràn đầy tự tin dậy chào hỏi Trần nãi nãi: "Thím Hầu, về nhà thử xem."
Ôn Nam:...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-81.html.]
Cái tính đúng là gió chính là mưa.
Trần nãi nãi thấy nhiều trách, : "Nam Nam, thím Trương cháu cứ như đấy, bà đoán cái bánh sơn tra vẫn bằng của cháu ."
Ôn Nam ngạo kiều hất b.í.m tóc nhỏ, lúm đồng tiền say lòng : "Đó là chắc chắn ạ."
Dáng vẻ nhỏ nhắn chọc Trần nãi nãi.
Quả nhiên ngoài dự đoán của Trần nãi nãi, trời tờ mờ tối, cách vách truyền đến tiếng kêu la của Trương Tiểu Nga, bánh sơn tra bà giống của Ôn Nam, ngay cả mùi vị cũng giống, trong tiểu viện sáng đèn, Đỗ đoàn trưởng và Đỗ Kiến Minh về nhà, hai mỗi ăn một miếng bánh sơn tra Trương Tiểu Nga , uống một ngụm canh thanh mai Trương Tiểu Nga .
Hai cha con mày nhíu c.h.ặ.t đồng loạt, Đỗ đoàn trưởng nuốt xuống, lắc đầu: "Kém xa."
Đỗ Kiến Minh ăn xong bánh sơn tra , tu nửa ca nước: "Mẹ, giống của chị Ôn Nam? Có sai bước nào ?"
Trương Tiểu Nga cũng buồn bực đây, rõ ràng đều theo các bước Ôn Nam , vị đúng nhỉ?.
Trời tối đen, trong ngõ nhỏ tối om yên tĩnh.
Ôn Nam ngoài cửa một lúc, vẫn thấy Trần Tự trở về, vì thế chạy đến cửa viện khép hờ nhà hàng xóm, thò đầu thấy hai cha con Đỗ đoàn trưởng và Đỗ Kiến Minh đang ăn cơm trong sân, Đỗ Kiến Minh : "Chị Ôn Nam, chị tới đây?"
Ôn Nam về phía Đỗ đoàn trưởng, hỏi: "Đỗ đoàn trưởng, còn ở trong đoàn ạ?"
Đỗ đoàn trưởng sửng sốt: "Cậu về cùng bọn mà, còn về đến nhà ?"
Ôn Nam lắc đầu: "Chưa " Lời còn xong thấy cách đó xa truyền đến giọng của Trần Tự: "Ôn Nam."
Ôn Nam thẳng về hướng phát âm thanh, liền thấy Trần Tự một tay ôm thùng gỗ tới, cô ngỡ ngàng chớp mắt, tốn chút sức lực cầm thùng gỗ, nữa cảm thán sự chênh lệch sức mạnh giữa nam và nữ thật lớn.
Cô nhớ tới hôm qua Trần Tự , giúp cô mang thùng gỗ về.
Không ngờ mang về thật.
Ôn Nam bên cạnh , đàn ông cao lớn chân dài, cao ngất đĩnh đạc, trong đêm tối đen như mực, cái bóng đen từ đối phương chiếu xuống gần như bao trùm lấy cô, hai một một về đến nhà, Trần Tự mang thùng gỗ đến bên giếng đổ nước rửa sạch sẽ, nhẹ nhàng tự nhiên đảo lộn thùng gỗ, cổ tay xoay một cái thùng gỗ cũng xoay theo một vòng.
Cô chớp mắt, hỏi: "Cái thùng gỗ nặng ?"
Trần Tự : "Không nặng."
Bao cát vác trong bộ đội còn nặng hơn cái nhiều.
Trần nãi nãi từ trong nhà , thấy Trần Tự đang rửa thùng gỗ, : "Còn mua cả thùng tắm về nữa."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.