Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 36

Cập nhật lúc: 2026-03-28 23:49:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai qua thôn, Ôn Nam thấy một nam một nữ từ trong cửa nhà chút rách nát, nam mặc áo ngắn tay đen và quần đen, nữ để tóc ngắn, mặc áo sơ mi kẻ ô vuông đỏ, mặt mày giống Lâm Mỹ Trân, cần nghĩ cũng là em gái Lâm Mỹ Trân, đàn ông bên cạnh cô , chính là đàn ông lôi lôi kéo kéo với Lâm Mỹ Trân rạng sáng hôm đó.

Lâm Mỹ Hà thấy Trương Tiểu Nga, chào hỏi quen.

nữ đồng chí bên cạnh Trương Tiểu Nga, tóc tết một b.í.m tóc ba thả , tóc mái vụn vặt rủ xuống chỗ lông mày, đôi mắt sáng lấp lánh đẽ, ch.óp mũi nhỏ nhắn, màu môi trắng bệch, lúc mím môi, hai bên má thể thấy dấu vết lúm đồng tiền một chút.

Lâm Mỹ Hà liếc mắt một cái nhận , đây là em họ Trần doanh trưởng, Ôn Nam.

Chị gái cô về nhà đẻ từng qua tướng mạo đại khái của Ôn Nam, dáng dấp trắng trẻo, mắt hai mí, lúm đồng tiền, xinh như hồ ly tinh.

để ý đến Ôn Nam, Ôn Nam cũng để ý đến cô .

Ngược Lý Hồng Bình ở bên cạnh Ôn Nam thêm vài , ánh mắt trần trụi đ.á.n.h giá xen lẫn ý , cho Ôn Nam loại cảm giác ghê tởm thoải mái, Lâm Mỹ Hà cũng phát hiện ánh mắt Lý Hồng Bình vẫn luôn chằm chằm Ôn Nam, khách khí túm lấy tai gã kéo về, mắng: “Mày cần tròng mắt nữa thì tao móc cho mày!”

Lý Hồng Bình khom lưng, đau đến mức kêu oai oái.

Nhìn hai rẽ về nhà, Trương Tiểu Nga kéo cánh tay Ôn Nam : “Gã đàn ông chính là thằng ở rể tiền đồ, đừng để ý đến bọn họ, chúng mau báo danh.”

Bị Trương Tiểu Nga kéo, Ôn Nam buộc chạy một mạch qua, lúc chạy đến vũng nước kịp nhảy qua, một chân giẫm , giày lún trong vũng bùn rút , bàn chân tất cứ như giẫm lên nền đất bùn, lạnh đất vù vù xông thẳng lòng bàn chân.

Cố tình Trương Tiểu Nga còn ở đó, bà chạy tới rút giày của Ôn Nam ném xuống bên chân cô: “Mau thôi.”

Đối với Trương Tiểu Nga mà , nhà quê kiêu khí như , sinh con xong ngày hôm xuống đất việc, chân giẫm trong bùn loại chuyện căn bản tính là chuyện gì.

đối với Ôn Nam mà , quả thực chính là dày vò.

Cô nhịn đau bụng cùng Trương Tiểu Nga vòng sườn núi phía thôn, chạy đến chỗ báo danh chân núi, phía xếp mười mấy nhà , Trương Tiểu Nga : “Chúng tới cũng tính là muộn, đất tự lưu chắc chắn thể chia ở phía .” Nói xong bà bảo Ôn Nam phía : “Mọi đều đang chạy tới bên , chúng nếu tới muộn chút nữa, chắc chắn chiếm vị trí .”

Ôn Nam đầu phía .

Trên con đường đất nhỏ hẹp lục tục nhiều tới, cơ bản đều là quân tẩu dẫn theo con cái, dọc đường náo nhiệt.

Trong đó còn Lâm Mỹ Trân.

Trên mặt cô mấy vết móng tay, qua bên cạnh cô đều nhịn một cái, Lâm Mỹ Trân bây giờ là mà liệu cơm gắp mắm, chỉ cần chồng của quân tẩu là chức vị từ liên trưởng trở lên, cô liền nhịn lên tiếng, nếu là chức vị liên trưởng, thì hung hăng trừng , thuận tiện một câu: “Nhìn cái gì mà ? Có gì ?!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-36.html.]

Ôn Nam: …

Chiêu bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh để cô chơi đến nhuần nhuyễn.

Bên báo danh, bên liền dẫn báo danh nhận đất tự lưu của nhà , đến lượt Ôn Nam, binh lính cúi đầu đăng ký hỏi: “Cô là nhà của ai?”

Ôn Nam còn , Trương Tiểu Nga nhanh nhảu : “Em họ nhà Trần doanh trưởng đoàn 1.”

Lời , binh lính cúi đầu đăng ký soạt một cái ngẩng đầu về phía Ôn Nam đang bàn, ngay cả binh lính dẫn các quân tẩu xem đất tự lưu còn xa cũng đầu thoáng qua, em họ Trần doanh trưởng an an tĩnh tĩnh ở đó, dáng mảnh khảnh, làn da trắng nõn, lúc rũ mắt xuống, lông mi rậm rạp đan xen, chớp chớp, trông thật đấy.

Hai ngày nay trong bộ đội đều truyền tai , em họ Trần doanh trưởng đoàn 1 tới , dáng dấp đặc biệt xinh , trong bộ đội nhiều trai lớn vợ đều rục rịch khu gia thuộc xem em họ Trần doanh trưởng trông như thế nào, nếu Trần doanh trưởng cảnh cáo bọn họ đừng quấy rầy em gái , bọn họ sớm nhân lúc ăn cơm trưa chạy ngoài dung nhan một chút .

Không ngờ mấy bọn họ gặp ở đây.

Giống như trong bộ đội đồn đại, dáng dấp thật sự .

Binh lính đăng ký hì hì một cái, cúi đầu soàn soạt xong tên, tay vung lên, bảo bên cạnh đưa Ôn Nam xem đất tự lưu phân chia, đất tự lưu ở vị trí sát bên cạnh, lúc sắp giữa trưa, ánh nắng chiếu rọi mặt đất, bao trùm mảnh đất ánh nắng, mà mảnh đất tự lưu chân núi đến bây giờ vẫn còn ở trong bóng râm.

Binh lính dẫn đường chỉ phía : “Đồng chí Ôn, đất tự lưu nhà Trần doanh trưởng chính là mảnh .”

Trương Tiểu Nga chạy tới mấy vòng trong ruộng, giày dính một vòng bùn đất dày cộm, bà đến bên đường giậm giậm bùn đất chân, đó với Ôn Nam: “Mảnh đất tồi, xới mảnh đất lên, phơi nắng, là gần như thể trồng rau .”

Xem xong đất tự lưu, Ôn Nam và Trương Tiểu Nga về khu gia thuộc.

Bụng Ôn Nam càng ngày càng đau, lòng bàn chân lạnh cứng, giày vải dính đầy bùn, nặng đến mức sắp nhấc nổi chân , Trương Tiểu Nga rốt cuộc sắc mặt Ôn Nam đúng lắm, hỏi cô: “Cô thế? Sao mặt trắng bệch thế ?”

Ôn Nam c.ắ.n răng: “Đau bụng.”

Trương Tiểu Nga nhíu mày, cảm thấy Ôn Nam thật kiêu khí, chẳng là đau bụng , cảm giác như mất nửa cái mạng ?

Hai khỏi thôn Hạnh Hoa, qua cầu đá, thấy tiếng chuyện ở ngã ba đường, Ôn Nam sức ngẩng đầu, ủ rũ cúi đầu ôm bụng về, còn hai bước thấy Trương Tiểu Nga kéo cái giọng oang oang hét: “Này, Ôn Nam, lão Đỗ bọn họ về !”

Ôn Nam ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái thấy Trần Tự đang trong đám và nghiêng đầu chuyện với .

 

 

Loading...