Ôn Nam: “Ồ.”
Hai khỏi sân, Ôn Nam xổm xuống rửa mặt, đó bước những bước nhỏ đến bàn ăn xuống, đối diện với ánh mắt của Trần nãi nãi và dì nhỏ, lập tức ngại ngùng cúi đầu, ôm bánh màn thầu gặm hai miếng. Trần nãi nãi : “Đừng chỉ lo ăn màn thầu, ăn nhiều thức ăn , Nam Nam, con bồi bổ cho , thì lúc t.h.a.i con sẽ khổ lắm đấy, lời nãi nãi, ăn nhiều thịt .”
Mạnh Thu cũng chen : “ , ăn nhiều , cố gắng năm nay một thằng cu mập mạp.”
Ôn Nam: …
Cô màn thầu nghẹn một cái, đầu liền thấy gân xanh cổ Trần Tự giật giật, kỹ , gã đang mím môi .
Ôn Nam tức giận đá Trần Tự một cái bàn, Trần Tự ho nhẹ một tiếng, gắp cho Ôn Nam một miếng thịt: “Ăn cơm .”
Trần Tự là , ăn cơm xong quả nhiên trạm xá mua t.h.u.ố.c về cho cô, đó đóng cửa phòng, bên mép giường, vén chăn lên, : “Anh bôi t.h.u.ố.c cho em, tiện thể xem vết thương của em nghiêm trọng .”
Ôn Nam đỏ bừng mặt, vội vàng kéo chăn liên tục lắc đầu: “Không, cần, em tự bôi t.h.u.ố.c .”
Người đàn ông kéo chăn vén lên nữa, lực đạo mạnh mẽ, nhưng Ôn Nam cảm thấy đau. Sức của Ôn Nam mặt Trần Tự chỉ như gãi ngứa, địch sức của đàn ông. Trần Tự nhướng mắt dáng vẻ hổ tức giận của cô gái nhỏ, khóe môi mím thành một nụ : “Em tự thấy vết thương nghiêm trọng , ngoan, bôi t.h.u.ố.c cho em.”
Anh rõ ràng là chiếm tiện nghi!
Ôn Nam địch , dứt khoát buông xuôi, ngả lên gối, kéo chăn trùm lên đầu, cố gắng loại bỏ cảm giác khó chịu . Con một khi rơi bóng tối, các giác quan cơ thể sẽ trở nên vô cùng nhạy bén, giống như Ôn Nam lúc .
Trong phòng kéo rèm, ánh sáng mờ ảo, đàn ông bên mép giường cúi mắt, ngón tay dính t.h.u.ố.c bôi đều, đôi mắt đen vốn bình tĩnh dần dần bò lên những tia m.á.u đỏ ngầu, thở trầm cũng trở nên ngày càng gấp gáp. Ôn Nam bóng tối bao trùm cảm nhận sự bất thường, giọng nghèn nghẹn từ chăn truyền : “Xong ?”
“Sắp .”
Giọng đàn ông trầm thấp khàn khàn, mà tai Ôn Nam tê dại.
“Đau.”
Giọng Ôn Nam mang theo sự đáng thương uất ức, ngón tay nắm c.h.ặ.t chăn cũng căng lên.
Trần Tự cúi hôn lên bụng Ôn Nam một cái: “Sắp .”
Vừa ngoài cửa vang lên tiếng của Trần Châu: “Anh, trong phòng ? Nếu thì đây, em chuyện với .”
Trần Tự rõ ràng cảm nhận sự căng thẳng của Ôn Nam, kéo chiếc chăn trùm đầu Ôn Nam xuống, đôi mắt long lanh của cô gái nhỏ, lờ Trần Châu bên ngoài, giọng khàn khàn mang theo sự quyến rũ: “Nam Nam, là ai?”
Giọng mềm mại của Ôn Nam mang theo tiếng thoang thoảng: “Sao tự dưng hỏi cái ?”
Trần Tự cô, động tác tay ngừng, Ôn Nam ngừng run rẩy, trong mắt cũng rơm rớm nước mắt: “Trần Tự, là Trần Tự.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-my-nhan-ga-nham-si-quan-mkjq/chuong-300.html.]
Trong mắt đàn ông hiện lên ý , cúi đầu hôn lên hàng mi ẩm ướt của Ôn Nam: “Nam Nam ngoan thật.”
“Anh ngoài , em nghỉ thêm chút nữa.”
Trần Tự giúp Ôn Nam đắp chăn, cúi mắt vết nước đầu ngón tay, đó đút tay túi, mở cửa ngoài.
Trần Châu mái hiên, vai đeo ba lô quân dụng, thấy tiếng động, đầu Trần Tự. Khoảnh khắc cửa phòng đóng , Trần Châu qua khe cửa thấy giường một chăn bao bọc, thu tầm mắt, một tiếng: “Anh, bên thành phố Đông Hoa gọi điện cho quân đội bên , nhiệm vụ khẩn cấp, em ngay bây giờ.”
Trần Tự đưa tay vỗ vai Trần Châu: “Ở ngoài chú ý an , việc cẩn thận.”
Trần Châu gật đầu: “Vâng.”
Trần Tự tiến lên, một tay ôm lấy Trần Châu, lòng bàn tay vỗ vỗ lưng Trần Châu: “Có thời gian thì về thăm, đừng để nãi nãi cứ lo lắng cho .”
Khóe mắt Trần Châu đỏ, nghẹn ngào : “Biết .”
Trần Tự: “Đi, tiễn ga tàu.”
Trần Châu “ừm” một tiếng, cách một cánh cửa, với trong phòng một câu: “Chị dâu, em đây.”
Giọng Ôn Nam từ trong phòng truyền : “Cậu đường cẩn thận nhé, đến nơi thì gửi điện báo về báo bình an cho chúng .”
Trần Châu: “Vâng.”
Cậu liếc cánh cửa đang đóng, đó đầu, cùng Trần Tự rời . Khi qua phòng Trần nãi nãi, thấy tiếng của nãi nãi từ trong phòng vọng , bước chân Trần Châu dừng một chút, nắm đ.ấ.m buông thõng bên cũng bất giác siết c.h.ặ.t, khóe mắt càng đỏ hơn, trong mắt phủ một lớp ẩm. Trần Tự vỗ vai : “Đi thôi.”
Trần Châu xốc ba lô vai: “Nãi nãi, cháu rảnh sẽ về thăm .”
Nói xong liền cùng Trần Tự rời . Mạnh Thu từ nhà bếp đuổi theo, nhét cho Trần Châu một túi đồ ăn: “Tiểu Châu, trong ít bánh bao và hai món mặn, con mang theo ăn dọc đường.”
Đồ trong túi vẫn còn bốc nóng, Trần Châu ôm c.h.ặ.t túi đồ, ngẩng mắt Mạnh Thu đối diện, trai trẻ thanh tú nở nụ rạng rỡ: “Cảm ơn dì nhỏ.”
Trần Tự rửa tay, đưa Trần Châu đến quân đội, mượn xe của quân khu cùng Chu Nham và Dương Chí Đồng tiễn Trần Châu ga tàu.
Trần Châu bao lâu mới về, từ khi Trần Châu , Trần nãi nãi cứ trong phòng, đến trưa cũng ăn cơm. Ôn Nam và dì nhỏ phiên an ủi, dỗ dành cả buổi sáng cuối cùng cũng dỗ bà cụ. Bữa trưa là Mạnh Thu nấu, Trần nãi nãi ăn nhiều, ăn xong về phòng . Trần nãi nãi cần một thời gian để thích nghi với việc Trần Châu rời , dù đứa cháu trai ngày đêm mong nhớ về ở hai ngày , đặt ai cũng thấy khó chịu..
Đã ba ngày kể từ khi Trần Châu , ba ngày Trương Tiểu Nga ngày nào cũng đến nhà tìm Trần nãi nãi, miệng ngớt, kể hết những chuyện xảy ở khu gia thuộc và thôn Hạnh Hoa mấy ngày nay cho Trần nãi nãi , khiến Trần nãi nãi chút thời gian rảnh rỗi nào, càng thời gian để buồn vì nhớ Trần Châu.
Ngày thứ năm khi Trần Châu , Trần Tự mang về điện báo của Trần Châu.